Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342086

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2086 lượt.

i gõ cửa, bên ngoài là hai người mặc quân phục, khiến em chẳng muốn hỏi gì thêm, đi theo họ về Bắc Kinh. Khi đó em sợ đờ đẫn cả người, cảm giác như đang cơn binh biến trong phim lịch sử, sắp đổi chủ nên phải sơ tán người nhà trước. Lại nhìn bác sĩ Thành, mặt mày cũng nghiêm trọng. Em tưởng ở đây thật sự đã xảy ra chuyện gì, ra sức cắn chặt môi, ôm chặt lấy Tiểu Phàm Phàm.
Trác Thiệu Hoa nhìn con trai trong lòng mình, rồi lại nhìn người con gái mắt xoe tròn trước mắt, anh có thể hình dung ra nỗi sợ hãi của cô ấy khi ấy.
- Vừa xuống xe, em phát hiện nơi đó là bệnh viện của bác sĩ Thành. Bác sĩ Thành muốn đi vào cùng em, nhưng người lính kia không cho, chỉ cho em và Tiểu Phàm Phàm đi theo. Bà Âu đang đứng trên hành lang, không biết là em bị lạnh hay là do sợ quá, không nói nổi một câu nào. Phàm Phàm thì lại ngủ lăn. Bà Âu khẽ đẩy cửa một gian phòng bệnh, để em nhìn vào bên trong, em nhìn thấy trên giường có một người đang nằm, không nhìn rõ mặt. Bà ấy nói đó là cô Trác Dương. Hôm trước uống thuốc ngủ, tuy cứu được, nhưng vẫn tuyệt thực, mạng sống vô cùng mong manh. Sau đó, bà ấy nhìn em chằm chằm, hỏi em nhìn thấy những cảnh này thì nghĩ gì.
Lúc đó, anh vẫn đang nằm trên giường, không thể ngờ rằng mẹ anh lại ra chiêu này. Anh áy náy, bất lực.
- Cơn sợ hãi buổi sáng bỗng biến thành một ngọn lửa, em nói tìm chỗ nào nói chuyện. Bà ấy nhìn em khinh thường, nói được. Em không bế Tiểu Phàm Phàm vào mà gửi con ở phòng y tá, nhờ y tá trực trông hộ.
- Không đợi em nói gì, bà Âu đã lên tiếng, nói em không chỉ thay đổi cuộc đời anh, mà bây giờ còn hủy hoại cả hôn nhân và mạng sống của bà Trác Dương. Đầu em giống như bị nổ tung lên, không còn để ý gì đến phép tắc nữa, hoặc có thể nói lời của bà ấy đã thổi bùng lên ý chí trong em. Em đã từng tham gia thi hùng biện, khi kích động sẽ nói rất nhanh. Em nói cuộc đời của mỗi người đều chỉ thuộc về bản thân họ, không ai có thể nhúng tay vào. Em chỉ cần chịu trách nhiệm với cuộc đời em, không có nghĩa vụ chịu trách nhiệm cho cuộc đời người khác. Khi chúng ta đăng ký, trong tay anh có súng, còn em thì không, tức là không tồn tại khả năng em ép buộc anh, đương nhiên anh cũng không dùng súng ép buộc em. Em đã từng suy nghĩ rất kỹ, em có thể hoàn toàn chịu trách nhiệm với những hành vi của mình. Sự kết hợp của chúng ta là dân chủ, hòa bình, hữu hảo.
- Một cuộc hôn nhân tan vỡ, thông thường là xuất hiện vấn đề mang tính nguyên tắc hoặc bạo hành, hay sự khác biệt về thói quen, em không phải là thành viên trong gia đình bà Trác Dương, liên quan gì đến em chứ? Nếu cứ nhất định muốn nói vấn đề huyết thống, được coi như cha làm con chịu. Hai mươi ba năm nay, ông ấy chưa từng làm trọn nghĩa vụ làm cha với em dù chỉ một ngày, hà cớ gì em phải trả nợ thay ông ta? Ngoài ra, em cho rằng cuộc hôn nhân dễ dàng tan vỡ cũng giống như những công trình xây dựng bị rút ruột trong xã hội, là vấn đề chất lượng, vốn là tình yêu không đủ sâu sắc, là họ không tin tưởng lẫn nhau, đừng có đổ tội cho người khác. Bà Trác Dương không còn muốn sống, đổ hoàn toàn là hành vi cá nhân, em có người làm chứng, em hoàn toàn không phải là kẻ tình nghi phạm tội.
Dường như cô nói liền một mạch cả một đoàn dài như vậy, gương mặt nhỏ nhắn bừng sáng lấp lánh, khiến người ta không rời mắt được.
- Có phải là hơi kích động không?
Dù gì bà Âu cũng là mẹ của thủ trưởng, khi đó máu cô dồn lên đầu, không để lại cho bà một đường lùi nào.
- Chỉ thế thôi? – Lẽ ra anh nên đứng dậy rót cho cô một ly nước, nhưng anh không nỡ rời đi, dù chỉ một giây.
Gia Hàng cười ha ha, vò vò đầu, đúng là không qua được con mắt thần của thủ trưởng rồi!
- Bà Âu hỏi với thân phận hiện nay của em, còn ở lại bên anh em sẽ không cảm thấy hổ thẹn hay khó xử sao? Em nói em không cảm thấy thế. Em lại nói thêm một câu, là phu nhân của đại thủ trưởng, bà ấy thích lạm dụng chức quyền là việc của bà ấy, đừng có kéo em theo. Em còn phải bảo vệ hình tượng của anh, anh là bố Phàm Phàm, phải làm gương cho Phàm Phàm nữa. Chú Triệu Bản Sơn[4'> đã nói rồi, sau lưng một người đàn ông thất bại chắc chắn có bóng dáng một người phụ nữ làm hỏng chuyện. Đại thủ trưởng có sự nghiệp thành công, nhưng để cho bà ấy mặc sức làm càn, cũng coi như là khuyết điểm. Bà ấy muốn tìm em thì cứ gọi điện, nể mặt anh em sẽ ngoan ngoãn trình diện, tuyệt đối không bỏ chạy giữa đường, việc gì phải cho người đi áp giải em? Em… hình như câu này em nói nặng nề quá, mặt bà ấy biến sắc, cả người run lên. Bà ấy nói em hỗn láo xấc xược, không được dạy dỗ, không biết phép tắc, từ trước tới giờ chưa từng nghĩ cho anh. Những điều này em đều cười trừ cho qua, bà ấy là bề trên, em nhường bà ấy vài câu, không cần phải đốp lại.
[4'> MC nổi tiếng của Trung Quốc.
Cô dè dặt nhìn sang, thủ trưởng không cười, cũng không giận, vẻ mặt rất bình thản. Tiểu Phàm Phàm gặm ướt cổ áo anh, thím Đường nói có thể cu cậu sắp mọc răng. Thấy cô ngừng lại, cu cậu nhả cổ áo ra, toét miệng cười với cô. Cô tự an ủi rằng đó là cậu nhóc đang cổ vũ cô!
Mẹ cả đời này chưa từng bị người ta hét và