Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342111

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2111 lượt.

yêu thầm người ta còn may ra, ai mà yêu thầm anh, chắc mắt có vấn đề.
- Thế anh rể yêu thầm ai?
- Dì không bị làm sao chứ? – Lạc Tử Nhiên lạnh lùng chen vào một câu.
- Sao lại nói thế? Gia Hàng nhún nhường.
- Bố có mẹ rồi, cần gì yêu thầm nữa? – Tử Nhiên hậm hực trợn mắt lên, cực kỳ khinh thường.
- Khó nói lắm, tình yêu cũng giống như bị điên vậy, không biết lúc nào sẽ lên cơn đâu.
- Bố cháu không phải ai kia, bố cháu rất bình thường.
- Ai kia là ai? – Gia Hàng cười giảo hoạt.
- Cả đời này dù yêu thầm hay là yêu công khai, thì tình yêu của anh đều dành cho Doanh Doanh. Ha ha, anh là người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời. – Lạc Gia Lương chấm tôm vào bát xì dầu, nhét vào mồm mỗi đứa một con, thành công chặn họng hai tên nhóc.
Gia Hàng nhai con tôm tươi rói, nhìn nụ cười chất phác trên mặt Lạc Gia Lương, cô không tìm ra được dấu vết nào của lời nói dối.
Ăn xong, Lạc Gia Lương giục cô đi tắm rồi vào phòng với Gia Doanh. Cô định làm bộ làm tịch kiểm tra vở bài tập của Tử Nhiên, bị thằng nhóc uy hiếp tính mạng, đành sờ sờ mũi, không vào phòng Tử Nhiên nữa.
Tóc vẫn còn ướt nhẹt, cô dè dặt đẩy cửa phòng ngủ, phát hiện Gia Doanh vẫn chưa ngủ, mắt mở to thẫn thờ nhìn trần nhà.
Cô bước tới ngồi lên giường, lấy chiếc khăn bông to lau đầu.
Gia Doanh khẽ quay sang nhìn cô, ánh mắt đăm đăm.
- Chị? – Gia Hàng ngỡ ngàng gọi, ánh mắt của chị hai thật khác thường.
- Hàng Hàng lớn nhanh thật, chị còn nhớ lúc em mới chập chững biết đi, cứ ôm chân chị đòi kẹo. – Ánh mắt Gia Doanh dịu lại, ngồi dậy cầm lấy khăn, dịu dàng lau tóc cho Gia Hàng. – Cứ như chuyện mới hôm qua vậy.
Gia Hàng cười ngượng nghịu:
- Lúc nhỏ em quấn chị, lúc chị nghỉ hè xong quay về trường, lần nào em cũng chạy theo khóc suốt nửa quãng đường, khiến mẹ phải dỗ mãi.
- Mẹ bảo trong mơ em cũng gọi chị. – Bàn tay Gia Doanh đờ ra giữa không trung, ánh mắt nóng lên.
- Bạn bè em ai cũng ngưỡng mộ em, bọn nó toàn là con một, còn em lại có một người chị vừa xinh đẹp vừa dịu dàng. – Gia Hàng nũng nịu dựa vào lòng Gia Doanh.
- Nghịch ngợm! – Gia Doanh yêu chiều nhéo mũi Gia Hàng. – Hàng Hàng, ngoan, cố gắng thi qua kỳ thi IELTS, ra nước ngoài cho sớm, có cơ hội ở lại thì ở lại luôn!
- Không, bố mẹ lớn tuổi rồi, em muốn chăm sóc hai người.
- Chị sẽ chăm sóc bố mẹ.
- Đó cũng là trách nhiệm của em, hơn nữa em cũng nhớ chị hai, Từ Nhiên và anh rể nữa.
Gia Doanh khẽ thở dài:
- Nếu chị không muốn em ở trong nước thì sao?
- Tại sao ạ? – Gia Hàng sửng sốt.
- Em không nghe lời chị sao?
- Không phải…
- Đừng hỏi nữa. Nào, nằm xuống, để chị ôm em. Chị thấy hơi lạnh.
Gia Hàng chớp chớp mắt, ngoan ngoãn chui vào chăn. Gia Doanh tắt đèn, dịu dàng vươn vai ra ôm cô vào lòng.
Cô thấy hơi xấu hổ, thật đấy, đã lâu lắm rồi không được ai ôm như vậy.
Đêm nay chị hai dường như rất yếu đuối. Nếu nói là chị ôm cô, chẳng thà nói cô là chỗ dựa của chị, nếu cô rời đi, chị sẽ đứng không vững.
Vòng tay chị hai rất mềm mại, thoảng mùi hương ấm áp, chẳng bao lâu sau cô đã ngủ thiếp đi.
Nửa đêm, cô bị một tiếng thét chói tai đánh thức.
Không biết Gia Doanh gặp ác mộng gì, lông mày cau lại đầy khổ sở, nước mắt trào ra từ đôi mắt nhắm nghiền, cả người không ngừng run lên.
Cô thét gọi chị.
Gia Doanh mở mắt ra, ôm choàng lấy cô.
- Chị, không sao rồi, chỉ là mơ thôi.
Hai hàm răng Gia Doanh run lập cập:
- Hàng Hàng, Hàng Hàng…
- Em ở đây, chị ơi! – Cô vỗ nhẹ lên lưng chị hai, dịu giọng dỗ dành.
Đến tận khi trời sáng, Gia Doanh cũng không dám chợp mắt.
Gia Hàng ngủ một mạch, lúc tỉnh dậy, trong nhà chỉ còn mình cô, Tử Nhiên đi học, chị hai và anh rể cũng đi làm. Bữa sáng và bữa trưa của cô, Lạc Gia Lương đựng vào hai hộp cơm khác nhau. Gia Doanh để lại lời nhắn, bảo cô tới nơi đăng ký thi IELTS xem thời gian thi.
Gia Hàng định ra ngoài, cô muốn gặp Tiểu Ngải, còn muốn tới khu tập thể cũ kia lấy hành lý của mình về.
Buổi sáng Tiểu Ngải phải đi học, hai người hẹn buổi chiều gặp nhau ở Pizza Hut. Cô đem theo chứng minh nhân dân, tới trung tâm đăng ký thi IELTS trước.
Đăng ký xong, cô bắt xe tới khu tập thể.
Cô nghĩ kỹ rồi, hành lý gửi tạm ở chỗ Tiểu Ngải, bao giờ tìm được chỗ trọ thì mang đi.
Cửa khu tập thể vĩnh viễn nửa đóng nửa mở, hễ có ai vào, cánh cửa sẽ kêu cót két, còn hiệu quả hơn chuông. Hàng xóm láng giềng đều ra ngoài đi làm, trong sân chỉ còn có mấy người già cả.
Cô lịch sự chào hỏi.
Mấy bà già nhiệt tình xúm lại:
- Sao hôm nay lại tới đây?
- Cháu tới thăm các bà ạ.
- Nhóc con đâu? Sao không mang theo? –Mấy bà già tỏ vẻ tiếc nuối. – Giống cháu hay giống bố nó? Nghe nói là một cậu nhóc mập mạp lắm hả.
- Nghe ai nói ạ? – Cô sợ hãi.
- Chồng cháu chứ ai.
Cô cười như mếu:
- Anh ấy… đến lúc nào ạ?
- Hôm kia, đến trả phòng, đồ của cháu đựng trong hai cái rương lớn, một cậu sĩ quan mang đi rồi. Bọn bà hỏi cháu, cậu ấy nói cháu đang ở nhà trông con. Trông cậu ấy quan tâm, xót xa vợ biết mấy.
- Vâng ạ, vâng ạ…
Xót lắm, tim xót, đầu