Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342176
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2176 lượt.
u được tâm trạng của cô, Lâm Giai Tịch không nói tiếp nữa, chỉ khẽ thở dài:
- Thực ra trên đời này, không ai có thể thuận lợi hết được. Ví dụ như chị, gia cảnh tốt, công việc tốt, bố mẹ tốt, đến lấy chồng cũng lấy được người mình yêu thương, nhưng chị… lại không thể có con.
Gia Hàng thảng thốt, nhớ tới điều ước của chị ta hôm kỷ niệm ngày cưới.
- Bây giờ y học rất phát triển… – Cô ngắc ngứ an ủi.
Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Giai Tịch nhuốm đầy vẻ cay đắng:
- Nếu y học thực sự phát triển như vậy, thế giới này đã không có nhiều tiếc nuối như thế.
- Nhưng có những gia đình kiểu DINK cũng sống rất hạnh phúc mà.
Lâm Giai Tịch lắc đầu:
- Hạnh phúc ấy chỉ là phiến diện, là tạm bợ. Bất kể tình yêu như thế nào, nếu đã bước vào hôn nhân, không có con sẽ không thể nào trụ được tới già.
Gia Hàng khẽ hít vào một hơi:
- Chồng chị muốn ly hôn với chị sao?
Ánh mắt Lâm Giai Tịch ngập tràn chua xót:
- Anh ấy sẽ không bao giờ làm như thế. Anh ấy là người sẽ giữ lời hứa tới cùng, trong bất kỳ tình huống nào cũng sẽ không thay đổi. Lúc đầu, anh ấy âm thầm đưa chị đi khám bác sĩ. Đầu tiên là ở trong nước, sau đó ra cả nước ngoài, kết quả vẫn như nhau. Chị vô cùng đau khổ, cứ khóc mãi, anh ấy an ủi chị, nói trên đời này có rất nhiều đôi vợ chồng không có con cái, hai người bầu bạn cũng rất tốt. Chị rất yêu anh ấy, chị không đành lòng chia tay. Bố mẹ chồng chị cứ giục bọn chị sinh con, chị khổ tâm mà không thể nói ra. Không ngờ chồng chị lại nhờ người làm một tờ giấy xét nghiệm, nói anh ấy vô sinh.
- Oa, chồng chị thật là yêu chị. – Gia Hàng buột miệng trầm trồ, giọng đầy ngưỡng mộ.
- Đúng thế, sau đó trong nhà không ai nhắc tới chuyện con cái nữa. Nhưng trong lòng chị vẫn không thấy dễ chịu. Không dễ chịu cũng phải giả vờ vui vẻ. Tình yêu có sâu đậm có nồng nàn đến mấy, cũng sẽ nhạt dần đi theo thời gian, không phải là ngoại tình hay thay lòng đổi dạ gì, mà là sẽ khiến cho người ta có cảm giác sợ hãi, cô đơn, quanh đi quẩn lại chỉ có mấy câu nói, sau đó ai làm việc nấy. Nếu có một đứa con thì lại khác, trong nhà rộn rã tiếng cười, sẽ có rất nhiều tiếng nói chung, cũng sẽ có chung mục tiêu để phấn đấu.
Gia Hàng nhăn mặt đồng tình.
- Chị nghĩ hiện giờ em đang gặp phải những chuyện không vui, chứ em chắc chắn không phải là người như thế này. Em có gì để buồn phiền chứ, trẻ như vậy muốn làm gì cũng kịp, lựa chọn sai lầm vẫn có thể làm lại từ đầu, có hiểu lầm gì vẫn còn kịp giải thích, tụt lại phía sau vẫn có thể đuổi kịp. Hứa với chị, đừng sa sút nữa, được không? – Lâm Giai Tịch vỗ nhẹ lên tay Gia Hàng. – Nếu chị bằng tuổi em, biết mình không thể có con, chị sẽ không lấy chồng chị. Tình yêu không phải là viên kẹo bọc đường, mà cũng sẽ đắng chát khó nuốt. Chị thật sự sợ thứ anh ấy dành cho chị chỉ là trách nhiệm chứ không phải tình yêu. Không nói nữa, quay về đi thi đi, chị đi với em.
Dưới cái nhìn chăm chú mà dịu dàng của Lâm Giai Tịch, Gia Hàng như bị thôi miên, ngoan ngoãn đứng lên.
Nét phù vân thanh tú tươi xinh (2)
Cuộc đời có những giai đoạn rất khó để vượt qua. Lúc này, chỉ một chút ấm áp nhỏ nhoi cũng giống như một luồng sáng rực rỡ, chỉ lối tới ánh sáng trên con đường đêm.
Gia Hàng bỗng nhìn thấu con đường phía trước.
Cô không phải là thần đồng, không thể học đuổi hết tất cả trong một đêm, nhưng cô có cách riêng của mình.
Cô tới tìm mấy vị giáo sư dạy những học phần chiếm tỉ trọng lớn nhất, đứng ở đó nói:
Thầy giáo xua tay bảo cô đi, không cho cô câu trả lời.
Gia Hàng đã có sẵn ý đồ, lại dày mặt đi chiến đấu trên mặt trận tiếp theo, nói dối thành thần.
Năm ngày sau có điểm, Gia Hàng có ba môn qua cửa còn mấy môn sang học kỳ sau thi lại, cô đã có thể ung dung cất bước sang năm thứ tư.
Gió tan mây tạnh, mọi việc đều hết sức mỹ mãn.
Dường như cô đã tìm lại được Gia Hàng của năm thứ hai.
Con người Gia Hàng, một khi đã đối xử tốt với người nào đó, thì thật sự có thể đưa thân mình ra chịu trận thay cho họ.
Nếu không thích người nào, ngay cả bỏ ra một nửa cô cũng không chịu.
Cô và Giai Tịch thật sự đã trở thành bạn tốt.
Khi Gia Hàng rời khỏi Bắc Kinh, thật sự có chút lưu luyến Lâm Giai Tịch. Trên chuyến tàu đêm, cô và chị ta liên tục nhắn tin cho nhau. Tay Giai Tịch cầm bút vẽ, đã quen dùng ánh mắt để cảm nhận tất cả, theo bản năng chị ta bài xích những sản phẩm điện tử. chị ta không sử dụng máy tính, nhắn tin bằng điện thoại cũng rất chậm. Chị ta bảo Gia Hàng, lúc nói chuyện hai vợ chồng họ thích nhìn vào mắt nhau, tin nhắn chẳng có chút hơi ấm nào.
Tưởng tượng cảnh mỹ nhân và trai đẹp cùng nắm tay trao cho nhau cái nhìn nồng thắm, trái tim Gia Hàng bỗng dịu nhẹ như tơ.
Tình yêu, hình như rất kỳ diệu, rất tuyệt vời!
Cậu nhóc Tử Nhiên đi cùng không chịu nổi điệu bộ của Gia Hàng cười ngớ ngẩn với cái điện thoại, kéo chăn lên che kín mặt.
Bố mẹ Gia Hàng mở một tiệm ăn đặc sản Tương Tây ở trấn Phượng Hoàng, toàn bộ là thức ăn thôn dã trên núi, kinh doanh rất t