Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342181
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2181 lượt.
thua kém.
Cũng may chiến trường đã di dời từ quán Mặt trời lặn vào trong xe hơi. Tính năng khép kín của xe hơi rất tốt, trời đất rét mướt, lại muộn như vậy, không ai để ý.
Câu chuyện khá dài, kể hết hơn ba tiếng đồng hồ.
- Cô có bản lĩnh thì tiêu diệt cả thế giới đi. – Thành Công thật muốn phát điên, anh ta đã nghe qua bao chuyện ly kỳ về việc mang thai hộ, kể cả chuyện ở Mỹ có một bà mẹ mang thai hộ con gái mình, nhưng chẳng có chuyện nào lại quá mức tưởng tượng như câu chuyện này, hơn nữa người này vẫn tỏ vẻ trong sáng cao thượng – Cô mới hơn hai mươi tuổi thôi, có biết không, cơ thể quý báu nhất của người thiếu nữ phải dành tặng cho người yêu thương cô ấy tha thiết.
Đôi mắt hẹp dài chất chứa nỗi xót xa và thương tiếc.
- Ha, câu này lại phát ra từ miệng tên Thành lưu manh nhà anh, thật khiến tôi sửng sốt. Nếu anh thật sự nghĩ như vậy, thì đã chẳng suốt ngày làm kẻ đầu têu gây họa rồi.
Thành Công tức tối thở hồng hộc:
- Heo, cô cũng là người tùy tiện như bọn họ sao?
- Thành lưu manh, tôi thật sự không hiểu anh đang gầm rú vì cái gì? Tôi làm sai điều gì sao? Tôi không tùy tiện lên giường với người khác, cũng không bán mình vì tiền. Bạn bè gặp hoạn nạn, tôi giúp một tay, thế thôi. Anh không có chút tình người nào sao? Nếu bạn anh cần được hiến máu, mà anh lại vừa vặn có nhóm máu thích hợp, anh sẽ khoanh tay đứng nhìn à?
- Hai chuyện này có thể đem so với nhau sao?
- Tôi cho là được.
Thành Công tức tối đến nghẹt thở, anh ta nhắm mắt lại, tay siết chặt thành nắm đấm, cố kìm chế mong muốn xông lên bóp chết Gia Hàng.
- Heo, nếu chỉ là giúp một tay, tại sao phải kết hôn với Thiệu Hoa? – Thành Công mở mắt ra, lạnh lùng nhìn cô.
- Ờ, đó lại là một chuyện khác. – Gia Hàng nhìn lại anh ta, không hề nao núng.
- Nói!
- Chuyện sắp kết thúc có gì mà nói. – Gia Hàng nhìn điện thoại, đã mười một giờ hơn, còn mấy chục phút nữa là sang năm mới, cô không muốn mang theo tâm trạng phiền muộn này.
- Nghĩa là sao?
- Không liên quan đến anh.
Bốn mắt nhìn nhau, không ai chịu nhường ai.
Tiếng chuông điện thoại phá vỡ bầu không khí cứng nhắc trong xe, Trác Thiệu Hoa gọi.
Thành Công đanh mặt nói ra địa chỉ, sau đó hai tay bắt chéo, môi mím chặt, không chịu lên tiếng.
Gia Hàng buồn bực ngồi nghịch ngón tay.
Khi ý nghĩ mang thai hộ bật ra trong đầu, không trải qua băn khoăn đau khổ, cũng chẳng có cân nhắc đắn đo.
Bốn mươi lăm vạn tệ, với một cô gái hai mươi tuổi lớn lên ở phố núi Phượng Hoàng, là một con số khổng lồ.
Khi còn nhỏ, cô là thủ quỷ tí hon trong nhà.
Cửa hàng một năm kiếm được mấy nghìn là bố mẹ cô đã cười không khép miệng lại được.
Bốn mươi lăm vạn là bốn trăm năm mươi lần của mấy nghìn.
Gia Doanh làm ở ngân hàng, lương cứng mỗi tháng là bốn nghìn tệ, sau đó làm bao nhiêu hưởng bấy nhiêu. Cô đã nghe chị hai và anh rể nói về tình hình chi tiêu trong nhà, nếu không có việc gì đột biến, một tháng thuận lợi, hai anh chị có thể tiết kiệm được một hai nghìn tệ đã là rất tốt rồi.
Cuộc đời đầy rẫy hiểm nguy, lúc nào cũng có thể xảy ra sự cố. Một năm có thể dành được bao nhiêu?
Bốn mươi lăm vạn tệ của Giai Tịch ở đâu mà có, cô chưa từng hỏi. Nếu có thể có được đứa con của riêng mình, nói như Lâm Giai Tịch, cái giá trên trời cũng xứng đáng.
Tiếc là tiền mất, con không.
Hai cú sốc một lúc, khiến Lâm Giai Tịch ngã quỵ. Vốn đã là một người yếu ớt, giờ như đóa hồng táp sương, cành lá héo rũ, tàn tạ.
Một cơn cảm lạnh, ốm nửa tháng trời. Chị ta nằm trên giường bệnh, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch vùi trong chiếc gối trắng như tuyết, không ai là không xót xa.
Cô ngồi bên giường bệnh, âm thầm tự trách mình.
Nếu lúc đầu không phải cô tìm thấy trang web đó, nếu khi ký hợp đồng có thể thận trọng hơn một chút, nếu cô nhắc nhở Giai Tịch cùng đi khám thai với kẻ mang thai hộ, những chuyện này đã có thể tránh được.
Giai Tịch mụ mị vì vui mừng, lẽ ra cô nên tỉnh táo.
Giai Tịch gượng cười với cô, nói không sao, mỗi lần ngã là một lần bớt dại, lần sau chúng ta sẽ không mắc sai lầm này nữa.
Cô ở trong nhà vệ sinh, nghe thấy Giai Tịch ở ngoài gọi điện cho bạn, hỏi xem có thể vay chút tiền không.
Cô nhìn bóng mình trong gương, tóc lòa xòa dựng lên từng sợi, khóe môi mím chặt, ánh mắt nhíu lại đầy kiên định, như đang quyết định một điều gì trọng đại.
Nếu cô đã quyết định điều gì, kế hoạch sẽ vô cùng chu toàn, không thể sai sót.
Kết thúc kỳ bảo vệ luận văn, cuộc đời sinh viên của cô kết thúc một cách hoàn hảo.
Cô tìm thầy giáo hướng dẫn, nói dùng thời gian một năm để đi làm, kiếm tiền đi du học, đồng thời thi IELTS. Thầy giáo nói sắp đặt như thế rất tốt.
Những lời này, cô cũng dùng để nói với chị Gia Doanh. Cô còn nói đã tìm được việc ở Nam Kinh, tiền lương rất khá.
Gia Doanh nói va vấp với thực tiễn cũng tốt, nhưng không được chăm chăm lo đến tiền, chị và anh rể sẽ lo tiền du học cho cô. Nhưng chị nhất thời cũng chưa lấy ra được, cũng cần thời gian một năm để chuẩn bị.
Gia Hàng hẹn Giai Tịch đi uống trà.
Họ uống trà bạc hà m