XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342185

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2185 lượt.

dộng đầu vào cửa binh binh, điên rồi, đúng là điên thật rồi.
Vừa lên xe, Gia Hàng đã vội vã hỏi thăm kết quả.
Trác Thiệu Hoa bình thản nói:
- Bọn họ mang hết đồ đi rồi.
Gia Hàng trợn tròn mắt:
- Không phải chứ, sao anh lại thỏa hiệp? Những đồ vật đó lẽ ra phải thuộc về Tiểu Phàm Phàm.
- Họ là bố mẹ của Giai Tịch, anh tôn trọng họ. Có những lời bọn họ nói không sai, đồ đạc để ở chỗ họ có lẽ sẽ thỏa đáng hơn. Hồi tưởng là chuyện duy nhất họ muốn làm, anh tôn trọng hồi ức, nhưng anh không thể sống mãi trong hồi ức. Những thứ đó chắc chắn sẽ không xuất hiện ở bãi rác, nhưng chắc chắn cũng không thể giữ nguyên được như bây giờ, sớm muộn gì cũng phải cất vào một góc. Đó không phải là bạc tình, thứ anh coi trọng là hiện tại.
Anh đưa cho cô một túi giấy, bên trong có một ly sữa đậu nóng hổi và hai cái bánh bao. Anh biết bữa cơm này cô sẽ không ngon miệng.
Gia Hàng lúng túng nhận lấy, mặt mũi nhăn lại vì phiền não:
- Họ là bố mẹ của Giai Tịch, anh có thể nói thật với bọn họ, bọn họ sẽ thay đổi cách nhìn về anh.
Anh cười cười, chỉ vào cái bánh bao:
- Ăn mau đi, sắp nguội rồi.
Gia Hàng chỉ cắn một miếng bánh bao, cô ăn không trôi. Cô buồn. Giai Tịch, cô đã bán đứng bí mật cho Thành lưu manh, kết quả chẳng thay đổi được điều gì.
Cô chột dạ nhìn thủ trưởng, có nên khai báo thành thật với anh? Thôi, tự an ủi rằng Thành lưu manh sẽ giữ lời.
Một chùm pháo hoa bỗng nở rộ trên bầu trời, người đi đường đều hò reo rầm rĩ.
Thì ra đã mười hai giờ, năm mới đã tới!
- Chúc mừng năm mới, thủ trưởng! – Gia Hàng tinh nghịch hành lễ. Trác Thiệu Hoa khóa chặt nụ cười của cô nơi đáy mắt mình:
- Chúc mừng năm mới, Gia Hàng!
Mong rằng ngày này năm sau, cũng có thể nhìn thấy gương mặt tươi cười này.
Phòng em bé vẫn sáng đèn, cửa sổ in bóng thím Đường đang đi tới đi lui.
- Có lẽ nó đang đợi em.
Tiểu Phàm Phàm vừa nhìn thấy Gia Hàng bước vào sân, chưa kịp toét miệng cười đã bị thím Đường bế về phòng, sau đó cu cậu cứ khóc mãi. Không có nước mắt, khóc ăn vạ thôi, để đợi Gia Hàng nghe thấy tiếng khóc chạy vào ôm ấp, dỗ dành cu cậu.
Gia Hàng cười khì khì, năm mới, vận khí của cô lên như diều!
Tiểu Phàm Phàm đã buồn ngủ díp mắt, thím Đường muốn đặt cu cậu lên giường, nhưng vừa chạm vào giường là cu cậu lại ưỡn lên, mở choàng mắt ra, mếu máo khóc.
Trên hành lang vang lên tiếng bước chân, thím Đường ngoảnh đầu lại, Tiểu Phàm Phàm đang say ngủ cũng mở mắt ra, con ngươi đen lay láy ngừng chuyển động, chăm chú lắng nghe âm thanh bên ngoài.
- Ngủ chưa? – Gia Hàng rón rén bước vào, thì thào thật khẽ.
Thím Đường còn chưa lên tiếng, Tiểu Phàm Phàm bỗng bật cười khanh khách, dang rộng hai tay nhào vào lòng Gia Hàng.
Gia Hàng ngoảnh lại nhìn Trác Thiệu Hoa, anh nhún vai, trên mặt viết “ Anh đã bảo mà”.
Cô ôm Tiểu Phàm Phàm, hôn chụt nó một cái:
- Nhóc thối, lấy lòng phụ nữ như thế là không được, giai đẹp thì phải lạnh lùng, biết chưa?
Tiểu Phàm Phàm vươn đôi tay bé xíu giật mấy cọng tóc của cô, cười chảy cả nước dãi.
- Thím Đường, đi nghỉ đi! – Trác Thiệu Hoa nói với thím Đường.
Thím Đường không khách sao, tuổi đã cao, vất vả tới tận nửa đêm, đúng là không chịu nổi.
Trác Thiệu Hoa dang tay muốn ôm Tiểu Phàm Phàm, cậu nhóc từ sáng tới tối lúc nào cũng dính chặt lấy anh, hôm nay không biết tại sao lại vờ như không nhìn thấy anh, chỉ mải mê “cười lấy lòng” lấy lòng Gia Hàng.
- Ngoan, mình không chơi nữa, để Gia Hàng về phòng ngủ, ngày mai cùng ra phố được chơi được không nào?
Không cần biết cậu nhóc có hiểu hay không, người làm cha vẫn nói một cách cực kỳ thành khẩn.
Tiểu Phàm Phàm rúc trong lòng Gia Hàng, lúc thì ngẩng đầu, lúc thì cúi đầu, chơi trò trốn tìm.
- Bây giờ nó không buồn ngủ, anh có ấn nó vào giường cũng chẳng được, để em đưa nó ra phòng khách chơi, anh đi tắm rửa đi, lát nữa tới bế nó.
- Hay là tối nay em ngủ cùng nó? – Sau một hồi trầm ngâm, anh chậm rãi đề xuất.
Cằm Gia Hàng rớt bịch xuống đất, thủ trưởng đang nói mê à?
Cô và Tiểu Phàm Phàm đã từng ngủ chung giường một lần, đúng thế, nhưng đó là ban ngày, dưới sự giám sát của thím Đường. Bảo cô một mình cho thằng nhóc này đi ngủ, hậu quả thật khó lường.
- Ha ha, cách này không tệ, nhưng em sức mọn, không đảm đương nổi.
- Anh giúp em!
Gì cơ?
Chiếc giường trong căn phòng dành cho khách lần đầu tiên được chất lên một tấm đệm to choán hết nửa chiếc giường. Nếu Gia Hàng không nhịn được cơn buồn tiểu, đoán chừng cũng chẳng vượt qua được. Trên tủ đầu giường đặt mấy miếng bỉm và cả bình ủ sữa, giữa đêm Tiểu Phàm Phàm phải ăn. Mấy bộ quần áo nhỏ xíu xếp gọn gàng, để ngày mai thay cho cu cậu.
- Không phải anh nói thật đó chứ? – Gia Hàng sắp khóc rồi.
Trác Thiệu Hoa nghiêm nghị gật đầu.
Tên nhóc Tiểu Phàm Phàm này thích nghi rất nhanh với môi trường mới, nhìn tấm đệm trên giường như nhìn người thân, hí hửng nhào lên giường.
Sợ cậu nhóc ngã xuống đất, cô vọi vàng trèo lên giường chắn.
- Anh đảm bảo đêm nay sẽ cực kỳ bình an chứ? – Gia Hàng thấp thỏm ngoái đầu l