Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342199
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2199 lượt.
n súng nữa.
- Được, muốn xem anh bắn mấy phát cũng được. Bây giờ về nhà à?
Bị kế hoạch ngày mai làm cho sung sướng, cô chẳng còn nghĩ ngợi được gì:
- Hôm nay em phải đi ngủ sớm, tranh thủ giữ sức khỏe. Đúng rồi, hôm nay em không ngủ với Phàm Phàm thối nữa đâu, em ghét nó.
- Anh cho con ngủ. – Anh chăm chú nhìn cô, bằng một sự dịu dàng mà ngay cả bản thân anh cũng không hình dung ra được.
- Em thật khâm phục anh. Ai bảo tên nhóc ấy không phải hư thông thường.
Giống em thôi, anh mím môi cười.
- Em vào nhà vệ sinh một lát.- Cô xốc ba lô đi vào bên trong.
Anh đứng dậy đi tới quầy thanh toán. Phía trước có một người đang trả tiền, tay xách một cái túi nữ, anh phải đợi một lát. Khi người đó quay lại, vừa ngẩng lên đã lập tức cung kính chào anh:
- Thiếu tướng Trác, chúc mừng năm mới!
- Chúc mừng năm mới! – Anh bình thản gật đầu rồi nhìn về phía nhà vệ sinh. – Đến cùng bạn à?
- Là Diêu Viễn, cô ấy nói muốn ăn món Hồ Nam. – Chu Văn Cẩn hơi mất tự nhiên, giấu chiếc túi xách ra sau lưng.
Diêu Viễn lau tay chạy tới, nhìn thấy Trác Thiệu Hoa thì cũng ngẩn người ra.
Ba người không có chuyện gì để nói, chỉ cười cười nhìn nhau, Trác Thiệu Hoa đưa thẻ cho nhân viên, Chu Văn Cẩn và Diêu Viễn vội cáo từ.
- Mình tưởng thủ trưởng không ăn thức ăn đời thường cơ. – Ra khỏi nhà hàng, Diêu Viễn lẳng lặng quay đầu một cái.
- Thế thì ăn gì, dây da với rễ cây chắc? – Chu Văn cẩn cười, đưa tay nhìn đồng hồ. – Nhanh chân lên, không thì không kịp giờ chiếu phim bây giờ.
Diêu Viễn cười hì hì khoát tay anh:
- Thế cậu kéo mình với, ăn no quá, mình không đi được nữa rồi.
- Cậu đúng là đồ bụng to, sau này có thằng nào dám lấy?
- Chuyện ấy chẳng cần cậu lo. – Diêu Viễn lại ngoái lại. – Ê, thủ trưởng vẫn còn đứng đó, đang đợi ai à? Cậu đoán xem là ai?
- Không phải bạn thì là vợ.
- Oa, không biết vợ anh ấy trông thế nào nhỉ? – Diêu Viễn nhắm mắt lại mơ màng.
Chu Văn Cẩn bật cười, đập cho Diêu Viễn một cái, nếu là Heo, cô ấy sẽ chẳng quan tâm tới mấy chuyện này.
- Cô ơi, phiền cô vào nhà vệ sinh xem hộ có cô gái nào đeo ba lô đang ở trong đó không?
Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, Gia Hàng vẫn chưa bước ra, Trác Thiệu Hoa sốt ruột nói với một cô nhân viên. Cô ấy bước nhanh vào trong, một lát đã bước ra.
- Thưa anh, bên trong không có người.
- Xin hỏi nhà hàng ta còn có lối ra nào khác không?
Cô nhân viên chỉ vào bên trong:
- Cửa lớn nhìn ra phố lớn, phía sau có một cánh cửa nhỏ quay ra một con hẻm.
Trác Thiệu Hoa lập tức gọi điện thoại, điện thoại vẫn thông, nhưng chuông reo rất lâu mà không ai nghe máy. Anh đang định cúp máy thì nhận được một tin nhắn.
“Thiếu tướng Trác, em thấy mình vẫn nên quay về học bài là hơn, kỳ thi này rất quan trọng đối với em. Chào Phàm Phàm hộ em, thi xong em sẽ tới thăm nó, nhắn nó phải ngoan nhé!”
Bộ phim hôm nay nói về cái gì, anh chẳng hề có chút ấn tượng, anh chỉ nhớ được một câu nói đau đớn của Cát Ưu: Ai động lòng trước người đó tiêu tùng.
Giây phút này, anh đã hơi hiểu được ý nghĩa câu nói đó.
Bãi lau sương mắc trắng tinh (2)
Xe buýt lượt về khá thoáng đãng, khi vào bến mới bật đèn, phần lớn thời gian còn lại đều chìm trong bóng tối và sự im lặng. Gia Hàng lặng lẽ nghe tiếng bánh xe mài xèn xẹt trên mặt đường, trong bóng tối, những con số màu đỏ trên màn hình máy quẹt thẻ vừa nhức nhối vừa mơ hồ.
Két một tiếng, xe lại vào bến, những người xuống xe ngắc ngứ nối đuôi nhau đi xuống, những người lên xe lục tục đi lên từ một cánh cửa khác.
Một phút sau, chiếc xe lại chuyển động, thân hình những người đang đứng không khỏi hơi chúi về phía trước.
Trong số những người này, chưa biết chừng có những gương mặt đã rất lâu không gặp.
Điều bất an duy nhất là cảm thấy có lỗi với thủ trưởng, cho nên khi anh gọi điện tới, chỉ có thể mặc chuông reo, không có gan nghe máy. May thay trên đời này còn có một thứ gọi là tin nhắn.
Thủ trưởng không nhắn lại, bị người ta cho leo cây chắc chắn chẳng dễ chịu gì. Nhưng thủ trưởng sẽ không giận cô đâu, quan hệ giữa bọn họ không phải là dạng có thể ghét bỏ đối phương.
Hôm nay đã nhớ mang theo chìa khóa, lúc mở cửa, ngón tay hơi run lên, do lạnh.
Cửa phòng cô bạn cùng nhà đang mở, bên trong vọng ra tiếng nức nở khe khẽ, có lẽ không nghĩ rằng cô sẽ trở về vào giờ này nên tiếng khóc không kịp kìm lại, nhưng ngay giây tiếp theo, cửa đã đóng sập lại, không còn âm thanh nào nữa.
Cô nhún vai, bật đèn, cởi áo.
Màn hình điện thoại đang nhấp nháy, chị Gia Doanh gọi tới, hỏi cô có ra ngoài chơi với bạn không? Cô nói dối tỉnh bơ, mấy ngày nữa là thi rồi, em học còn không kịp nữa là.
Gia Doanh vội khen cô ngoan, cô cười khan. Cô cắm máy nước nóng, trước khi đi ngủ tắm một cái sẽ dễ ngủ hơn.
Cô đứng trên ban công, xa xa có người đang bắn pháo hoa, rất đẹp, pháo hoa dừng lại trên bầu trời rất lâu rồi mới từ từ nở xòe ra, cái rực rỡ trong khoảnh khắc ấy che phủ cả những ánh sao trên bầu trời.
Cô nhắm mắ