Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/581 lượt.
thuộc. Đèn hành lang đã tắt nên cả thân hình đó chìm trong bóng tối, rất gần rất gần nhưng không thể chạm tới… cô hốt hoảng nhìn anh, thì thầm: “Anh về rồi…”, lời chưa dứt, cả người cô đã chấn động. Đây không phải Thiệu Chấn Vinh, Thiệu Chấn Vinh sẽ không quay lại căn nhà cô từng chịu muôn ngàn vất vả tìm lại được, nơi mà anh và cô từng mơ ước về một gia đình nhỏ bé. Cô buồn bã nhìn anh, nhìn bóng người vô cùng giống Thiệu Chấn Vinh, mà hoàn toàn không cảm nhận được cả người anh đang toát ra lửa giận.
Anh lạnh lùng nói: “Cô vẫn còn mặt mũi nhắc đến Chấn Vinh?” .
Cô ngạc nhiên nhìn anh, hình như anh uống khá nhiều rượu, đứng ở khoảng cách gần này có thể cảm nhận được hơi rượu trên người anh. Lần trước anh uống say, anh biết, nhưng hôm nay anh lại uống say, tại sao lại xuất hiện ở đây? Dường như nhìn thấy tâm tư cô, anh nói: “Trả chìa khóa nhà cho tôi”.
Cô không biết mình phạm sai lầm gì, chỉ hỏi theo bản năng: “Tại sao?”.
“Tại sao? Cô còn mặt mũi hỏi tại sao?” Anh dùng sức đẩy, cô loạng choạng lùi vào trong nhà. Ánh sáng đầu hành lang chiếu vào, phòng khách chất đầy đồ dùng vừa mua. Nhìn dáng vẻ của anh, cô không tự chủ được mà lùi về sau vài bước, suýt nữa ngã xuống sofa. Anh bước từng bước lại gần, vẫn câu nói đó: “Trả chìa khóa nhà cho tôi”.
“Tôi không trả.” Cô không còn đường lùi, lưng tựa vào thành ghế sofa, quật cường ngẩng mặt lên: “Đây là nhà của tôi và Chấn Vinh”.
Nỗi buồn bực và tức giận trong lòng trào dâng, anh nghiến răng: “Đừng nhắc đến Chấn Vinh, cô không xứng!”. Anh không biết vì sao giọng mình lại hung hãn như vậy, gần như mang theo thù hận muốn hủy diệt tất cả, “Đeo bám Thượng Quan, được lắm, vậy trả chìa khóa lại cho tôi. Từ nay về sau cô muốn thế nào làm thế ấy, đừng dùng Chấn Vinh làm lá chắn cho mình”.
Lời nói sắc nhọn như lưỡi dao, cô nghẹn lại: “Thượng Quan chỉ đưa tôi về nhà, tôi cũng chẳng có gì với anh ấy, anh lấy lý do gì tìm tôi đòi chìa khóa?”.
“Đúng như thế hả? Dám làm không dám nhận? Sao cô có thể hèn hạ như vậy, không có đàn ông không sống được? Chẳng phải cả ngày cô đòi sống đòi chết vì Chấn Vinh, quay mặt đi đã tìm người khác, cô còn mặt mũi về căn nhà này…”, anh cười khinh bỉ, “Chấn Vinh quả nhiên bị mù rồi, mới xem trọng cô!”.
Cuối cùng anh cũng khiến cô nổi giận, cô nói: “Anh đừng có dùng Chấn Vinh chỉ trích tôi, tôi không làm gì có lỗi với Chấn Vinh! Tôi yêu Chấn Vinh, cũng không ở cùng người khác, anh cũng đừng mong lấy chìa khóa của tôi”.
Mỗi từ cô nói đều như từng nhát dao đâm vào tim anh, không cách nào ngăn được cơn giận đang sôi trào vô phương kìm nén và sự phẫn uất đang dâng lên. Không phải vì chìa khóa, không phải vì căn nhà, thật ra là vì cái gì, anh cũng không biết. Anh chỉ cảm thấy thù ghét và căm hận, chỉ muốn nghiền nát người trước mặt, cô chết ngay lúc này là tốt nhất. Anh đột nhiên đưa tay bóp cổ cô, cô ra sức vùng vẫy, muốn giấu chìa khóa trong tay ra sau lưng. Hơi thở gấp gáp của cô phả lên mặt anh, anh kìm nén sự căm hận trong tim, nói từng chữ một: “Cô lên giường với ai tôi không cần biết, nhưng từ nay về sau, cô đừng bao giờ mong lấy Chấn Vinh ra che chắn”.
Cuối cùng khi mặc lại quần áo, anh vô tình chạm phải thứ gì đó cứng cứng, là ví tiền, anh lấy ra xem thì thấy trong đó có khoảng hơn hai ngàn tệ tiền mặt, anh ném tất cả lên sofa. Lúc này anh mới nhận ra thứ mà anh vẫn đang nắm chặt trong tay, đó là chiếc chìa khóa đã giật lấy từ Đỗ Hiểu Tô. Anh nhìn chiếc chìa khóa, đột nhiên như nhận ra mình vừa làm gì… Anh đã làm gì? Mồ hôi toát lạnh sống lưng… chỉ có mình anh mới biết, không phải vì chìa khóa, tất cả chỉ là cái cớ, một cái cớ hoang đường đến nực cười.
Anh ngước mắt nhìn, trên tay vẫn còn vết máu mà cô cào. Cô đang khóc, còn anh từ đầu đến cuối đều dùng môi chặn cô lại. Anh biết nếu có thể nói thì cô sẽ nói gì, anh biết nếu cô có thể thốt ra âm thanh thì cô sẽ gọi tên ai. Cho nên anh hận cô, anh muốn mình nhận bao nhiêu đau đớn thì sẽ cho cô nếm thử bấy nhiêu. Anh dùng hết sức mình, để làm cái việc dơ bẩn nhất trên đời và cũng dùng cách hèn hạ nhất. Nếu trên đời này có hình phạt công bằng, vậy thì anh là người duy nhất đáng chết.
Cô ngồi ở đó không cử động, rồi đột nhiên nắm lấy số tiền đó ném thẳng vào mặt anh. Anh không né tránh, để mặc những tờ tiền liền rơi xuống. Chỉ có mình anh hiểu anh đang muốn tự sỉ nhục mình. Trong bóng tối, đôi mắt cô đẫm lệ, từng giọt long lanh tỏa sáng, cô tựa một con thú đang căm phẫn, tuyệt vọng cực độ. Cô chậm rãi mặc lại quần áo, anh không cử động mà chỉ đứng ở đằng xa. Cô mặc quần áo xong lập tức lao ra cửa như một mũi tên.
Anh đuổi theo, nhưng cửa thang máy đã đóng lại. Anh chạy xuống bằng thang bộ, nhưng vẫn chậm một bước, nhìn thấy cô lao ra khỏi đại sảnh. Cô như dùng hết tất cả sức của mình để chạy. Anh không đuổi kịp, và có lẽ mãi mãi không bao giờ theo kịp. Anh không biết cô muốn đi đâu, chạy ra bên ngoài khu nhà, cô cứ thế lao thẳng về phía trước, lúc này anh mới chợt hiểu cô định làm gì. Anh d