80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1679 lượt.

Nam Huyền vỗ nhẹ vào đầu Lục Vi, an ủi: “Mặc dù kết cục tiêu tán không thể thay đổi được nhưng vừa rồi bà ta đã mỉm cười thanh thản mà ra đi.”
Không giống cách nói “hồn siêu phách tán” tàn nhẫn của Dạ Ly, Nam Huyền dùng từ “ra đi” thật nhẹ nhàng, thanh thản. Mặc dù biết bản chất của hai từ đó hoàn toàn giống nhau, nhưng Vi Vi vẫn muốn khóc, nuốt nỗi niềm thương xót vào trong, nở nụ cười dịu dàng.
“Nam Huyền nói đúng. Ít nhất thì bà ấy cũng không còn gì để tiếc nuối.”
“Ừm, cho nên Vi Vi vẫn làm được việc tốt, không nên buồn nữa.”
Bên kia Dạ Ly trừng mắt, lạnh lùng nhìn hai người chủ – tớ an ủi lẫn nhau, lắc đầu lên tiếng: “Tình cảm của con người, thật phức tạp!”
Nhạc Lăng chớp chớp mắt im lặng, không kìm nổi những suy nghĩ trào dâng trong lòng, thầm than thở: “Làm sao lắng nghe cuộc sống… đầy những điều chua xót này?”






Sách hướng dẫn chăm sóc thú cưng 
Tên: Nam Huyền
Giống: Long tộc – Tiêu đồ
Giới tính: Giống đực
Tuổi: 1000 tuổi +
Đặt cuốn sách xuống, Lục Vi xoay người đánh thức Nam Huyền dậy. Ưu điểm lớn nhất của tên “thú cưng” ngốc nghếch này chính là tính cách ôn hòa, rất ít khi cáu giận, cho dù Vi Vi có liên tục làm ồn để đánh thức anh ta dậy, anh ta cũng không cằn nhằn nửa lời. Lúc này bị chủ nhân đánh thức, Nam Huyền dụi dụi mắt, ngồi dậy, lẩm bẩm: “Buồn ngủ quá…”
Vi Vi vừa khoác thêm áo vừa phấn chấn nói: “Đi, chúng ta ra ngoài mua giường.”
Tại khu bán đồ nội thất của trung tâm thương mại, Vi Vi chọn cho Nam Huyền một chiếc giường sofa màu trắng, kiểu dáng đơn giản và thanh lịch, cũng không chiếm quá nhiều diện tích trong phòng. Bên dưới chiếc giường còn có một ngăn kéo gỗ, rất thích hợp để quần áo và đồ dùng của Nam Huyền. Mọi thứ có vẻ rất ổn, giá cả cũng rất đẹp: 888 nhân dân tệ.
Ba số “8” quả thực cũng là một áp lực lớn đối với Lục Vi, số tiền này đã đi đứt một phần ba tiền lương một tháng của cô. Nhưng nghĩ đến tên “thú cưng” ngốc nghếch đáng thương kia mỗi tối đều phải cuộn mình nằm trên chiếc sofa chật hẹp, cô cắn răng chọn chiếc giường sofa đó, chuẩn bị ra ngoài lấy hóa đơn thanh toán. Nhưng vừa quay người, cô liền phát hiện Nam Huyền đã biến mất từ bao giờ.
Vi Vi lo sợ anh ta lại gây chuyện ở đâu đó, vội vã chạy khắp nơi tìm kiếm, đến khu vực bán đồ chơi trẻ em, cô mới thấy tên “thú cưng” ngốc nghếch kia.
Giữa những gian hàng bày biện chật cứng các loại hàng hóa, Nam Huyền đang ngây ngô đứng trước một đống đồ chơi nhồi bông sặc sỡ sắc màu, bên cạnh là một bé gái xinh xắn mặc chiếc váy màu hồng nhạt đang khóc ầm lên, đòi mẹ mua cho một con vịt nhồi bông. Vi Vi thở hồng hộc, chạy đến trước mặt Nam Huyền, hơi tỏ ra tức giận, nói: “Tại sao anh ại tự ý chạy lung tung thế? Trước khi ra khỏi nhà, chẳng phải tôi đã nói anh phải luôn đi theo tôi sao?”
“Hu hu hu, mẹ mua… Con muốn… con muốn…” Bé gái đó luôn miệng khóc đòi.
Nam Huyền vẫn cúi nhìn đứa bé gái đang lăn lộn khóc lóc trên nền đất, hoàn toàn không để ý đến Lục Vi.
“Nam Huyền, anh có nghe tôi nói không? Anh có biết nếu hôm nay chúng ta lạc mất nhau thì sẽ nguy hiểm thế nào không?”
Bé gái: “Mẹ, mẹ mua cho con đi! Con xin hứa khi về nhà sẽ làm việc tốt, sẽ chăm chỉ học thuộc từ mới tiếng Anh, còn chăm chỉ vẽ tranh nữa…”
Lục Vi: “Nam Huyền? Nam Huyền! Tôi đang gọi anh đấy!”
Bé gái: “Oa oa oa… Mẹ không mua cho con, con sẽ không ăn cơm, không uống nước, để đói chết luôn!”
Lục Vi: “…”
Trước sự tấn công mạnh mẽ của đứa trẻ, Vi Vi không thể nói tiếp được nữa, nhưng bà mẹ vẫn quyết tâm không để ý đến thái độ của cô bé, thản nhiên xem chiếc đệm sofa bên cạnh. Khi còn bé, Lục Vi sợ nhất là những đứa trẻ có tiếng khóc vừa chói tai vừa thê lương thế này, mỗi lần nghe thấy tiếng khóc đó, cô đều có cảm giác như bị quỷ ám bên tai. Lúc này, cô cũng không chịu đựng nổi nữa, vội vàng nắm tay Nam Huyền kéo đi. “Thôi nào, chúng ta đi thôi!”
Nhưng Nam Huyền vẫn đứng yên tại chỗ, không chịu rời đi, thấy Lục Vi quay đầu trừng mắt nhìn mình, anh ta mới chịu nhích người bước lên, nhưng chỗ anh ta bước tới lại không phải hướng Lục Vi muốn đi, mà là… chiếc giá đỡ đặt con vịt nhồi bông kia. Lục Vi kinh ngạc, tròn miệng trợn mắt nhìn Nam Huyền lấy con vịt nhồi bông từ trên giá xuống, nuốt nước miếng cái “ực”, hàm cứng lại không nói được lời nào.
Lẽ nào… Nam Huyền muốn tặng con vịt nhồi bông này cho cô bé kia? Lúc này, bé gái nhìn thấy có người ôm con vịt xuống cũng nín khóc, mỉm cười vỗ tay rồi chỉ vào Nam Huyền, nói: “Con vịt, con vịt!”
Nhưng khi những người đứng xem xung quanh đều cho rằng Nam Huyền sẽ tặng con vịt nhồi bông đó cho bé gái thì tên “thú cưng” ngốc nghếch lại ôm luôn con vịt vào lòng, đi vòng qua đứa bé, bước đến trước mặt Lục Vi.
“Hả?” Vi Vi líu lưỡi nhìn những người xung quanh, bất giác đỏ mặt. Nam Huyền… muốn tặng thứ đồ chơi này cho mình sao?
Nam Huyền gật đầu, ánh mắt chợt sáng lấp lánh. “Tôi muốn!”
Lục Vi nghiêng đầu, liếc mắt nhìn bảng giá niêm yết bên dưới: 199 nhân dân tệ, ngay tức khắc,