Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341628
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.
thất sao?
Dạ Ly “hừ hừ” nói: “Tôi chỉ dựa vào kinh nghiệm từ các cuộc đấu đá trong cung mà thôi. Thường thì người thấp bé bao giờ cũng được cưng chiều nhất, chính thất luôn bị ghẻ lạnh, ai thèm làm chính thất chứ!” Ngừng một lát, Dạ đại họa lại cười hi hi, nói: “Tự nhiên Tiểu Vi Vi hỏi tôi vấn đề này, xem ra cô thích cả ba người, không bỏ được ai trong số ba người bọn tôi phải không?”
Lục Vi: “…”
Chết tiệt! Tự nhiên lại bị tên xấu xa này giăng bẫy!! Vi Vi thở dài, tự nhắc nhở mình phải bình tĩnh, kiềm chế cơn nóng giận rồi mới lên tiếng: “Tại sao núi Bất Thanh lại biến thành như vậy? Không phải là liên quan đến việc phong ấn cho Thiên Đầu Phật ở đây chứ?”
Dạ Ly gật đâu, đang muốn nói điều gì đó thì Lục Vi đã hốt hoảng hét lên. Anh ta vội quay đầu lại, liền trông thấy Tùng Dung toàn thân đỏ rực đang cầm đèn lồng đỏ đi tới.
Chính thất
Trước đó, Tùng Dung cố ý thay một bộ váy liền bó sát màu đỏ thẫm, vốn là để chúc mừng vì sắp thoát khỏi đại ma vương, nhưng không ngờ lúc này, giữa làn gió đêm hiu hắt, chân váy của cô ta khẽ đong đưa, phối hợp với chiếc đèn lồng đỏ cháy leo lét trên tay, khiến từ người cô ta toát lên vẻ quỷ dị đến hãi hùng.
Điều hoàn toàn khác với những người dân ở thị trấn nhỏ này là đôi mắt của con tê giác cái thành tinh đó không nhắm lại mà mở to, vô hồn nhìn về phía trước, mái tóc đen của cô ta buông xõa tung bay trong gió. Mặc dù trước đó mấy tiếng, hai người còn ở chung một phòng, nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của Tùng Dung, Lục Vi vẫn cảm thấy vô cùng sợ hãi, vô thức lùi về phía sau mấy bước.
Nhưng hiển nhiên, con tê giác cái thành tinh kia đã hoàn toàn mất ý thức, lướt qua hai người rồi tiếp tục đi thẳng về phía trước. Lục Vi kinh ngạc nói: “Cô ta… Đây là… Bọn họ muốn đi đâu vậy?” Những người mộng du cứ đi đi lại lại trên đường cho đến lúc trời sáng sao? Hay là họ còn có mục đích khác?
Dạ Ly nhếch môi cười gian trá. “Xem ra, người đứng đằng sau khống chế không có mục đích cụ thể gì, đại khái… hắn đang trong giai đoạn thử nghiệm.” Nói xong, ánh mắt Dạ họa đảo một hồi, đột nhiên “a” lên một tiếng. Vi Vi nhìn theo ánh mắt anh ta, vừa xoay người lại liền thấy Nam Huyền đang chậm rãi đi tới.
“Nam Huyền, tôi…”
Lục Vi chưa kịp mở lời, Tiểu Long ngốc nghếch đã mạnh mẽ nắm chặt tay cô, lắc đầu nói: “Cả một buổi tối mệt mỏi rồi, tôi đưa cô về trước. Mặc dù chiếc vòng tay này có thể bảo vệ cô nhưng cô ra ngoài lâu như thế cũng không tốt.”
Khi nói những lời này, Tùng Dung đã vòng qua vòng lại trước mặt ba người đến ba lần. Lục Vi khẽ nghiêng đầu nhìn. Dạ đại họa ở bên cạnh cũng kêu lên một tiếng: “Ồ, xem ra con tê giác này cũng không tệ đâu, ý thức bị khống chế hoàn toàn, còn biết dùng yêu lực của mình đối kháng lại, cố tình xoay quanh chúng ta để cầu cứu.”
Vi Vi nhớ ban nãy Dạ Ly đã thổi tắt ngọn nến của một người đi đường để cứu anh ta, cô cũng to gan bước đến trước chiếc đèn lồng của Tùng Dung, ra sức thổi. Một hơi, ngọn nến không mảy may chao động, hai hơi, vẫn bất động, ba hơi, ngọn lửa đột nhiên bốc cháy dữ dội. Lục Vi kinh hãi…
Nam Huyền đến bên cạnh cô, giải thích: “Ngọn nến này là do yêu lực hình thành, con người không thể thổi tắt nó.” Nói như vậy, nhưng tên “thú cưng” ngốc nghếch đứng ngay bên cạnh cô cũng chẳng hề có ý định thổi tắt ngọn nến để cứu người.
Lục Vi có chút bất mãn, nhìn Dạ Ly chằm chằm: “Không phải Tùng Dung đã ký khế ước gì đó với anh rồi sao, chẳng phải cô ấy đã là người của anh rồi sao? Lý do gì anh lại không cứu cô ấy?”
Dạ Ly phồng mồm trợn mắt, kinh ngạc nhìn Lục Vi, nói: “Tiểu Vi Vi không được nói bậy. Tôi là một người hết sức thanh liêm. Nô bộc này không nghe lời, hí hí, dạy dỗ một chút cũng là lẽ đương nhiên. Mấy người không cần xen vào chuyện của tôi, cứ về nghỉ trước đi!”
Nam Huyền nghĩ ngợi một lát rồi gật đầu, nói: “Cũng đúng!” Nói xong, anh ta dắt tay Lục Vi định rời đi, liền nghe thấy Dạ Ly cất giọng kỳ quái: “Chính thất, nhớ giúp ta chăm sóc Tiểu Vi Vi cho tốt nhé!”
Nam Huyền quay đầu, nhíu mày hỏi: “Chính thất là sao?”
Mặt Vi Vi đỏ bừng, kéo tên “thú cưng” ngốc nghếch, vừa đi vừa nói: “Không cần để ý đến hắn!”
Dạ Ly nhếch môi cười. Sau khi hai người họ đi khỏi, anh ta mới lững thững đuổi theo Tùng Dung, thổi tắt ngọn nến rồi nói: “Nói hết lại cho ta tất cả những điều mà ngươi nhìn thấy!”
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách chạy trốn_ _ _ _ _
Trên đường trở về khách sạn, Lục Vi vẫn luôn băn khoăn suy nghĩ một vấn đề: Tiểu Long ngốc nghếch phát hiện Tùng Dung muốn chạy trốn nên mới theo dõi cô ta ư? Nhưng tại sao đến nửa đường mới gặp cô ta? Nếu chỉ là ngẫu nhiên gặp trên đường thì trước lúc đó, tên “thú cưng” ngốc nghếch này đã đi đâu?
Lúc về tới tứ hợp viện của Vương gia, ánh nắng ban mai đã dần hé lộ. Vương Khôn đã không còn ở trong sân cọ rửa chiếc bàn gỗ nữa, xem ra ông ta đã về phòng ngủ rồi. Dưới mái hiên, dãy đèn lồng đỏ cũng đã tắt lửa, cảnh vật trở lại vẻ bình thường. Lục Vi đứng trong sân, không nói một lời.
N