Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1942 lượt.
y vọng vì chuyện này mà khiến cô tiếc nuối cả đời. Vì thế, tối đó sau khi đưa Hạ Hi về nhà, Hạ Hoằng Huân trực tiếp đưa Mục Khả trở về đơn vị, quyết định giải quyết dứt khoát.
Sau khi nói tóm tắt đơn giản rõ ràng chuyện kết hôn, Hạ Hoằng Huân hỏi cô: “Sắp xếp như vậy được không? Nếu em không có ý kiến, chúng ta đi đăng kí trước, sau đó tổ chức hôn lễ ở nhà.” Thấy cô gật đầu thuận theo, anh rèn sắt khi còn nóng: “Anh có điều này, em xem có được không?”
Mục Khả đặt nhẫn kết hôn vào trong hộp nhỏ, tính tình trẻ con nói: “Sao anh có nhiều ý tưởng vậy, ra vẻ như có rất nhiều kinh nghiệm ý, chẳng lẽ đã lén kết hôn sau lưng em một lần rồi?” Thấy anh giơ tay muốn chụp cô, cô giả vờ sợ hãi làm tư thế phòng ngự, hai tay ôm đầu ngồi xổm ở góc tường.
Bị dáng vẻ tinh nghịch của cô chọc cười, Hạ Hoằng Huân lôi cô đứng dậy ôm ngồi trên đùi, anh tạm thời thay đổi chiến thuật, quanh co lòng vòng hỏi: “Nghĩ kỹ xem có quên chưa mời ai không? Cả đời chỉ có một lần phải chuẩn bị chu đáo.”
Tưởng anh hỏi thật, Mục Khả ngẫm nghĩ mói: “Không phải đã nói không mời nhiều, chỉ mời bằng hữu thân thích ăn bữa cơm thôi sao?” Ngước mắt lên đúng lúc nhìn thấy sự suy tư trong mắt anh, Mục Khả giật mình hiểu ra, “Anh muốn nói cái gì?”
Ý định bị nhìn thấu, Hạ Hoằng Huân không thể làm gì khác hơn là nói thẳng: "Anh đang nghĩ hôn lễ của chúng ta không có mẹ thì nên mời cha……..”
Hai chữ “tham dự” còn chưa nói xong, Mục Khả đã thay đổi sắc mặt.
Nhìn chằm chằm gương mặt quật cường của cô, ánh mắt bi thương khiến Hạ Hoằng Huân đau lòng, anh đứng lên kéo tay cô: “Chỉ mời ông ấy tham gia thôi, còn tình cảm giữa cha con em, vẫn để em quyết định.”
Mục Khả hất tay anh ra, lời nói đột nhiên trở nên sắc bén: "Tình cảm cha con sao? Muốn diễn cho ai xem đây? Đừng cho rằng em không biết các anh đang suy nghĩ cái gì, muốn mượn việc này từng bước một khiến em thỏa hiệp đúng không? Hạ Hoằng Huân, em cứ nghĩ rằng anh thật sự hiểu em! Tại sao lại ép em?" Nói xong, cô tức giận ném hộp đựng nhẫn kết hôn ra ngoài.
Hạ Hoằng Huân hơi trầm mặt, nhặt chiếc nhẫn lên, lạnh mặt giáo dục cô: "Không nên kích động như vậy, bình tĩnh một chút có được không? Anh không phải ra lệnh cho em, mà là đang trao đổi ý kiến cùng em!"
"Trao đổi ý kiến? Em thấy rõ ràng anh đã trao đổi ý kiến với cậu từ trước rồi thì có? Nói cho anh biết, em không phải là lính của anh, đừng lên mặt với em, cũng đừng bắt em phải làm theo yêu cầu của anh.” Lời còn chưa dứt, Mục Khả đã cầm túi đi ra cửa.
Hơn nửa đêm tối lửa tắt đèn như vậy sao có thể để cho cô đi! Hạ Hoằng Huân bước một bước dài giữ cổ tay cô lại, kéo người vào trong phòng.
Mục Khả đi không được tức giận đem túi đeo lưng hung hăng nện lên người anh, trách cứ: “Cái này là bắt cóc!”
Tính khí nóng nảy của Mục Khả bùng phát lên, Hạ Hoằng Huân cũng hăng hái: “Bắt cóc thì sao!”
Mục Khả nén giận: "Thì sao à? Phạm pháp đấy! Đừng tưởng rằng là quân tịch* thì ngon, sẽ có người áp chế anh!"
*Quân tịch: danh sách trong quân đội
Tính khí nóng nảy không sao cả, mấu chốt là có thể khống chế được. Ngửi được mùi thuốc súng nồng đậm, Hạ Hoằng Huân ép mình tỉnh táo, trợn mắt nhìn Mục Khả, anh thỏa hiệp: "Anh không muốn cãi nhau, ngồi xuống nói chuyện được không?"
"Không được, hôm nay nhất định phải ầm ĩ một trận!” Tính tình bướng bỉnh phát tác, Mục Khả đúng lý hợp tình nói.
Không nhớ rõ là ai đó từng nói "Khi phụ nữ không phân rõ phải trái là họ đang làm nũng chứ không phải giương oai, không nên đối nghịch với họ" , Hạ Hoằng Huân đè ép lửa giận, giọng nói dịu đi: "Nào có ép em cãi nhau làm gì? Ngoan ngoãn, không được náo loạn."
"Ai náo loạn? Hạ Hoằng Huân em nói cho anh biết, đừng tưởng rằng kết hôn là anh có thể thăng cấp, đãi ngộ cũng được nâng cao, muốn làm gì thì làm, yêu cầu em, quản em làm cái gì!” Càng nói càng tức giận và phẫn nộ, Mục Khả không lựa lời mà nói: “Còn kết hôn cái gì, không cần anh nữa!”
Lúc ngoan ngoãn thì như mèo con nghe lời, lúc quật cường thì cho dù mười cái đầu bò cũng không kéo được! Hạ Hoằng Huân xem như lĩnh giáo thực lực của Mục Khả, lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu, anh hoàn toàn tức giận: “Anh thấy mấy ngày nay không dạy dỗ em liền không biết mình là ai. Không cần? Cái này không phải do em quyết định!”
“Anh đang mạnh mua ép bán hả?” Dường như không hài lòng với khí thế của mình, để đền bù chiều cao khác biệt, Mục Khả nhảy lên ghế đẩu kêu la: “Anh tưởng mình là Ken Takakura (2) à? Chẳng lẽ em không có anh không được chắc? Không cần anh nữa, em muốn chia tay!”
Bị cô chọc tức sùi bọt mép, kiên nhẫn vốn không nhiều lập tức tan biến hầu như không còn, Hạ Hoằng Huân đứng tại chỗ xoay một vòng cho hạ hỏa: “Muốn vạch rõ ranh giới kéo dài khoảng cách với anh phải không? Nói cho em biết, không phê chuẩn!” Không đợi cô cãi lại, anh trầm giọng “Cảnh cáo” cô: “Em nuốt cái ý nghĩ chia tay về cho anh, nếu còn có suy nghĩ đó nữa, anh sẽ ném em vào phòng tạm giam ở một mình. Không tin? Em cứ thử xem?”
Nhận ra nội dung cuộc nói chuyện hoàn toàn chệch hướng với tư tưởng chính, ánh m