Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341978

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1978 lượt.

i mở cửa.
Nam chủ nhân mặc đồ ở nhà, thảnh thơi mà tựa vào khung cửa không để cho đồng chí Giải Phóng Quân vào cửa, mặt bất cần đời nói: "Anh là ai hả? Hơn nửa đêm dám chạy tới đánh cướp nhà cảnh sát."
Đã chuẩn bị trước sẽ bị anh em tốt giễu cợt, Hạ Hoằng Huân vuốt vuốt chân mày, khóe miệng hơi nở nụ cười, hỏi: "Cô ấy đã ngủ chưa?"
Khó được thấy bộ dạng không được tự nhiên của Hạ Hoằng Huân, Mục Nham ngăn anh, biết rõ còn hỏi: "Cô nào cơ? Rốt cuộc anh tìm ai? Đừng tưởng rằng mặc quân trang là có thể dọa tôi, lấy giấy tờ ra đây."
Lại lấy cái vẻ mặt phá án kia ra dùng rồi. Hạ Hoằng Huân bị chặn ngoài cửa có chút nổi giận, anh làm ra tư thế chuẩn bị tấn công: "Cậu có công mật báo, có rảnh đến chỗ tôi lãnh thưởng."
Mục Nham bày ra tư thế phòng ngự, chế nhạo nhìn anh: "Phần thưởng chính là bắt cóc em họ nhỏ của tôi à? Quá lời cho cậu." Nói xong, giơ tay lên đập một quyền trên bả vai Hạ Hoằng Huân, quay đầu cất giọng về phía phòng khách hô: "Khả Khả!"
Nghe thấy Mục Nham gọi cô, Mục Khả đi chân không chạy đến cạnh cửa, đợi thấy rõ người đứng bên ngoài là ai thì cô ngẩn cả người.
Hạ Hoằng Huân vẫn mặc quân trang, trước sau như một không chút cẩu thả, anh khí bức người, ánh mắt sáng quắc nhìn cô.
Tình huống gặp mặt có chút đông cứng, khiến Mục Nham ho khan hai tiếng ra vẻ nhắc nhở, sau đó anh nhíu mày liếc Hạ Hoằng Huân, hỏi Mục Khả: "Em có biết người này không?"
"Anh. . . . . ." Mục Khả luôn nhanh mồm nhanh miệng nay lại ấp úng, vẻ mặt kinh ngạc sau khi chạm đến ánh nhìn chăm chú của Hạ Hoằng Huân thì biến thành xấu hổ, cô cắn môi, không biết nên giới thiệu bạn trai mới với anh họ như thế nào.
Dù sao anh em vẫn khác với chị em, không thể chia sẻ tất cả bí mật, nhất chuyện khiến người ta ngại ngùng như yêu đương.
Nhìn về phía Hạ Hoằng Huân đang trừng mắt, Mục Nham làm vẻ mặt trêu tức: "Gấp cái gì? Chờ vợ con tôi về xác nhận thân phận của anh mới có thể cho đi, ai biết anh có phải phần tử khủng bố hay không."
Bây giờ thì Hạ Hoằng Huân thật sự nổi giận rồi, nhìn cô bạn gái nhỏ gần trong gang tấc lại không thể đến gần, anh hòa hoãn hạ giọng nói: "Có thể Mục Khả Khả không muốn nói cho cậu biết, " dừng một chút, anh vô cùng bình tĩnh nói: "Đứng ở trước mặt cậu - đồng chí Hạ Hoằng Huân bây giờ là bạn trai của cô ấy. Đại đội trưởng, cậu hiểu chưa?"
Nghe vậy, Mục Nham cố nín cười nói: "Làm người giám hộ của đầu gỗ nhỏ, tôi có quyền lợi yêu cầu cậu báo cáo hình thức tiến hành quá trình yêu đương bằng văn bản, không được bỏ sót bất cứ chi tiết nào."
Kiên nhẫn của đồng chí Giải Phóng Quân đã bay sạch, anh không khách khí dùng vũ lực với anh họ tương lai để vào cửa, trong miệng vẫn không quên nhắc nhở: "Cô ấy đã qua tuổi pháp luật cho phép kết hôn, từ đâu lại chạy ra người giám hộ như cậu hả?"
Mục Nham cười sang sảng, lúc xoay người thuận tay vò rối tóc cô em họ nhỏ.
Hạ Hoằng Huân hất tay anh ra, kéo Mục Khả tim còn đang đập mạnh và loạn nhịp về bên người, cảnh cáo nói: "Không nên động tay động chân."
Mục Nham theo thói quen nhíu mày: "Cậu đến đây với tinh thần chống đối tôi đúng không?"
Không để ý tới Mục Nham đang trợn mắt, Hạ Hoằng Huân ôm Mục Khả đi ra ngoài: "Đừng làm loạn, người tôi mượn đi, tối nay trả lại."
Không kịp hỏi rõ ràng sao Hạ Hoằng Huân lại thân quen với anh họ như vậy. Mục Khả giãy khỏi tay anh, vội vàng nói: "Còn chưa mang giày. . . . . ."
Lúc này, người bạn nhỏ Mục Đồng bị mọi người vứt bỏ, nghe thấy động tĩnh bên ngoài, từ trên thảm bò dậy, lảo đà lảo đảo đi tới, nhìn thấy Hạ Hoằng Huân thì toét miệng nhỏ cười khanh khách, vui mừng chạy qua, vươn hai cánh tay nhỏ béo mập kêu: "Ba! Ba!"
Hạ Hoằng Huân rất thích Đồng Đồng, thấy thằng bé mặc áo T shirt còn lộ cả da bụng nhỏ đã chạy tới, anh cong môi cười. Buông Mục Khả ra, ngồi xổm xuống ôm lấy thằng bé, lấy khuôn mặt thô ráp cọ vào gương mặt non nớt của Đồng Đồng, dùng giọng nói cực kỳ dịu dàng nói: "Đồng Đồng, về sau không thể gọi ba ba, phải đổi thành chú út." Vừa nói vừa cười nhìn Mục Khả.
Thằng bé cái hiểu cái không nhìn anh, suy nghĩ cái gì, sau đó tiếp tục gọi giòn giã: "Ba ba!"
"Trừ ba ba, con không thể gọi cái khác sao?" Mục Nham day huyệt thái dương, vỗ nhẹ lên đầu Mục Đồng coi như trừng phạt.
Đồng Đồng không thèm để ý tới bất mãn của cha, thằng bé ném món đồ chơi trong tay, cười hắc hắc chui vào trong lòng Hạ Hoằng Huân, còn hôn một cái vang dội lên mặt ai đó. Nhìn ra được, thằng nhóc rất thích vị ba ba giả này
Mục Nham khổ não: "Thằng nhóc này có phải con ruột tôi không vậy."
Mục Khả không nhịn được cười: "Cẩn thận chị dâu nghe sẽ cho anh quỳ lên tấm ván giặt quần áo."
Mục Nham ha ha cười, nhìn đồng hồ, ôm lấy Mục Đồng từ trong tay Hạ Hoằng Huân: "Hai người nên làm gì thì làm đi. Hội triển lãm gần kết thúc rồi, tôi phải đi đón bà xã. Con trai à, ba phải bảo vệ mẹ thật tốt, đầu năm nay cái khác không có nhưng sói háo sắc rất nhiều . . . . . . Con xem, cô nhỏ của con bị sói xám lớn ngậm trong mồm tha đi rồi. . . . . ." Lời còn chưa dứt, người đã cầm chìa khóa xe ra cửa.<