Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342004

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.

chuyện đã qua nhiều năm rồi, cả hai cũng không còn liên lạc, tôi cảm thấy không cần thiết mới không nói cho em, thật sự không phải cố tình giấu giếm, em phải tin tưởng tôi.”
“Bị người ta phát hiện anh mới nói như vậy. . . . . .” Mục Khả uất ức lầm bầm, cuối cùng vẫn không quên chỉ trích anh: “Đồ lừa gạt!”
Vỗ nhẹ lưng của cô, Hạ Hoằng Huân cau mày: “Tại sao lại gán cho tôi cái danh như vậy?”
Mục khịt khịt mũi, đẩy tới đẩy lui trong ngực của anh : “Còn nói sẽ nghe theo em, thế lớn tiếng như vậy làm gì? Tên lường gạt, không tin anh nữa. . . . . .”
Rõ ràng là càng hét càng lớn. Hạ Hoằng Huân kề sát mặt, thu lại nụ cười: “Tôi không lừa em, tôi thật sự rất thích em. Từ lúc biết em, tôi đã định em phải ở bên tôi hiện tại và cả tương lai. Mà tôi bởi vì đã từng bên cạnh cô ấy, mới hiểu được nhiều chuyện thực sự sai lầm, cho nên bây giờ càng trân trọng em, hiểu không?” Nói xong dùng bàn tay mang theo vết chai nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, động tác dịu dàng, ánh mắt kiên định.
Người ưu tú như anh, sao có thể không có quá khứ? Nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy có chút giận hờn, Mục Khả đưa ra yêu cầu: “Vậy anh thề đi!”
Hạ Hoằng Huân cự tuyệt dứt khoát: “Thề cái gì mà thề! Tôi đúng là không nên nói ra những lời buồn nôn vừa rồi.” Thấy Mục Khả bĩu môi không để ý tới mình, suy nghĩ một chút hôm nay quả thật có chỗ không đúng, ít nhất cũng không nên dây vào khi cô còn đang còn tức giận, lúc này mới hòa nhau chưa được mấy ngày đấy. Anh chỉ có thể mềm mỏng lựa chọn thỏa hiệp: “Được rồi, được rồi, tôi thề cho em xem, thề độc có được không? Tôi – Hạ Hoằng Huân nếu sau này không đối xử tốt với em, tôi sẽ không được chết tử tế, thế này em đã hài lòng chưa?”
Mục Khả vừa nghe thấy anh thề độc tràn mùi thuốc súng, rốt cuộc cũng đã thành công, cô cười đến mức thắt lưng cũng không đứng thẳng lên được, vừa cười vừa đấm vào lồng ngực của anh.
Khóe miệng Hạ Hoằng Huân cũng cong lên cười, thuận thế ôm cô vào trong ngực. Mục Khả cũng không kháng cự nữa, mặt cô dán chặt trên bộ ngực cường tráng của anh, nghe tiếng tim anh đập mạnh mẽ, vòng tay ôm lấy thân hình gầy nhưng rắn chắc bên hông, cô nhẹ nhàng trách móc: “Chỉ bảo anh thề, nói chết làm gì.” Khẽ ôm chặt lấy anh, cô cúi đầu nói nhỏ: “ Em chỉ muốn anh không lừa em, chứ không phải muốn anh . .” Chữ “chết” kịp thời bị nuốt trở vào trong, chữ kia không chỉ có Mục Khả, mà cho dù là ai cũng đều e ngại.
“Biết rồi, sẽ không bao giờ nói nữa.”
“Vậy sao hai người lại chia tay? Cô ấy đã làm gì mà nói xin lỗi?”
Hạ Hoằng Huân cười tự chế giễu bản thân mình, nhàn nhạt nói: “Đạo Bất Đồng Bất Tương Vi Mưu.”*
* Câu này có xuất xứ trong Luận Ngữ, chương Vệ Linh Công: Nôm na không cùng chí hướng thì không hiểu nhau, không thể đi chung đường
Mục Khả vẫn không hài lòng: “Không được qua loa.”
“Tôi không đạt tới yêu cầu của cô ấy, cô ấy muốn lựa chọn Thượng tá có tiền đồ hơn.” Lúc chia tay anh còn chưa đạt đến Thiếu tá.
Mục Khả lặng yên không lên tiếng.
“Ai có chí nấy. Tôi có suy nghĩ của tôi, cô ấy có mục tiêu của cô ấy, không có chuyện gì, cũng không phụ lòng nhau, cũng không cần xin lỗi. Chỉ là nếu tôi không chấp nhận lời xin lỗi của cô ấy, đoán chừng cả đời cô ấy sẽ cảm thấy thiếu nợ tôi.”
Mục Khả vẫn không lên tiếng phản ứng, Hạ Hoằng Huân cố ý trêu cô: “Đừng nói em cũng sẽ không vừa mắt Trung Tá như anh đấy chứ?”
Rúc đầu trong ngực anh, Mục Khả nhỏ giọng nói: “Cô ấy Phá Quân hàm liên quan gì tới em, bản thân em lại tình nguyện anh cái gì cũng đều. . . . . .”
“Đồ ngốc!” Hạ Hoằng Huân thở dài, vuốt vuốt mái tóc của cô: “Không nên suy nghĩ lung tung, mặc dù tôi không biết nói những lời ngon ngọt, càng không thể đem chuyện yêu hay không yêu thành khẩu hiệu đeo trên miệng, nhưng trong lòng tôi biết rằng tôi thích em, hiện tại chúng ta xác định quan hệ yêu đương, em chính là trách nhiệm của tôi. Yên tâm đi, tôi sẽ đối xử với em thật tốt.”
“Còn tức giận phải không?” Biết Mục Khả nghe lọt được lời anh nói, Hạ Hoằng Huân mới yên tâm, anh hỏi: “Đói bụng không, tìm một chỗ đi ăn, em muốn ăn cái gì?” Yêu nhau được một thời gian rồi, nhưng bọn họ vẫn chưa cùng nhau ngồi chung một chỗ ăn cơm.
Mục Khả ỷ lại trong ngực anh không chịu động, cánh tay nhỏ gầy ôm chặt hông của anh, nói: “Tùy anh.” Thật ra thì cô rất muốn hỏi nhiều nữa một chút về chuyện trước kia của anh, nhưng suy nghĩ một chút lại cảm thấy không cần thiết nữa.
Hạ Hoằng Huân cười nói: ” Đồng chí Giải Phóng Quân mặc dù là giai cấp vô sản, nhưng vẫn thừa sức nuôi sống vợ con, ít nhất cũng có thể khiến vợ con ăn no mặc ấm. Em nói đi, muốn ăn cái gì, cũng không thể để bảo bối của tôi đói bụng.”
Trừ mẹ ra, anh là người duy nhất gọi cô là bảo bối. Mục Khả dính vào lồng ngực anh cười, nụ cười mềm mại mà ngọt ngào.
Nghĩ đến dường như cả đêm qua Hạ Hoằng Huân không ngủ, Mục Khả đề nghị đến một tiệm ăn gần trường, sau đó trở về trụ sở huấn luyện để cho anh nghỉ ngơi.
Chỉ cần cô vui vẻ, Hạ Hoằng Huân đương nhiên không có ý kiến. Trên đường nhìn thấy có người bán cua đồng, Mục Khả càng muốn mua.


Insane