Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.

ật đã uống rất nhiều, chịu đựng được cũng đã là không tệ. Nhưng để sớm thoát thân, anh không nói hai lời liền uống cạn, cuối cùng đá lông mày đối với Viên Soái nói: “Thật chết người!”
Cùng Hạ Hoằng Huân trở về, Viên Soái nói: “Doanh trưởng, anh nhanh đi xem chị dâu nhỏ một chút đi, hình như đang buồn bực cả tối chưa ăn uống gì.”
Trong lòng biết rõ Mục Khả bị mình hù dọa, Hạ Hoằng Huân vuốt vuốt lông mày, thuận miệng ừ một tiếng. Viên Soái trở lại ban chỉ huy đúng lúc mọi người đang ngồi quanh bên cạnh đống lửa ca hát, Viên Soái đi tới bên cạnh Khang Bác dùng chân khẽ đá một cái: “Ngồi qua bên cạnh một chút.”
Khang Bác xoay người thấy đồng chí Trung tá mình sùng bá trở lại, vội vàng xê dịch sang bên cạnh, nhường hai vị trí cho Hạ Hoằng Huân cùng Viên Soái.
Hạ Hoằng Huân ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Mục Khả, phát hiện cô có dấu hiệu muốn rời đi, anh nhỏ giọng nói: “Không phải tôi ép em gả cho tôi ngay tối nay, em trốn cái gì? Chuyện này trước mắt không nhắc tới nữa, được không? Giúp tôi một chút, lúc nãy tôi uống hơi nhiều.”
Lý lẽ của Doanh trưởng Hạ hiển nhiên cao hơn cô giáo Mục vài bậc, thời điểm mấu chốt không tiếc đem khổ nhục kế ra dùng. Mục Khả nghe anh nói như vậy, cô sao có thể rời đi, ngược lại trong lòng lại có chút đau xót, anh uống nhiều như vậy thật tổn hại đến sức khỏe.
Khang Bác dẫn đầu bốn học viên đi tới trước mặt Hạ Hoằng Huân nói: “Huấn luyện viên, ngày mai huấn luyện quân sự kết thúc, chúng tôi kính anh một ly.”
Hạ Hoằng Huân thật sự không muốn uống, nhưng mà việc uống rượu này chỉ cần bắt đầu thì không ngừng lại được, anh nhận lấy ly rượu, bỏ đi vẻ mặt nghiêm túc lúc trước, tươi cười nói: “Các cậu không chuốc tôi say không bỏ qua đúng không? Viên Soái, nói cho bọn họ biết tửu lượng của Doanh trưởng cậu.” Có uống rượu thôi cũng phải nói thật khí thế, anh chính là đang muốn đánh đòn phủ đầu học viên, tạo áp lực tâm lý.
Viên Soái cầm mấy viên đá nhỏ trên đất ném tới, nghiêng đầu nhìn Khang Bác khiêu khích nói: “Cậu đã trông thấy heo chỉnh say người chưa? Doanh trưởng tôi chính là vậy đấy.”
Nhất thời, tất cả học viên cười to, bao gồm đồng chí trong chăn bị hù dọa Mục Khả cũng không nhịn được khẽ cười một tiếng.
Thấy cô bạn gái nhỏ rốt cuộc cũng cười, tảng đá trong lòng Hạ Hoằng Huân cuối cùng được đặt xuống. Anh bưng ly rượu đưa tới khóe miệng lại để xuống, nhìn Viên Soái nói: “Hình như cậu vẫn chưa được uốn nắn đủ. Chịu khó đợi đến ngày mai, ngày mai tôi nhất định sẽ thưởng cho cậu một bài học.” Sau đó uống một hơi cạn sạch.
Có người bắt đầu, các học viên bắt đầu thay nhau ra trận, không qua bao lâu, Hạ Hoằng Huân đã uống mười mấy ly, Mục Khả nhìn anh giống như ngồi không vững nữa, len lén kéo y phục của anh, ánh mắt ý bảo anh uống ít một chút.
Hạ Hoằng Huân nghiêng đầu nhìn cô, lặng lẽ lấy lòng bàn tay của mình vỗ vỗ lên mu bàn tay cô, cố ý trêu chọc nói: “Bắt đầu để ý đến tôi rồi à?”
Mục Khả trở tay đánh anh một cái, Hạ Hoằng Huân cười.
Lúc này, sau khi Viên Soái uống xong, Khang Bác lại tiếp tục ra tay, đối tượng mời rượu là Mục Khả. Anh nói: “Cô giáo Mục, ly này em mời cô.”
“Đừng có mà gây rối!” Biết rõ Hạ Hoằng Huân không tiện nói chuyện, Viên Soái rất tự giác ngăn cản : “Mời rượu cũng phải phải có trên có dưới, nói cho tôi nghe một chút đi cậu có ý gì đây?”
Khang Bác vẫn có chút sợ Viên Soái, nhưng mà lần này không có phạm sai lầm, anh không yếu thế nói: “Huấn luyện viên, tôi mời rượu cô giáo chúng tôi còn cần phải thứ tự sap, nói lời cảm ơn cô ấy không được sao…?”
“Cảm ơn cái rắm.” Viên Soái uống cũng không ít, lưỡi có chút không duỗi thẳng được, anh vung tay lên, rất phóng khoáng nói: “Đó là trách nhiệm của cô ấy, cậu không cần phải cảm ơn, trở về, trở về mau!”
“Vậy không được!” bỏ ngoài tai lời của Viên Soái, Khang bác rất cố chấp bưng ly rượu không chịu buông hạ: “Cô giáo chúng tôi còn chưa lên tiếng, lời huấn luyện viên nói không dùng được.” Nhìn phản ứng của Khang Bác, Viên Soái ngăn không được. Anh không có được loại lực bức người vô hình như Hạ Hoằng Huân, nên không trấn áp được người.
“Không dùng được đúng không?” Viên Soái có chút tức giận, anh vùng vằng như muốn đứng lên, cùng lúc bị Hạ Hoằng Huân đang ngồi bên cạnh ngăn lại. Không muốn học viên mất mặt, Mục Khả nhận lấy ly rượu.
Một giây sau, một bàn tay to nhanh chóng cầm lấy ly rượu trong tay cô, Hoằng Huân nói: “Cô giáo Mục tửu lượng kém, ly này tôi thay mặt.”
Dường như thu hút sự chú ý, đồng chí Trung tá bề ngoài lãnh khốc tự nhiên thay mặt cô giáo Mục nhận rượu mời! Những học viên nhanh mắt tinh ý lập tức phát hiện có manh mối gì đó không đúng, bắt đầu đổi vị trí chú ý về phía Hạ Hoằng Huân, sau khi anh uống cạn ly rượu của Khang Bác, Mục Khả theo bản năng đưa tay đỡ anh thì trong lòng những người chứng kiến đoán già đoán non, biểu lộ vẻ mặt “thì ra là vậy”, còn có người lớn mật dám cả gan hô: “Nhiệt liệt đề nghị huấn luyện viên cùng cô giáo Mục biểu diễn chung một tiết mục!”
Biết chuyện của bọn họ coi như hoàn toàn bị phơi bày ra ánh sáng rồi, Mục Khả