Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342066

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2066 lượt.

như tranh giành nhau thứ gì đó, cả hai cùng bước nhanh vào bên trong cánh cửa, kết quả là khung cửa không rộng lắm bị mắc kẹt, khiến cho Mục Khả không nhịn được bật cười, suýt chút nữa lại động vào vết thương.






Tình cũ khiêu khích
Ra khỏi tầm mắt của Hách Nghĩa Thành cùng Hạ Nhã Ngôn, Hạ Hoằng Huân liền không chịu nổi. Một tay anh đỡ eo, cố sức tựa vào trên vách tường cầu thang, hơi ngửa đầu đau đến cắn răng, khiến y tá cùng bệnh nhân đi qua phải chú ý.
"Hoằng Huân?" Nhìn thấy Hạ Hoằng Huân, trong mắt Thích Tử Di dấy lên vui mừng, đem bệnh án trong tay giao cho y tá. Cô bước nhanh tới, phát hiện anh có điểm không ổn, cô lo lắng hỏi: "Anh làm sao vậy?"
Hạ Hoằng Huân nhíu chặt lông mày, miễn cưỡng đứng thẳng: "Không có gì, mệt mỏi thôi, nghỉ một lát là ổn."
Biết rõ eo anh có thương tích, Thích Tử Di sao có thể dễ dàng bị lừa được. Thấy tay anh vô thức chống tại thắng lưng, cô trách cứ nói: "Đừng gạt em, lại chạm vào thương tích ở eo đúng không? Sao không trực tiếp tới tìm em?" Vừa nói, đưa tay chuẩn bị khoác lên tay Hạ Hoằng Huân dìu anh.
Hách Nghĩa Thành đã quá quen với sự sùng bái của Hướng Vi. Anh cũng luôn ôn hòa với bạn tốt của Mục Khả: "Lần nào cũng là lời kịch này, Vi Vi, lần sau đổi câu khác mới mẻ hơn đi." Thấy cô nhe răng cười, anh lấy giọng trưởng bối hỏi thăm: "Gần đây bận việc sao, dường như lâu rồi không thấy em đi chơi với Khả Khả?"
Nhắc tới công việc, Hướng Vi như đưa đám: "Đừng nói nữa, em đã bị ông chủ coi như người máy rồi, hợp đồng một cái nối một cái, ngày ngày làm thêm giờ, làm cho em thở cũng phải báo cáo. Sớm biết khổ cực như vậy em nên thuận theo ý hiệu trưởng Hướng hả hê ở lại trường, còn có thể bắt nạt cô giáo Mục mỗi ngày, vui vẻ vô cùng."
Mục Khả bị hong khô thành không khí ngồi bên cạnh nhìn trần nhà khinh bỉ cô: "Bắt nạt mình hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, cậu chắc chắn cậu chịu được sao?"
Uy hiếp không có chút uy lực! Hướng Vi xùy một tiếng, làm chuyện xấu vò rối tóc Mục Khả.
Sao không ai chịu bỏ qua tóc của cô? Nó trêu ai chọc ai à! Mục Khả trợn mắt, không còn hơi sức oán trách: "Bộ dáng của mình bây giờ đã rất không giống người rồi, cầu xin cậu đừng chà đạp mình nữa."
Hướng Vi nhìn cô làm mặt quỷ, rất phúc hậu lấy ngón tay giúp bệnh nhân nhỏ chỉnh lại mái tóc rối bù.
Hách Nghĩa Thành thấy thế cong môi cười, ý cười lan tới trong mắt.
Hạ Nhã Ngôn ngoài ý muốn phát hiện lúc này Hách Nghĩa Thành rất bình dị gần gũi. So với lúc đối chọi gay gắt với cô quả thật như hai người khác nhau. Cô đang cân nhắc có lẽ nên thu hồi oán thầm lúc trước đối với anh lại. Chỉ là trước lúc thu hồi, cô hung hăng oán thầm không biết bao nhiêu lần nữa, ai bảo anh hại cô bị kẹt khung cửa.
Đang lúc Hách Nghĩa Thành cùng Hướng Vi trò chuyện khí thế ngất trời, cửa phòng bệnh bị người ta gõ tượng trưng hai cái.
Ngoài ý muốn với người tới lại là Thích Tử Di, Hạ Nhã Ngôn đứng lên hỏi: "Tìm mình à, Tử Di?"
Ánh mắt quét một vòng phòng bệnh, dường như không tìm được người cô cho rằng vốn nên ở đây, Thích Tử Di đương nhiên hỏi: "Hoằng Huân đâu?"
Không khó để nghe ra ý tứ trong giọng nói của cô, Hách Nghĩa Thành giương mắt nhìn cô, sắc mặt bình tĩnh, cảm xúc không rõ.
Dường như sợ Thích Tử Di xuất hiện sẽ làm cho hình tượng của anh mình mất giá trước mặt Hách Nghĩa Thành, Hạ Nhã Ngôn có vẻ không quá thân thiện: "Buổi tối anh ấy phải ở đây chăm, trở về chỗ trọ của mình thay quần áo. Có chuyện gì sao?"
"Chăm sóc?" Ánh mắt bình tĩnh đột nhiên trở nên sắc bén vài phần, giọng Thích Tử Di không hề thiện: "Bản thân mình cũng là bệnh nhân còn muốn chăm ai?" Đi tới trước giường Mục Khả, cô lấy giọng điệu chất vấn nói: "Cô không biết viết thương ở eo anh ấy tái phát sao? Chẳng lẽ cô không nhìn ra tư thế anh ấy đi không tốt? Lưng đau phát tác cấp tính, anh ấy cần nằm trên giường nghỉ ngơi."
Ngữ khí nghiêm khác căn bản là đang trách Mục Khả không nên để Hạ Hoằng Huân chăm sóc. Hách Nghĩa Thành nếu không nhìn ra Thích Tử Di nhằm vào cháu gái thì thật uổng anh sống lâu như vậy. Anh tức giận đứng lên, ánh mắt sắc bén giống như có thể bắn ra đạn.
Mục Khả đưa tay kéo ống tay áo anh, dịu dàng gọi một tiếng: "Cậu út." Ý tứ ngăn cản rõ ràng.
"Chuyện gì xảy ra?" Thân là thầy thuốc Hạ Nhã Ngôn không hề phát hiện anh trai khác thường, cô thay Mục Khả hỏi ra nghi vấn trong lòng.
"Lúc trước gặp anh ấy dưới tầng, nhìn dáng vẻ của anh ấy mình đã cảm thấy có cái gì không đúng, nhưng anh ấy nói không có việc gì. Vừa rồi mình nhận được điện thoại, đoàn 532 sắp xếp cho anh ấy nằm viện, nói là eo bị thương, rất nghiêm trọng, yêu cầu bệnh viện cho anh ấy làm kiểm tra cùng trị liệu toàn diện."
"Khi nào Hoằng Huân trở về cậu dẫn anh ấy đến phòng bệnh số 057, mình đã sắp xếp xong xuôi, trước làm kiểm tra, sau đó tiến hành vật lý trị liệu." Thích Tử Di chuyên quyền độc đoán bàn giao toàn bộ, cúi người giống như dịch chăn cho Mục Khả Lạp, cố ý hạ thấp giọng chỉ để hai người có thể được nói: "Không biết chăm s