The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342071

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2071 lượt.

óc anh ấy cũng không sao, nhưng ít nhất đừng gây thêm phiền toái cho anh ấy!"
Ngầm nghe được Thích Tử Di nói gì, Hạ Nhã Ngôn cảnh giác cao gọi cô: "Tử Di!"
Quan tâm dịch dịch góc chăn cho Mục Khả, Thích Tử Di lấy thân phận bác sĩ mỉm cười nhắc nhở: "Nghỉ ngơi cho tốt."
Đợi cô rời khỏi phòng bệnh, Hướng Vi cực kỳ khó chịu hỏi Mục Khả: "Cô ta là ai vậy, sai khác năm tám vạn còn túm? Cô ta nói với cậu cái gì?"
Biết rõ Hách Nghĩa Thành có ý kiến với Hạ Hoằng Huân, Mục Khả đương nhiên sẽ không nói Thích Tử Di là bạn gái trước của anh, mà nhắc nhở "thiện ý" của cô ta lại càng không thể nói. Cố sức đè nén những giọt nước mắt đang dâng lên, cô vừa sờ điện thoại bên gối vừa bâng quơ nói: "Tháng trước lúc tới kiểm tra sức khoẻ đã gặp, là bạn của Hạ Hoằng Huân."
Nghe vậy, khóe môi Hách Nghĩa Thành mím thành một đường, ánh mắt sâu sắc liếc Mục Khả một cái, ngay sau đó nhìn về phía ngoài cửa sổ như không có chuyện gì, tâm tư không rõ.
Người có thể nói chuyện cùng cô trong đơn vị chỉ có Viên Soái, Mục Khả liền gọi cho anh.
Viên Soái tuyệt không dấu diếm Mục Khả bất cứ chuyện gì, đem tình huống chi tiết ngày hôm đó biết được từ miệng Trần Vệ Đông báo cáo hết. Sau đó lấy giọng sùng bái nói: "Lão đại thật quá cool, bị thương như vậy mà còn chạy nhanh hơn cả thỏ, chính trị viên nói lúc anh ta bị kéo xuống khỏi xe suýt chút nữa. . . . . ." Nhận ra không nên nói tục trước mặt cô, Viên Soái kịp thời phanh lại, cuối cùng nói: "Hai người tập hợp chưa? Mau mau hầu hạ Doanh trưởng chúng tôi cho tốt đi, làm mấy thứ canh bổ gì đó, đoạn đường còn gian nan hơi leo Vạn Lý Trường Thành, 17 cây số, quả thật không phải là chuyện người làm. . . . . ."
“17 cây số gì cơ?"
"Cô không biết à? Lão đại vội đi tới thành phố A, kết quả xe cùi kia bãi công ném anh ấy ở cái nơi chim không đẻ trứng. Chỗ kia rất vắng cả ngày chả có lấy một chiếc xe đi qua, anh ấy chỉ còn cách dùng chân giò hun khói chạy đến chỗ cô, chờ bọn tôi tới cứu không phải tác phong của anh ấy, nhất quyết chạy đi. Lúc gọi điện thoại để cho tôi tới lấy xe, ta vừa nghe vị trí thì, oa, tính ra từ đó chạy đến thành phố cũng phải 17 cây số đấy. Xem xem Doanh trưởng chúng tôi đối với cô như vậy, ông trời làm chứng. A, tôi nói này, này cô làm sao vậy, lão đại lửa thiêu đến mông. . . . . ."
Mục nhưng vội vàng cắt đứt lời anh, không thể tin xác nhận lần nữa: "Anh nói là anh ấy chạy 10… 17 cây số tới đây?"
Hách Nghĩa Thành bỗng chốc quay đầu lại, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
Đối với những người tham gia quân ngũ mà nói, ai trên người không có thương tích? Không phải có câu, ví tiền quân nhân chỉ mang tính trang trí, thân thể có tính tàn phá. Cho nên, đối với việc vết thương cũ của đồng chí Doanh trưởng tái phát, Hách Nghĩa Thành vốn không hề để trong lòng. Nhưng anh không tài nào tưởng tượng nổi tình cảnh Hạ Hoằng Huân mang theo phần eo bị thương chạy 17 cây số. Anh thậm chí tự hỏi, nếu như đổi lại là anh, anh có thể hoàn thành nhiệm vụ dưới điều kiện cơ thể như vậy hay không.
Hạ Nhã Ngôn nghe vậy lập tức tức giận, cũng không quan tâm Mục Khả còn đang gọi điện thoại, cô tức giận quát: "Hoàn toàn không cần thắt lưng nữa rồi, nên đau chết anh đi!" Sau đó đá cửa chạy đi thu xếp chuyện trị liệu cho anh trai.
Lúc cúp điện thoại, nước mắt trong suốt nhẹ nhàng theo khóe mắt Mục Khả rơi xuống, một tiếng nức nở nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn nữa từ miệng cô tràn ra: "Cậu út, cậu nói xem, anh ấy yêu cháu đúng không?"
Trong ánh nắng trời chiều, Hách Nghĩa Thành nghiêng người đứng bên giường, giật mình chợt hiểu.
Chừng một canh sau, Hạ Hoằng Huân lần nữa xuất hiện ở bệnh viện lục quân. Áo sơ mi màu đen, áo khoác tối màu, tôn lên dáng người chân dài vai rộng của anh. Đôi mắt lạnh lùng khi nhìn thấy Thích Tử Di đi tới thì hiện ra mấy phần xa cách cùng bất đắc dĩ.
Không hy vọng xa vời anh sẽ chủ động chào hỏi, Thích Tử Di nói thẳng: "Bệnh viện đã nhận được điện thoại của đơn vị anh."
Chân mày Hạ Hoằng Huân hơi cau lại: "Làm phiền cô cố gắng xếp thời gian vật lý trị liệu vào xế chiều." Như vậy thì anh sẽ có thời gian ở bên Mục Khả cho đến lúc truyền nước biển xong.
"Sao vậy, còn muốn chăm sóc …bạn gái anh?" Đêm Mục Khả nhập viện Thích Tử Di trực ban nên cô biết. Nói thật, mãi không thấy Hạ Hoằng Huân đến, cô mơ hồ thất vọng đồng thời trong lòng ngược lại lại cân bằng. Cho rằng có lẽ Mục Khả trong lòng anh cũng không quan trọng như lời Hạ Nhã Ngôn nói. Mà bây giờ, cô lại không xác định được.
Hạ Hoằng Huân im lặng cũng là lời giải cho sự đau lòng của cô. Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, Thích Tử Di có chút thương cảm: "Nhưng anh cũng là bệnh nhân. Nếu như không trị liệu hoàn toàn, sẽ ảnh hưởng tới công tác cùng cuộc sống hằng ngày."
Hạ Hoằng Huân muốn nói "Cám ơn đã quan tâm", lời đến khóe miệng lại tự động tiêu hóa, khách sáo hoa mĩ như thế không phù hợp với anh .
Ngắn ngủi 10 giây yên lặng, Hạ Hoằng Huân không còn lời nào để nói, cất bước muốn đi. Trong nháy mắt anh nghiêng người, anh nghe thấy Thích Tử Di nói: "Là vì trả thù em lựa chọn Vệ