Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc Không Ngừng

Hạnh Phúc Không Ngừng

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341527

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1527 lượt.

luyện qua đợt tập huấn quân sự rồi, cô ôm túi, cả đêm không ngủ đứng cho tới tận bến.
Ra khỏi ga, cô hỏi thăm tuyến xe tới đường số mười lăm. Không phải cô không dám đi taxi, nhưng ở nơi đất khách quê người này, cô thấy đi xe buýt vẫn an toàn hơn cả. Vì xuống xe sớm nên khi đến cổng trường Đại học Không quân còn chưa tới bảy giờ.
Ngoài cổng đúng là có người bồng súng đứng canh gác, Ẩn Trúc đứng trong gió lạnh run cầm cập ngập ngừng một lúc mới lấy hết dũng khí tiến tới trước mặt chiến sỹ bảo vệ: "Xin hỏi?".
Anh chiến sỹ làm động tác chào cô, sau đó tỏ ý nếu cô có việc mời vào phòng tiếp đón.
Ẩn Trúc lại vào phòng tiếp đón. Hỏi mới biết, ở đây đến thăm người thân bạn bè thì được nhưng phải gọi điện thoại đến lớp, người được đến thăm phải ra đây đón.
"Tự mình đi vào không được sao?", Ẩn Trúc không biết cô không thông báo gì mà tự tiện đến đây như thế này, Ngô Dạ Lai liệu có ra đón cô hay không. Nếu anh không ra, chẳng phải cô đã đi một chuyến tốn công vô ích hay sao?
Tiểu chiến sỹ ở phòng tiếp đón tỏ vẻ bối rối, "Nếu là buổi trưa có nhiều người ra vào, để đồng chí tự vào cũng không sao. Nhưng giờ còn sớm thế này...".
Ẩn Trúc lập tức nói giọng cầu khẩn: "Xin cậu hãy để mình vào, hôm nay là sinh nhật bạn trai mình, mình đã phải đứng cả đêm trên tàu để đến đây. Anh ấy không biết là mình đến thăm, mình muốn mang đến cho anh ấy sự bất ngờ".
Những lời này là Diêu Dao dạy cô. Cái cớ nghe có vẻ bình thường, nhưng theo lời Diêu Dao thì khả năng thành công sẽ rất cao.
Quả nhiên, anh lính trẻ do dự một lát rồi nói: "Vậy thì tôi sẽ chỉ đường cho đồng chí, đồng chí không được đi lại lung tung trong trường đấy".
Thế là Ẩn Trúc lặng lẽ như không khí xuất hiện trước cửa phòng ký túc của Ngô Dạ Lai, nhẹ nhàng đứng trước mặt bao nhiêu người: "Ngô Dạ Lai!".
Ngô Dạ Lai lúc đó đang tổng vệ sinh phòng cùngvới mọi người, lưng hướng ra ngoài nên khi nghe thấy giọng nói đó, anh quay đầu lại nhìn với ánh mắt kinh ngạc, càng ngạc nhiên hơn khi nhìn thấy Phùng Ẩn Trúc dáng vẻ phong trần, mệt mỏi đang đứng trước cửa.
"Sao cậu lại đến đây?"
Mặt Ẩn Trúc ửng đỏ: "Mình đến thăm cậu".
Thấy anh chau mày, Ẩn Trúc bước lại gần nói nhỏ: "Mình phải đứng cả đêm trên tàu, cơm sáng còn chưa kịp ăn. Nếu cậu định mắng mỏ thì cũng phải đợi mình uống xong ngụm nước đã chứ!".
Bạn học của Ngô Dạ Lai lại rất thân thiện, nhanh nhẹn kéo chiếc ghế nhỏ của mình ra nhường cho Ẩn Trúc ngồi.
Hai người vừa ngồi xuống mới nói được hai câu liền nghe bên ngoài có tiếng hét: "Ngô Dạ Lai!".
Ngô Dạ Lai hô đáp lại: "Có!" rồi chạy ra.
"Hỏng rồi, là chính trị viên", không khí trong phòng đột nhiên trùng xuống, đến cả động tác quét nhà mà cũng nhẹ dần đi, "Con chó điên này sợ là sẽ không bỏ qua cho Ngô Dạ Lai đâu".
Đột nhiên, xung quanh không còn một tiếng động, mọi người đều dỏng tai lên nghe tiếng bước chân đều đều trên hành lang.
"Ngô Dạ Lai, hôm nay là sinh nhật của đồng chí à?"
"Không phải."
"Vậy là đồng chí và bạn gái âm mưu, cấu kết với nhau để đánh lừa cảnh vệ?"
Ngô Dạ Lai biết chuyện này là do Ẩn Trúc gây ra, không thể giải thích được, đành phải nói: "Là tôi đã sai".
Chính trị viên từ trước tới giờ vẫn rất hài lòng với những biểu hiện của Ngô Dạ Lai, mặc dù chuyện ngày hôm nay hoàn toàn có thể xem là chuyện bé xé ra to, rung cây nhát khỉ thôi, nhưng anh ta cân nhắc một lúc, cảm thấy vẫn nên bảo vệ tính tích cực của học viên tiên tiến, thế là nói: "Mau tiễn cô ta về đi rồi quay lại làm bản kiểm điểm, quét dọn vệ sinh cho cả tầng này trong vòng một tuần".
Ngô Dạ Lai biết, đây đã là hình phạt có mức độ nhẹ nhất rồi, đang định bày tỏ sự phục tùng thì Phùng Ẩn Trúc lại xông ra.
"Chào đồng chí, tôi là bạn học của Ngô Dạ Lai", Ẩn Trúc cũng biết phải khống chế cảm xúc, tránh đắc tội với anh ta làm ảnh hưởng tới Ngô Dạ Lai.
"Tôi biết", Anh chàng chính trị viên này khoảng trên dưới ba mươi tuổi rất thô lỗ, không hề khách sáo tí nào.
"Lần này tôi tới đây, anh ấy hoàn toàn không biết gì. Xin hỏi, tại sao đã viết bản kiểm điểm rồi lại còn phạt anh ấy quét dọn vệ sinh một tuần nữa?"
"Đây là kỷ luật, mà thiên chức của quân nhân là phục tùng."
"Phục tùng ai?"
"Không phải là phục tùng ai, mà là phục tùng mệnh lệnh."
Ngô Dạ Lai thấy Ẩn Trúc còn định tranh luận thêm, vội kéo cô ra ngoài, "Cậu ra đây với mình".
Ẩn Trúc hất tay anh ra, "Không, mình đi xa như vậy đến đây, không phải là để gây phiền phức cho cậu, để cậu phải ấm ức". Cô quay trở lại đứng trước mặt anh chính trị viên, "Người nói dối là tôi, tôi là người sai, bản kiểm điểm để tôi viết, được không? Còn việc quét dọn vệ sinh, tôi không có nhiều thời gian như thế, hôm nay tôi sẽ quét dọn sạch sẽ, sau này tôi sẽ đến quét dọn nữa, cộng lại để đủ bảy lần, được không?".
"Đồng chí đang đùa với tôi đấy à? Đây là nơi nào? Đây là quân đội, ai cho phép đồng chí vào làm loạn ở đây!", nói xong, anh ta quay lại nhìn Ngô Dạ Lai, "Mỗi ngày chạy mười vòng quanh sân vận động nữa".
Ẩn Trúc cuống lên, cô biết chuyện này không đùa được, cũng k