Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc Ngay Bên Cạnh

Hạnh Phúc Ngay Bên Cạnh

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/960 lượt.

chẳng chút thay đổi.
Dư Chính có lẽ ngủ rồi, đầu anh tựa trên vai cô.
Ngửi thấy mùi dầu gội trên tóc anh, Bảo Thục hơi thất thần.
Có lẽ ngày nào đó, cô cũng sẽ đi tham dự hôn lễ của Dư Chính, ở hôn lễ anh sẽ cười rất ấm áp, cô ngồi phía dưới cười vui vẻ, mà chỗ ngồi bên cạnh cô cũng trống không.
Nghĩ đến đây cô chợt cảm thấy mất mát không có lý do, thậm chí có chút muốn khóc.
Vì thế khi bên trong xe vang lên ca khúc “Trong phút đột nhiên” của Karen, cô nhịn không được hỏi:
“Dư Chính, chừng nào thì cậu kết hôn?”
Anh không trả lời cô.
Cô có chút thất vọng, nhưng cô lại không muốn nghe đáp án của anh. Khi một người trong bọn họ quyết định cùng người khác trải qua năm tháng còn lại, sứ mệnh của người kia đã kết thúc.
Đúng rồi, cô vẫn coi anh là thiên thần bảo hộ của mình, mà cô cũng là thiên thần bảo hộ của anh.
Dư Chính bỗng nhiên ngẩng đầu, rất dịu dàng hôn lên gò má cô, sau đó tiếp tục tựa trên vai cô.
Cô hơi kinh ngạc, khoé miệng bất giác cong lên nụ cười. Anh dùng một cách thức mới để an ủi cô.
Cô không nhìn được vẻ mặt của anh, nhưng cô biết, khoé miệng anh nhất định cũng mang theo nụ cười.
Bảo Thục hẹn Bảo Thái ra Starbucks uống nước, chủ yếu là muốn đưa quà cưới cho cô em họ.
Cô nhìn em họ thật tỉ mỉ mới phát hiện, vẻ mặt của Bảo Thái giống hệt chú rể kia của cô.
“Hai người không đi honeymoon sao?”
Bảo Thái nhướng lông mày: “Không có thời gian.”
“Hai người quen biết thế nào? Anh ta đang làm gì?” Bảo Thục nhịn không được hỏi.
“Khi em về sẽ gửi email cho mọi người, bên trong có đáp án mà mọi người muốn biết.”
Bảo Thục kinh ngạc. Đụng phải phiền muộn, cô xoay đầu về phía ngoài cửa sổ, vừa lúc thấy Lương Kiến Phi đi qua, hơn nữa không hẹn mà nhìn vào bên trong. Hai người sửng sốt một chút, sau đó cười ha ha.
“Chúc mừng cậu đã kết hôn.” Lương Kiến Phi ngồi xuống, nói với Bảo Thái. Bởi vì học cùng trường trung học cơ sở, cho nên bọn họ quen biết nhau.
Bảo Thái cười hì hì, không đáp lại.
Các cô nhanh chóng nói đến những chuyện thú vị ở trường hồi đó, về thầy cô tranh đấu gay gắt, về bạn học nhiều chuyện, một số chuyện bình thường vào lúc này lại có ý nghĩa đặc biệt.
“Kỳ thật sao cậu và Trì Thiếu Vũ lại ở bên nhau thế?” Bảo Thái đột nhiên hỏi.
Lương Kiến Phi uống cà phê, chậm rãi nói: “Giống như nam nữ bình thường thôi.”
“Cậu ta từng là nhân vật phong vân ở trường chúng ta.” Bảo Thục có chút cảm khái nói.
Trì Thiếu Vũ ngoại hình tuấn tú, lại từng là đội trưởng của đội bóng rổ, đương nhiên mê hoặc không ít con gái.
Lương Kiến Phi cười một chút, vẻ mặt dí dỏm: “Hiện tại anh ấy cũng là nhân vật phong vân thôi.”
Bảo Thục không đáp lời, bởi vì cô nhớ tới lần trước ở nhà hàng thấy được cảnh kia. Nhìn thấy khuôn mặt hạnh phúc của Lương Kiến Phi, chỉ một giây đồng hồ cô liền mất đi ý nghĩ muốn nói với cô.
Cô cũng không thể nói rõ ràng, có lẽ là không muốn nhìn thấy người hạnh phúc trở nên bất hạnh. Cô có thể hiểu được, một người tự suy đoán người yêu trong lòng mình rốt cuộc còn ở lại bao lâu có bao nhiêu chán nản.
Hàn huyên một lúc, vị chú rể của Bảo Thái tới đón cô đi đến nhà thông gia ăn tối. Anh ta rất lịch sự giúp Bảo Thái vén màn, rồi theo cô cùng vào xe taxi.
“Tớ thấy anh ta có vẻ rất uy nghiêm, rất có khí thế.” Cách cửa kính, Kiến Phi nói.
“Cậu đoán xem anh ta làm nghề gì?”
Kiến Phi suy nghĩ một cách nghiêm túc, biểu tình thừa nước đục thả câu trên mặt Bảo Thục khiến cô ngứa răng.
“Rất giống cấp trên quản lý nhân viên.”
“…” Bảo Thục uống cà phê.
“Kỹ sư?”
“…” Cô bắt đầu ăn bánh ngọt.
“Giáo sư đại học.”
“…” Cô ăn miếng thứ hai.
“Cảnh sát?”
“…”
“Không phải là xã hội đen chứ…” Kiến Phi mất kiên nhẫn.
“Tớ về hỏi Bảo Thái rồi nói lại với cậu.” Cô vươn đầu lưỡi liếm ra bánh ngọt dính trên hàm răng, nuốt xuống, rồi cười tủm tỉm trả lời.
Vào bữa tối, văn phòng không có một bóng người. Vì thế Bảo Thục ngồi xe điện ngầm về nhà, lúc đến dưới lầu nhìn thấy lầu ba có ánh đèn, cô vội vàng chạy lên.
Khi Dư Chính ra mở cửa thì lại ngậm một điếu thuốc, vẻ mặt cũng rất thoải mái, cô biết anh nhất định đã xong việc.
“Cậu đoán xem chồng Bảo Thái làm nghề gì?” Tâm trạng của Bảo Thục cũng vui vẻ.
Dư Chính hút thuốc, nhả khói lên mặt cô: “Quan toà.”
Cô sặc một chút, anh cười giúp cô xua khói thuốc xung quanh.
“Sao cậu biết?”
Dư Chính bĩu môi, lấy danh thiếp trên bàn đưa cho cô, trên đó in hàng chữ: toà án nhân dân trung cấp số 1 Thượng Hải Diệp An Trạch.
“Đây chính là bên trong danh thiếp.” Anh nhả khói sang hướng khác.
Dư Chính luôn luôn là một người thần kỳ như vậy, ở bên anh, cô vĩnh viễn không cảm thấy buồn chán.
Bảo Thái quả thực đúng hẹn gửi email cho cô, trả lời rất nhiều vấn đề cô muốn biết và không muốn biết. Bảo Thục không thể không cảm thán lần nữa, hoá ra cuộc sống tràn đầy ngạc nhiên.
Cô không khỏi nâng cằm kinh ngạc mà lẩm bẩm: “Kết hôn thực sự tốt vậy sao…”
“Không tệ đâu, nếu có thể ở chung với người mình yêu.”
Ben vừa nói vừa nháy mắt.
Bảo Thục đưa r


Insane