Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341516
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.
ấn đề có đáng giá hay không. Tôi muốn được tự do, tôi muốn rời khỏi anh, tôi muốn bắt đầu cuộc sống một lần nữa, như vậy có đủ hay không? Mộ Dung Trần, tôi rất muốn sống cho riêng mình, không muốn chịu sự áp chế của bất cứ người nào nữa, anh đã hiểu chưa? Tôi chỉ nghĩ tới việc bắt đầu cuộc đời hoàn toàn mới mà thôi."
Không phải là anh không đáng giá để yêu mà người như anh quá đáng giá nên có rất nhiều người muốn yêu, cô sợ mình cầm không chắc, cuối cùng cũng là công dã tràng. Nếu vậy thì không bằng để cho cô ra đi thôi.
"Nếu như, đây mới thật sự là cái em muốn thì tôi sẽ cho em." Không muốn ép buộc cô thêm nữa, Mộ Dung Trần liền xuống giường, đi vào phòng tắm, sau khi tắm rửa ra ngoài, mở ra tủ treo quần áo từng cái từng cái mặc vào rất chỉnh tề.
Đây là lần đầu tiên, cô nghiêm túc như vậy đem suy nghĩ trong lòng của mình từng chữ từng câu nói cho anh biết, nhưng đây cũng là lúc cô nói muốn ly hôn với anh.
Thì ra anh làm nhiều việc như vậy nhưng đối với cô mà nói vẫn là một loại giam cầm. Tình Tình, em muốn có bao nhiêu bầu trời? Tôi sẽ cho em!
"Tiết Tình Tình, hãy yên tâm đi, thỏa thuận li hôn tôi sẽ bảo người đưa tới đây cho em, tất cả mọi chuyện tôi sẽ đều xử lý tốt. Nếu em không muốn nhìn thấy tôi, về sau tôi sẽ không xuất hiện trước mặt của em nữa."
Sau khi nói xong câu đó, đầu anh cũng không quay lại mà cứ thể bước đi.
Tình Tình chỉ có thể sững sờ ngồi ở trên giường, một câu cũng nói không nên lời. Anh sao có thể đồng ý một cách nhanh chóng như thế?
Cô ngồi ngây ngô thật lâu trong cái biệt thự vô cùng an tĩnh này, nước mắt đột nhiên thi nhau rớt xuống, chưa bao giờ thấy đau lòng cùng với uất ức như vậy, nằm lỳ ở trên giường, cô nức nở, khóc y hệt một đứa trẻ:"Mộ Dung Trần, anh là một tên khốn kiếp! Tên khốn kiếp!"
Chung Tình Đã Thành Chuyện Của Trước Đây
Một câu lại thành sấm, không ngờ anh tuyên bố xong liền thực hiện ngay. Kể từ sau ngày đó quả thật cô không hề gặp lại anh.
Ba ngày sau, anh phái luật sư mang đến nhà của cô ở San Francisco hai bản thỏa thuận ly hôn mà anh đã ký sẵn ở trên đó chỉ cần cô ký vào nữa là xong.
Ngày đó, cha mẹ cô cũng không có nhà, em trai cũng đã đến trường học, còn cô vì đã nhận điện thoại của luật sư cho nên đã xin nghỉ một buổi. Thật ra thì mấy ngày vừa rồi khi cô ngồi trong lớp học căn bản cũng không biết giáo sư đang nói cái gì.
Cái đó luật sư Cổ đã nói rất rõ ràng, đặc biệt là vấn đề về tài sản và tiền nuôi dưỡng sau khi ly hôn khi nói xong còn hỏi Tình Tình có chỗ nào không rõ hay không.
Luật sư Cổ đem thỏa thuận đã đầy đủ chữ ký của hai bên cầm lên nhìn một chút, sau khi xác định không có vấn đề gì liền cho vào trong túi công văn: "Thiếu phu nhân, chuyện còn lại giao cho tôi xử lý là được rồi, cô còn có chuyện gì nữa không?"
"Luật sư Cổ, sau này cứ gọi tôi là Tiết tiểu thư được rồi. Làm phiền anh rồi. Khi nào xong thì cứ báo cho tôi một tiếng là được rồi." Từ lúc cô ký lên tờ thỏa thuận kia thì đã không còn có bất cứ quan hệ gì với nhà Mộ Dung nữa, cũng không đảm đương nổi cách xưng hô như vậy, từ nay về sau, cô chính là Tiết Tình mà thôi.
"Cái này tôi sẽ xử lý tốt. Nếu như còn gì thắc mắc thì cứ gọi điện thoại cho tôi là được rồi. Đã vậy tôi sẽ không quấy rầy nữa, hẹn gặp lại." Luật sư Cổ đã hoàn thành xong sứ mệnh vĩ đại của mình nên đứng lên cáo từ.
"Luật sư Cổ, làm phiền anh chờ một chút." Giống như nghĩ đến cái gì, Tình Tình sau khi cười cười với luật sư Cổ, liền chạy lên lầu, không tới 2 phút đã đi xuống.
"Cái này phiền anh giúp tôi đưa lại cho anh ấy được không?" Xòe lòng bàn tay ra nơi đó đang có chiếc nhẫn cưới tinh xảo đại biểu cho sự vĩnh hằng. Vật này vẫn nên trả lại cho anh ấy thì hơn?
"Tiết tiểu thư, xin lỗi, cái này thiếu gia cũng không có giao phó cho tôi, nếu quả thật muốn trả lại, sợ rằng cô phải tự mình liên lạc với anh ấy." Chuyện này không có giao phó của thiếu gia, anh cũng không ngốc đến nỗi tự chuốc lấy phiền toái cho mình.
"Vậy. . . . . . không còn gì nữa, luật sư Cổ, cám ơn anh." Tình Tình từ từ thu tay lại, nắm thật chặt.
"Đừng khách khí, hẹn gặp lại." Không nói thêm nữa, luật sư Cổ liền xuyên qua khu vườn tràn đầy cảnh xuân đi ra ngoài.
Tình Tình nắm thật chặt chiếc nhẫn kia, cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng của luật sư Cổ nữa thì toàn thân của cô từ từ, từ từ mềm nhũn ra, cuối cùng là ngồi bệt xuống đất.
Nếu không nói chuyện thì trông cô giống y hệt một con búp bê, vẫn luôn ngồi ở chỗ đó, cho đến trời chiều ngả về tây đập vào mi mắt, cô mới phát hiện ra hai chân của mình tê dại, không có cách nào nhúc nhích. Nhưng mà cô vẫn chưa muốn động đậy chỉ có một mong muốn ngay giá như bây giờ thời gian có thể dừng lại thì tốt biết bao nhiêu!
Thẩm Diệu Dương sau khi tan học về nhà, thấy chị mình ngồi bệt dưới đất, trên mặt hình như còn có cả nước mắt, liền đoán rằng đã có chuyện gì xảy ra ?
"Chị, làm sao vậy?" Đồ đang cầm trong tay tùy tiện ném sang một bên, ngồi xổm xuống bên cạnh Tình Tì