Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341451
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1451 lượt.
nh cũng đã từng đến San Francisco. Tình Tình chợt nhớ tới lời của Thái Chi Lan nói hôm đó.
Nếu như anh đã sớm biết chuyện đứa nhỏ, vậy tại sao vẫn luôn không có lộ diện? Phải chờ hai năm sau dùng phương thức này để ép cô trở lại?
Nếu như anh thật sự biết cô có con, thì anh có biết thời điểm cô mình sinh con khổ cực ra sao không? Anh có biết một mình cô vào buổi tối đã khóc bao nhiêu lần không? Anh có biết, lúc con của bọn họ chào đời cô đã hi vọng đến cỡ nào rằng có thể cho anh biết bọn họ đã có một đứa bé? Anh có biết, khi con trai lần đầu tiên biết ngồi, biết bò, biết đi cô nóng lòng muốn chia sẻ với anh ra sao không?
Nếu anh sớm đã biết rõ tất cả, hiện tại tại sao lại dùng giọng như vậy để chỉ trích cô? Cô thật đã chịu đủ rồi !
"Mộ Dung Trần, tôi muốn ly hôn với anh!" Tình Tình dùng sức cắn xuống cổ tay của anh, khi anh thả ra liền đẩy anh ra bỏ lại những lời này sau đó lập tức chạy đi.
"Tình Tình. . . . . ." Bà xã đã chạy, đương nhiên là phải đuổi theo, nhưng điện thoại trên mặt bàn lại không thức thời vang lên, anh không suy nghĩ, một bên ấn nghe, một bên đuổi chạy ra bên ngoài.
"Mộ Dung Trần, Tiết Tinh Tinh nhập cảnh phi pháp rồi. Bên người cô ta có mang theo sát thủ, mấy ngày nay các con phải cẩn thận một chút, đừng để Tình Tình chạy ra ngoài."
Sáng sớm hôm sau, Tình Tình không thể ngờ được cô bị Mộ Dung Trần ôm vào trong ngực thế nhưng lại ngủ rất ngon đến tận khi trời sáng mới tỉnh, mà cái người tối hôm qua ôm cô ngủ, lúc này đã sớm không thấy bóng dáng đâu hết.
Cô đưa mắt quan sát khắp mọi nơi, trong căn phòng quen thuộc, chỉ có một mình cô ở đây mà thôi.
Kéo chăn trên người ra, muốn ngồi dậy, lại phát hiện khi nằm thì hông không đau, nhưng vừa cử động thì lại động đến chỗ bị thương vì vậy đành phải nằm lại trên giường.
Đưa tay sờ sờ vào chỗ đau kia, chỗ bị sưng tối hôm qua hình như cũng tiêu đi nhiều, nhưng mà vẫn rất đau, chắc phải mấy ngày nữa mới có thể tốt hơn được.
Chỉ là, bây giờ không phải là lúc lo lắng đến việc đau lưng, cô nằm ở trên giường, nhìn đồng hồ trên tường, chợt nghĩ đến lúc này mọi người trong nhà Mộ Dung nhất định đã dậy rồi, hơn nữa tối hôm qua người giúp việc trong nhà thấy Mộ Dung Trần ôm cô trở về nên đoán chằng mọi người đã sớm biết hết rồi.
Trời ạ, cô còn chưa chuẩn bị xong tâm lý để đối mặt với bọn họ, hơn nữa, tối hôm qua nàng ném em trai của Mộ Dung Trần sang một bên sau đó lại bị Mộ Dung Trần lôi đi nên quên mất không gọi điện thoại cho cậu ta, hi vọng là cậu ta sẽ không tức giận?
Nghĩ đến đây Tình Tình liền thử ngồi dậy, nhưng lại thấy vô cùng đau đớn, đau đến trắng bệch cả mặt.
Chỉ là hiện tại cô không thể quản được nhiều như vậy, gắng gượng chống người lên tựa vào đầu giường, thử tìm trong phòng quần áo tối hôm qua cô mặc tới. Vì sau khi ngồi dậy cô mới phát hiện ra trên người mình không biết đã thay áo ngủ từ lúc nào rồi.
Nhưng tìm một lúc lâu, lại không phát hiện quần áo của mình ở đâu, cũng không thấy túi của cô đâu cả, xem ra muốn gọi điện thoại phải bước xuống giường rồi.
Chỉ là, cứ nghĩ đến chuyện xuống giường sẽ lại chịu đau đớn thì cả người liền muốn đổ mồ hôi lạnh.
Đang lúc không biết làm sao thì lại nghe thấy tiếng mở cửa phòng:" Mộ Dung Trần. . . . . ."
"Thiếu phu nhân, cô dậy rồi sao?" Người tới lại không phải là người đàn ông mà cô muốn tìm mà là chị Ngọc trước kia vẫn chăm sóc cho cô.
"Chị Ngọc." Tình Tình lễ phép gọi một tiếng, bọn họ thế nào vẫn còn gọi cô là thiếu phu nhân cơ chứ? Chỉ là hiện tại cô không có tâm tình quản việc bọn họ gọi mình là gì mà chỉ nghĩ đến việc phải nhanh chóng rời khỏi nhà Mộ Dung.
"Thiếu phu nhân, thắt lưng của cô không được tốt, Thiếu gia đã giao phó không được để cô ngồi dậy. Đợi lát nữa bác sĩ tư còn tới khám." Chị Ngọc thấy cô muốn ngồi dậy liền vội vàng tiến lên đỡ cô nằm xuống, đồng thời lên tiếng ngăn cản.
"Chị Ngọc, tôi còn có chuyện, phải lập tức đi ngay." Mộ Dung Trần thật sự cho rằng có thể giữ cô ở trong nhà này hay sao?
"Thiếu phu nhân, cô đã lâu chưa có trở về, còn phải đi tới nơi nào? Huống chi bây giờ thân thể cô như thế thì đi như thế nào được?". Chị Ngọc thật sự là không hiểu thiếu phu nhân ra nước ngoài đi học đã mấy năm thật vất vả mới trở lại, sao lại bảo phải đi khỏi đây?
"Dúng vậy, Tình Tình, cũng đã về đến nhà lại còn muốn đi nơi nào?" Một giọng nói ôn hòa từ cửa vang lên, là mẹ chồng của cô Thái Chi Lan.
"Phu nhân." Chị Ngọc thấy Thái Chi Lan đến liền đứng dậy lễ phép chào.
" Ừ, chị cứ đi xuống bếp mang canh hầm cách thủy lên đây. Đợi lát nữa bác sĩ tư tới cứ bảo ông ấy trực tiếp lên trên này."Thái Chi Lan liền phân phó đâu vào đấy.
"Dạ, phu nhân." Chị Ngọc nhận lệnh liền đi ra ngoài.
" . . . . . . Mẹ."Tình Tình rối rắm thật lâu, rốt cuộc vẫn quyết định gọi mẹ chồng trước đây của mình một tiếng ‘ Mẹ ’. Dù sao năm đó Thái Chi Lan đối với cô cũng rất tốt, mà sau khi cô chia tay với Mộ Dung Trần cũng không gọi cho bà một cuộc nào, bây giờ nghĩ lại, trên nhiều phương diện quả thật còn rất thiếu sót.
"Con xem con này,