Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341476
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1476 lượt.
trẻ
Nhưng, không có sự đồng ý của con gái, ông cũng không thể tùy tiện đồng ý
“Tình Tình, là ba” Bên trong không có phản ứng, Tiết Thiệu Trạch nói tiếp :
“ Ba muốn nói chuyện với con về nhà Mộ Dung, được không?”
Yên lặng chừng một chút, Tiết Thiệu Trạch nghĩ rằng mình phải đi xuống dưới lấy chìa khóa dự phòng lên, thì Tình Tình đã mở cửa ra
Tình Tình nhìn vẻ mặt đang lo lắng của ông, trong lòng mềm nhũn :
“ Nói chuyện gì?”
Cái người này là người đàn ông ở bên cạnh cô nhiều năm như vậy
"Chúng ta đến thư phòng đi, được không?" Thấy con gái giống như vừa mới tỉnh ngủ, Tiết Thiệu Trạch đề nghị
“ Không cần, Vào phòng con nói được rồi” Tình Tình mở cửa phòng ra, để cho Tiết Thiệu Trạch đi vào. Trừ gian phòng quen thuộc này, cô không muốn đi đâu hết, ai cũng không muốn gặp. Đặc biệt là nơi xuất hiện 2 mẹ con kia
Sau khi trở về căn phòng quen thuộc, cô tự giam mình trong phòng tắm, tắm suốt mấy giờ, mới đi ra. Cho đến khi da của cô sắp tróc ra vì cọ xát
Nhưng dù có cọ xát bao lâu, cũng không thể lau đi trong sạch mà cô đã làm mất
Ngoại trừ đồng ý với điều kiện của người đàn ông đó, cô còn có thể làm gì. Cô chưa từng nghĩ Bách Lâm sẽ đến trước cửa nhà đợi cô. Cô chưa chuẩn bị tâm lý gì cả, cứ như vậy làm tổn thương anh….. Cô muốn gọi điện thoại cho anh, nhưng khi số điện thoại kia xuất hiện trên màn hình, nước mắt của cô không ngừng rơi xuống, muốn ngăn cũng không được. Cuối cùng, cô chỉ còn cách tắt điện thoại, vùi mình vào trong chăn
Tổn thương một khi đã tạo thành, dù có bù đắp như thế nào cũng không được. Đau dài không bằng đau ngắn, muốn trách thì trách duyên phận của bọn họ quá ngắn
Kể từ sau khi cô trưởng thành, đây là lần đầu tiên Tiết Thiệu Trạch vào phòng của con gái. Bày biện trong phòng đều tràn đầy nữ tính, màu sắc cũng rất nhu hòa và ngọt ngào
Làm cho ông giật mình đó chính là chậu hoa nhỏ cô đặt trên bàn sách. Một ít đóa hoa màu xanh dương được cắt tỉa khéo léo xinh đẹp, bao quanh nhụy hoa màu vàng, sắc thái hài hòa bắt mắt, cuốn hoa từ từ duỗi dài, nửa khép nửa nở, thật nho nhỏ, khiến cho người ta yêu thích, làm cho người ta khó quên, giống như cô vậy!
Ông đi tới, nhìn những bông boa nhỏ màu xanh dương này đến mất hồn, những kí ức giống như thủy triều tràn về, tựa hồ như ở trước mắt, chưa bao giờ cách xa…..
Ngày ấy, bầu trời vẫn xanh, mây vẫn nhẹ nhàng trôi, làn váy của thiếu nữ chập chờn trong gió…….
Thiệu Trạch, gặp lại, cũng không gặp lại. . . . . . Bóng dáng người phụ nữ càng chạy càng xa, lệ cũng rơi đầy trên mặt
Quân Hoa, tin tưởng anh, có được không? Ông muốn mở miệng nói nhưng ông không nói nên lời, ông nghĩ muốn đuổi theo bà, nhưng chân không cách nào di chuyển được, ông bị lún vào, rơi vào ao đầm thật sâu, không tìm thấy lối ra…..
“Ông không phải có chuyện muốn nói với tôi sao?” Tình Tình nhìn Tiết Thiệu Trạch mất hồn, lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của ông. Qua nhiều năm như vậy, cô chưa bao giờ lên tiếng gọi ba, mới vừa rồi muốn gọi nhưng mở miệng thế nào cũng không gọi được
Hoa này là hoa mẹ cô thích nhất, những lúc rảnh rỗi không làm gì, mẹ thường ngồi nhìn đóa hoa này đến ngẩn người. Có một lần, cô hỏi mẹ hoa này có ý nghĩa gì đặc biệt thì mẹ chỉ ôm cô khóc, không nói gì
Từ đó, cô cũng không dám hỏi nữa!
Sau khi trưởng thành, cũng biết hoa này gọi là hoa vong thảo, có ý nghĩa là: “ Xin đừng quên tình yêu chân thành của tôi”
Mẹ muốn dung hoa này để tưởng nhớ ai đó?. Là ba sao?. Nếu như là ba, tại sao cứ sống chết muốn lẩn trốn ông, tựa hồ như sinh ly tử biệt cũng không muốn gặp lại ông
". . . . . . Tôi…”
Tình Tình ngước mắt lên, nhìn khuôn mặt ân cần của ông, trong giọng nói của ông tràn ngập đau long vì cô, ân cần giống như cô là trân bảo của ông vậy
Ông nói vì cô ông dám tang gia bại sản. Những thứ này không phải là ông đã phí hết tâm tư cùng thủ đoạn cả đời mới có được sao?. Hôm nay tại sao có thể nói là vì cô có thể không cần tất cả?
Trong khi năm đó, vì sao ông không nói với mẹ cô như thế?
Không được rồi!. bây giờ nói gì cũng muộn rồi. Mẹ không muốn gặp ông. Nhưng, cô lại muốn gặp mẹ cô và em trai cô
“ Không phải” Tình Tình xoay mặt lại nhìn chậu hoa : “ Là tôi tự nguyện gả cho anh ấy”
Bây giờ nói đồng ý hay không đồng ý cũng không còn ý nghĩa gì nữa rồi!
"Tình Tình. . . . . ." Tiết Thiệu Trạch không dám tin nhìn con gái của mình?. Làm sao có thể?. Thật không ngờ con gái của ông có thể bình tĩnh nói với ông cô đồng ý?. Vậy còn Dương Bách Lâm?
Con gái của ông không phải là người thay đổi thất thường, nhưng vì sao lại khuất phục trước quyền thế của nhà Mộ Dung. Nhất định là cô có chuyện gì gạt ông, nhưng, cô lại không chịu nói cho ông biết
Đây là những gì ông thấy được trên mặt của con gái ông. Nhưng, giữa Tình Tình với Mộ Dung Trần có chuyện gì gạt ông?
“ Tôi không sao. Gả vào nhà Mộ Dung có gì không tốt sao?” Nếu như đã lựa chọn, vậy chỉ có thể đối mặt?. Đời này, cô không thể gả cho người đàn ông cô yêu, vậy cô