Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341572
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1572 lượt.
gay cả quần áo của cô anh cũng tự mình giặt, bởi vì mỗi ngày anh sẽ bá đạo muốn cô tắm chung với anh, dĩ nhiên không chỉ đơn giản là tắm mà thôi, chờ bọn họ tắm xong, cô đã mệt mỏi đến mức ngay cả ngón tay cũng không nhúc nhích nổi
Đêm hôm đó, sau khi bọn họ cùng nhau tắm xong, anh ôm cô về giường, trong lúc cô mơ mơ màng màng ngủ, hình như nghe có tiếng vật nặng rơi xuống đất, mở mắt ra thấy bên cạnh không có ai, cô mặc quần áo ngủ vào sau đó theo tiếng phát ra âm thanh đi ra ngoài, vậy mà cô thấy Mộ Dung thiếu gia luôn luôn phong lưu cao quý lại đang phơi quần áo của cô, trong miệng không ngừng mắng chậu nước rửa mặt bị anh đá trúng
Khoảnh khắc đó lòng của cô cảm thấy vừa chua xót vừa ngot ngào
Cô không muốn tìm hiểu thật ra, tình cảm Mộ Dung Trần dành cho cô là gì?. Nhưng cô cảm động trước những việc anh làm vì cô, lại làm lòng cô cảm thấy tội ác mãnh liệt, tại sao cô có thể cảm kích người đã độc ác chia rẽ cô và Bách Lâm?. Cô như vậy, thì khác nào đã phụ tình cảm Bách Lâm dành cho cô, cho dù có nhiều lý do hơn nữa cũng không đủ
Mỗi ngày, khi tỉnh lại trong lòng anh, cũng làm cô cảm thấy chán ghét chính mình. Đối với người đàn ông luôn ép buộc cô mà động tâm với anh ta. Nếu như bắt đầu đã là sai, vậy tương lai, dù như thế nào cũng là sai
Cô không thể để chính mình đã sai càng thêm sai. Cho nên cô không có cách nào đáp lại vấn đề của anh, cũng không cho phép chính mình đáp lại
“ Thật…” Ngoại trừ 3 chữ kia, cô không biết còn có thể nói gì. Nhưng, anh không để cho cô nói
Nụ hôn cuồng nhiệt mang theo khí thế bá đạo chiếm hữu môi cô, hôn thật sâu, đầu lưỡi vội vàng thăm dò vào trong môi của cô, cuốn lấy đầu lưỡi của cô, những nơi thuộc về cô anh đều không muốn bỏ qua. Anh không muốn nghe cô nói lời cự tuyệt, đặc biệt là 3 chữ kia, một chút anh cũng không muốn nghe
Anh chỉ muốn cảm nhận thân thể của cô, cảm nhận nhiệt độ của cô, để anh biết, cô thật ra vẫn còn ở bên cạnh anh, ở nơi anh có thể đưa tay chạm đến
Lòng, vào lúc này, rất đau. Ai nói đau lòng chỉ có phụ nữ mới cảm giác được. Anh trước kia, căn bản cũng không biết điều này
Là cảm giác gì, cho đến hôm nay, cho đến giờ phút này anh mới hiểu, thì ra bị thương tổn không hề phân biệt là nam hay nữ, thương tổn cũng không phải vì anh là đàn ông mà trở nên nhẹ nhàng hơn
“Anh đừng như vậy….. Có người nhìn….” Nụ hôn của anh mang theo tức giận, cắn môi cô đau đớn, sau khi buông Tình Tình ra thì mặt cô đã ửng hồng, bởi vì cách bọn họ không tới 5 mét có một đôi tình nhân đang chụp hình bọn họ…..
“ Ko sao, bọn họ thích cứ để bọn họ nhìn” Mộ Dung Trần vô tình liếc mắt nhìn đôi tình nhân phía sau, không quan tâm nói. Đôi tình nhân đó cười một tiếng với họ, sau đó dần dần đi xa.
"Đi thôi, đi về!" Mộ Dung Trần đứng lên kéo tay của cô
“ Chuyện tôi nói với anh vừa rồi?”
Tình Tình mặc anh nắm tay của mình từ từ rời khỏi biển hoa Daisy, vẫn không quên hỏi về vấn đề của mình
“ Cười với anh một cái, anh sẽ dẫn em đi” Cúi đầu nhìn xuống, bởi vì mới vừa hôn mà mặt cô hồng như quả đào
Anh ta không phải đang cố tình làm khó cô sao?. Tình Tình không biết nên cười như thế nào khi đối mặt với anh
“ Em cũng không muốn để em trai nhìn thấy dáng vẻ mặt ủ mày chau của em chứ?. Nó sẽ cho rằng anh ngược đãi em đấy”
Anh đã nói đến như vậy, cô có thể không cười sao?. Nhưng, tại sao chỉ là cười thôi, đối với cô lại khó như vậy?
Giấc Mộng Khó Tròn
Tình Tình chưa từng nghĩ đến, sau khi cách biệt 10 năm, lần thứ hai gặp lại em trai Thẩm Thiệu Dương của cô, cũng không có cảm giác như trong tưởng tượng của cô….. Vui sướng khi chị em được gặp lại
Đúng vậy, cô không biết nên diễn tả cảm giác lúc này trong lòng mình là gì?. Khi gặp lại em trai đã cao hơn cô nửa cái đầu, khuôn mặt tuấn tú đang đứng trước cổng biệt thự mà cô đã ở gần 1 tháng, cô xuống xe, sau đó 2 chân cứ đứng ngây tại chỗ
Nước mắt điên cuồng rơi xuống, đau khổ và xót xa trong lòng nói không nên lời, bởi vì đã đợi quá lâu mà sinh ra cảm giác bỡ ngỡ và luống cuống. Mặc dù hằng năm cậu cũng có đem hình mẹ và em trai đến cho cô, nhưng khi người thật đứng ở trước mặt, Tình Tình lại có cảm giác như cách cả một đời
Cô không thể nhúc nhích một chút, chỉ có thể ngây ngốc ngồi ở một chỗ, không nhúc nhích nhìn người thiếu niên đang từng bước, từng bước đến gần cô
“ Chị…..”
Một tiếng chị, cùng với nụ cười quen thuộc trên mặt nó, khiến Tình Tình từ trong bối rối lấy lại tinh thần
“ A Dương….. A Dương…..”
Khẩn trương và do dự một giây trước giờ khắc này dường như hóa thành hư ảo. Tình Tình trực tiếp ôm lấy hông của Thẩm Thiệu Dương, khóc không thành tiếng
“ Chị….”
Cho dù Thẩm Thiệu Dương đã sớm trưởng thành, nhưng trong giờ phút này cũng không nhịn được vành mắt đỏ lên. Bọn họ vốn là chị em sinh đôi, nhưng bởi vì ân oán của cha mẹ mà buộc phải xa rời nhau, làm sao có thể không cảm thấy khó chịu?
10 năm, đối với bọn họ mà nói, mỗi ngày đều là đau khổ
“ Diệu Dương, thật sự là em sao, chị ko phải đang nằm mơ chứ, không phải đang mơ chứ?”
Tình T