Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342811

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2811 lượt.

tay anh, cô cầm lấy. Không ngờ anh lại biết nấu thứ này.
"Gừng nồng quá." Cô ngửi ngửi, nhíu mày nói. Cô không thích mùi này.
"Thích không nống thì ngày mai em cứ đến bệnh viện cấp cứu." Lệ Minh Vũ bình thản lên tiếng, "Uống nhanh lên."
Tô Nhiễm đành nhắm mắt uống một hơi, thấy anh đứng yên một chỗ nhìn mình, cô lúng túng hỏi anh, "Anh thì sao? Anh uống chưa?"
"Tôi không yếu đuối giống như em." Lệ Minh Vũ lấy một chiếc cốc khác, rót nước ấm đặt bên cạnh cô, giọng anh lạnh nhạt cất lên: " Đưa điện thoại cho tôi!"
Tô Nhiễm nào dám đắc tội, đưa điện thoại cho anh.
Anh cầm điện thoại, lấy cục sạc trong ngăn kéo, cắm điện sạc pin.
Dõi theo bóng lưng của anh, lòng Tô Nhiễm dâng lên một cảm xúc khó nói thành lời. Kì thực, cô không ngờ anh lại đến nghĩa trang tìm cô, không phải anh rất ghét cô sao? Cô cắn môi hỏi, "Anh... đến nghĩa trang chỉ để tìm tôi à?"
Có thể anh đến viếng mộ ai thì sao? Vừa lúc trông thấy cô cũng không chừng.
Có lẽ ánh mắt Tô Nhiễm chần chờ, Lệ Minh Vũ xoay người nhìn cô trân trân, vẻ mặt hờ hững, "Em tưởng ai cũng ngốc nghếch giống em, đi viếng mộ vào buổi tối?"
Ơ...
Nói vậy là anh đi tìm cô?
"Vậy..." Tô Nhiễm thấy tim mình đập nhanh hơn, ngượng ngừng liếm môi, "Anh làm sao tìm được tôi?"
Lệ Minh Vũ cau mày, "Chỉ cần muốn tìm một người thì sẽ tìm được. Thành phố nói lớn không lớn, tìm một người có bao nhiêu khó khăn." Thực ra cũng không dễ dàng, có ông trời biết anh gọi điện thoại tìm cô suốt buổi chiều, xe chạy cạn xăng.
"À" Tô nhiễm cúi đầu, muốn tìm? Anh thật lòng muốn tìm cô?
Lòng cô bỗng bối rối.
"Tô Nhiễm, lời tôi nói với em như gió thoảng bên tai phải không? Lần sau tôi về nhà mà không thấy em, em chết chắc rồi." Giọng anh lạnh lùng, ngữ khí đề cao, phảng phát tức giận. "Tôi..." Tô Nhiễm muốn nói lại thôi, cô muốn nói với anh chẳng qua cô chỉ đi viếng ba mà thôi, lời vừa đến miệng cô lại nuốt xuống, thì thào đáp, "Biết rồi."
Anh giận cái gì? Về nhà tìm không thấy cô? Người oan ức thực sự chính là cô nha. Nếu không vì anh, Hòa Vy làm sao đối xử với cô bằng thái độ ác độc chứ? Nếu không như vậy cô đã không rầu rĩ đi viếng mộ ba.
Thấy cô không xù lông tranh luận, vẻ mặt Lệ Minh Vũ dịu bớt. Anh tiến lên kéo chăn cô đang vây quanh người ra, thấy cô còn mặc quần áo ướt sũng, khuôn mặt anh bỗng tức giận, đưa áo ngủ sạch cho cô, "Thay ra". Người phụ nữ này thật là một chút kiến thức cũng không có, mặt quần áo ướt rồi trùm chăn kín lại là xong?
"Ừm, đợi lát nữa." Tô Nhiễm thấy hơi chóng mặt. Ở nghĩa trang vừa lạnh lẽo vừa sợ nên bây giờ cô rất mệt, không muốn động đậy.
Lệ Minh Vũ lườm cô, không nói thêm gì nữa, đi thẳng vào nhà tắm.
Tô Nhiễm tựa đầu vào sofa, nhắm mắt lại. Sau này có bị đánh chết, cô cũng không đến nghĩa trang vào buổi tối. Thật là đáng sợ. Từng cảnh từng cảnh cứ hiện lên trong đầu cô. Tô Nhiễm bất giác nhớ đến ngôi mộ chung của đôi vợ chồng kia, cô thấy rất rõ rằng người đàn ông trong bức ảnh giống hệt Lệ Minh Vũ, nhưng kính mắt bị vỡ nên cô không nhìn rõ trên mặt bia viết gì, biết đâu người đàn ông đó cũng họ Lệ? Có khi nào là họ hàng của Lệ Minh Vũ?
Suy nghĩ này có vẻ hơi phóng đại, nhưng lần sau có dịp, cô sẽ nhìn kỹ hơn.
Đang nghĩ ngợi, Tô Nhiễm thấy người mình lơ lửng nhẹ bâng, vừa kêu sợ hãi, liền nghe giọng nói không vui của đàn ông từ trên đỉnh đầu truyền xuống...
"Im lặng!"
Cô ngoan ngoãn ngậm miệng, Lệ Minh Vũ ôm cô vào phòng tắm. Trong bồn tắm tràn ngập nước ấm, mặt trên đã nhỏ sẵn mấy giọt tinh dầu thư giãn thần kinh và xua tan khí lạnh. Hơi nóng thơm phảng phất hương cam dịu nhẹ mà cô thích nhất.
"Tôi tự..." Nói chưa hết lời, Lệ Minh Vũ đã thả tay, loáng cái Tô Nhiễm ngã nhào vào bồn tắm lớn, nước văng tung tóe ướt cả quần tây của anh.
"A..." Tô Nhiễm kinh sợ, đạp nước đứng dậy, toàn thân cô từ trên xuống dưới đều ướt đẫm nước, cô vừa lo vừa bực tức lườm anh, "Anh làm cái gì vậy hả? Sặc chết người đó."
"Hậu quả khi không nghe lời chính là thế này, cho nên sau này tôi nói gì, tốt nhất em phải ngoan ngoãn vâng theo."
Lệ Minh Vũ không đếm xỉa đến cô, anh đứng cạnh tao nhã tháo dây nịt, cởi quần tây, bước về phía bồn tắm.
"Anh, anh đừng tới đây." Tô Nhiễm lật đạt dịch vào một góc khác, hơi nóng bốc lên gò má cô, tôn làn da trắng nõn càng thêm lóng lánh, hàng mi dài run run thoáng chốc ướt nhẹp, hệt như cánh bướm lạc bước giữa rừng hoang, xinh đẹp đầy cám dỗ.
Rất hiển nhiên anh sẽ không vì lời nói của cô mà dừng lại. Anh đặt chân vào bồn tắm, nước tràn ngay ra ngoài. Vố dĩ là bồn tắm siêu lớn nhưng xuất hiện thêm anh liền chật đi không ít.
"Anh điên vừa thôi." Tô Nhiễm nhớ đến cảnh anh "động tay động chân" khi cô tắm cho anh lần trước, cô hoảng loạn hấp tấp đứng dậy.
Lệ Minh Vũ cong môi, tay anh nhẫn nút, nước từ vòi hoa sen phun xối xả lên đầu Tô Nhiễm, khiến cô hết đường trốn tránh. Lần này quần áo Tô Nhiễm càng trong suốt, đường cong đầy đặn thấp thoáng hiện ra, khơi dậy dục vọng đàn ông.
Lệ Minh Vũ dựa vào một góc khác cười tươi nhìn Tô Nhiễm dưới vòi hoa sen, anh


XtGem Forum catalog