Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2664 lượt.
đấm của anh lại như vậy, thấy vẻ mặt anh hung ác, một tên không kìm được hét to, xông lên trước, quyết đấu tới cùng.
Ánh mắt Tiêu Diệp Lỗi hung ác, vung gậy, đập mạnh vào tay đó.
Một tiếng thảm thiết, tên đó bò lê la trên mặt đất.
Tiêu Diệp Lỗi cười, nụ cười càng giống ma quỷ, đi tới trước mặt anh Đông, nhìn dáng dấp hấp hối của hắn, ánh mắt anh càng lạnh lùng, chậm rãi lên tiếng: "Mày đi chết đi...." Nói dứt lời, anh giơ tay....
"Diệp Lỗi...." Tô Nhiễm khủng hoảng gọi anh, kéo tay anh lại, lắc đầu, "Chết người, đừng đánh nữa."
"Cô tránh ra, đám cặn bã này, hôm nay tôi phải dạy dỗ ra trò!" Tiêu Diệp Lỗi lạnh lùng nói.
"Diệp Lỗi, vì mấy người này mà ngồi tù không đáng?" Tô Nhiễm kéo tay anh, cản anh đánh tiếp, "Họ bị thương nặng lắm rồi. Đừng đánh nữa mà."
Tiêu Diệp Lỗi quay đầu nhìn Tô Nhiễm, có lẽ cô sợ hãi, toàn thân cô lạnh run, đáy mắt anh không đành lòng, lại xoay đầu nhìn đám người. Ánh mắt anh đột ngột giá lạnh dọa họ sợ hãi, liên tục lùi về sau.
Hồi lâu sau....
***
"Biến, đừng để tao gặp lại bọn mày." Anh rống to.
Bốn người đứng dậy kéo tay anh Đông chạy đi.
Thần kinh Tô Nhiễm căng cứng thả lỏng trong nháy mắt, hai chân cô mềm nhũn ngã ngồi xuống đất.
"Tô Nhiễm...." Tiêu Diệp Lỗi phát hoảng, cầm cây ném sang bên, vội vàng ngồi xuống ôm cô, sốt ruột hỏi: "Cô có sao không? Vừa rồi bọn chúng có làm hại cô không?"
Tô Nhiễm vô lực lắc đầu, khiếp sợ lau máu trên trán anh, xót xa: "Đến bệnh viện."
***
Phòng cấp cứu.
An Tiểu Đóa mặc áo louse trắng kéo rèm che ra, tháo khẩu trang xuống, ném sang bên, rồi hết cách nhìn Tiêu Diệp Lỗi ngồi trên giường cấp cứu, "Tôi nói này, riết bệnh viện thành khách sạn cho cậu tá túc quá, lần trước làm gãy xương, lần này thì bể đầu. Tiếp theo chắc tôi phải đến thẳng nhà xác thăm cậu nhỉ?"
Cơn giận của đàn ông
Tiêu Diệp Lỗi sau khi thấy vết thương khâu xong, sửa sang lại quần áo lộn xộn trên người, thản nhiên nói, "Thảo nào bây giờ cô vẫn còn ế, miệng mồm độc như vậy, ai dám lấy?"
"Ơ kìa, dám nói tôi như vậy? Cậu tin tôi cầm dao mổ đâm cậu một nhát lên não trái không hả?" An Tiểu Đóa nổi cáu trừng to mắt, thấy anh định đứng dậy, cô nhíu mày nhấn anh ngồi xuống lần nữa, "Cậu tưởng bản thân cậu bằng sắt à? Tôi mới may hơn 30 mũi trên đầu cậu đó, cậu ngoan ngoãn ngồi tiếp ở đây, lát nữa còn chụp CT não, xem não cậu có bị chấn động nghiêm trọng hay không."
Tiêu Diệp Lỗi sao còn lòng dạ ở đây, cũng chẳng muốn nói nhiều với cô, đứng dậy muốn đi.
"Này..." An Tiểu Đóa chắn trước mặt anh, lười biếng cất giọng, "Tốt xấu gì cũng tôn trọng bác sĩ này được không? Muốn đi? Chụp CT xong rồi đi."
Vừa nghe tin Tô Nhiễm bị đánh cướp, cô sợ tim sắp văng ra ngoài, cũng may gặp Tiêu Diệp Lỗi đúng lúc, nếu không hậu quả khó lường.
Tiêu Diệp Lỗi đã sớm chứng kiến bản lĩnh lắm lời của An Tiểu Đóa, anh kêu rên một tiếng, cửa thang máy đóng lại...
***
Khoa ngoại thần kinh, phòng làm việc của bác sĩ trưởng khoa.
Bầu không khí trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có sự hiện diện của hai người Mộ Thừa và Tiêu Nhiễm.
Mộ Thừa cẩn thận sát trùng vết thương trong lòng bàn tay Tô Nhiễm, anh im lặng, Tô nhiễm cũng không nói lời nào. Hai người họ như cách nhau một bức tường xa lạ.
Vết thương sát trùng xong, Mộ Thừa nhìn Tô Nhiễm, gương mặt anh hốc hác, mắt vằn tơ máu, thần sắc anh mệt mỏi lộ rõ xót xa. Anh đau lòng nhìn vết thương của Tô nhiễm.
"Cảm ơn anh." Tô Nhiễm không biết nói gì với anh, liếm môi, "Băng Nựu khỏe không anh?"
"Khỏe."
"À." Tô Nhiễm gật đầu, "Vậy...vợ trước của anh, cô ta..."
"Cô ta đang tranh giành quyền nuôi con với anh."
"Hả?" Nghe vậy cố sửng sốt, "Khả năng thắng kiện của cô ta cao không?"
"Cao."
Tô Nhiễm kinh ngạc nhìn khuôn mặt anh tiều tụy, không khỏi đau nhói, "Mộ Thừa, chắc chắn có cách đúng không?" Băng Nựu là toàn bộ của anh, một mai lỡ vợ anh thật sự dẫn Băng Nựu đi, vậy anh sẽ rất thống khổ.
Mộ Thừa cười tao nhã mà suy tư, ánh mắt anh dâng tràn sự dịu dàng nhìn cô, "Rốt cục cũng nghe em gọi tên anh."
Tim cô chợt đau nhói.
"Ngày đó, anh tưởng em thực sự chấp nhận anh, thực sự cho anh cơ hội dẫn em đi." Anh thâm tình ngắm nhìn cô.
"Mộ Thừa, em xin lỗi anh." Tô Nhiễm cúi đầu, vô thực nắm chặt tay.
"Người nên xin lỗi là anh, anh không bảo vệ em tốt." Mắt Mộ Thừa thấp thoáng thống khổ, dè dặt dắt tay cô, nhẹ nhàng nói: "Em hỏi Băng Nựu, rồi hỏi Quý Hâm Dao, tại sao em không hỏi anh mấy ngày qua ra sao?"
Lời anh nói quặn thắt trái tim Tô Nhiễm, thực ra không cần hỏi cô cũng biết anh ra sao, cô chưa bao giờ thấy anh tiều tụy như lúc này.
"Tiểu Nhiễm..." Mộ Thừa giơ tay vuốt ve đôi má cô, "Có ông trời làm chứng, mỗi giây mỗi phút anh đều nhớ em, anh giận bản thân không thể giành lại em từ cậu ta."
"Mộ Thừa..."
"Nhưng mà anh không biết em còn yêu cậu ta hay không? Có phải em tình nguyện sống cùng cậu ta không?" Anh rủ rỉ, giọng nói đè nén đau khổ, "Anh chỉ muốn em vui vẻ. Nếu em nói anh có