Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342623

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2623 lượt.

u thẫm ngây ngẩn.
"Trước đây, anh từng gặp mẹ em?" Tô Nhiễm đột nhiên hỏi .
Anh nhíu mày, lạnh lùng nói, "Chưa từng."
"Vậy em thực sự đoán không ra nguyên nhân anh ghét em. Hay là, cái anh ghét không phải là em, mà là cảm giác khó chịu cuộc hôn nhân này mang lại." Giọng nói Tô Nhiễm vẫn mềm nhẹ như trước.
"Em thực sự tự tin như vậy?" Lệ Minh Vũ nghe xong, khóe môi hơi nhếch lên châm chọc.
"Không phải em tự tin mà là em yêu anh." Tô Nhiễm can đảm nhìn anh, ánh mắt yên ổn mà bình tĩnh, như ánh trăng sáng tỏ ngoài cửa sổ, lẳng lặng tỏa sáng.
"Em không quan tâm cuộc hôn nhân này bị lợi ích làm bẩn, bởi vì đối phương là anh. Anh không yêu em nhưng em không quan tâm, bởi vì chỉ cần nhìn thấy anh là em đã rất hạnh phúc. Trong mối tình này, em toàn tâm toàn ý để yêu, yêu đến khổ cực. Em không rõ tình cảm giữa anh và chị em là thế nào, em chỉ biết là em yêu anh, đau khổ dè dặt yêu anh. Em lo được lo mất, mỗi một ngày đều sống trong hoang mang, em khát vọng được thấy bóng dáng của anh, nhưng lại sợ thấy hình bóng anh lạnh lùng. Em không biết trong mắt anh em là người thế nào, em chỉ biết rằng anh là người đàn ông mà em yêu nhất trong cuộc đời này, người đàn ông em yêu đến đau đớn nhất. Thế nhưng, đáng giá...dù có một ngày, chúng ta thật sự phải buông tay, em vẫn muốn cảm ơn anh, cảm ơn đã có một người như vậy, có thể cùng em trải qua năm tháng đẹp nhất trong cuộc đời, để em có thể nhớ, để em có thể khó quên..."
Cô ngừng nói, thu mắt lại, hàng mi dài che khuất đôi mắt đang dần đỏ hoe, cổ họng nghẹn ngào.






Nguy hiểm rình rập
Bụi nước dần thấm ướt đôi mắt cô.
Cô không nói nữa, cũng không tiếp tục nhìn anh, hơi nóng từ vòi hoa sen trong tay làm cả phòng tắm mờ mịt hơi sương.
Lệ Minh Vũ liên tục nhìn cô, nghe những lời cô chưa bao giờ nói qua, nhìn viền mắt cô dần đỏ ửng, hàng mi dài run nhẹ như đôi cánh ve sầu ngày thu. Anh chưa từng nghĩ có lúc cô sẽ nói những lời như vậy với anh.
Một giọt nước mắt lóng lánh trong suốt lăn dài từ hốc mắt đến hai má cô.
Nụ hôn của anh tràn ngập mạnh mẽ cùng bá đạo, dọa Tô Nhiễm hoảng loạn, ngay tức khắc cả người cô nóng rang, gương mặt cô đỏ bừng như cà chua, rồi bỗng chốc đôi mắt cô trừng to hơn nữa, cô kinh ngạc thở dốc, trái tim cô đập mạnh rộn ràng.
Hô hấp của Lệ Minh Vũ càng thêm ồ ồ, môi cô ngọt ngào mềm mại như thạch trái cây, chỉ lướt qua thì không cách nào thỏa mãn. Bàn tay giữ chặt ót cô, chậm rãi chuyển xuống dưới, cánh tay phải thì vững chãi ôm lấy vòng eo thon thả của cô, nụ hôn trở nên càng lúc càng sâu.
Tô Nhiễm say mê, trái tim đập loạn nhịp song cũng đầy rung động ngọt ngào. Cô từ từ nhắm mắt, ngốc nghếch thuận theo đòi hỏi của Lệ Minh Vũ. Hóa ra hôn người đàn ông mà mình thương yêu thật sự rất tuyệt vời, tuyệt vời đến nỗi dường như xung quanh đều tràn ngập những cánh bướm đủ màu sắc. Hương hổ phách dễ ngửi khiến cô quên cả hít thở. Cô giống như một đứa trẻ sắp chết đuối thì vớ được cột gỗ là Lệ Minh Vũ, mất đi anh, cô không cách nào để sống sót.
Đầu lưỡi nóng bỏng của anh luồn vào đôi môi đỏ mọng, lướt qua hàm răng của cô, bàn tay anh thon dài chui vào quần áo cô, lòng bàn tay nóng bỏng chạm vào da thịt cô, làm cô không khỏi run lên, hít thở vội vã giữa kẻ răng bật thành tiếng, toàn thân cô mềm nhũn xụi vào lòng anh, bàn tay chắn trước lồng ngực anh đã mất đi sức lực từ lâu.
Anh động lòng rồi sao? Cho nên mới hôn cô?
Khi cô sắp tắt thở, Lệ Minh Vũ lại buông cô ra. Tay anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, ánh mắt và nhiệt độ đều tỏa ra tia sáng tối tăm không rõ. Anh nhìn cô chằm chằm, dường như cả thế kỷ trôi qua, cô mới nghe anh chậm rãi lên tiếng: "Tô Nhiễm, tôi hỏi em, có phải em không rời bỏ tôi?
Lệ Minh Vũ kéo cô lại gần hơn, gằn từng chữ hỏi: "Yêu tôi, em thật sự không hối hận?"
Cổ họng Tô Nhiễm căng thẳng, khuôn mặt đỏ ửng mãi vẫn chưa bình thường. Cô hoang mang nhìn anh. Đôi mắt anh u ám ẩn giấu điều gì đó đáng sợ vô cùng, một cảm giác sợ hãi và dị dạng mà cô không hiểu. Đây vốn là một câu nói ngọt ngào thì phải? Vì sao cô nghe lại thấy không thích hợp?
Tô Nhiễm hít sâu, cố tránh khỏi vẻ mặt thâm trầm khó đoán của anh, bờ môi đỏ mọng run rẩy cất tiếng, "Phải, em không hối hận."
"Được."
Lệ Minh Vũ bỗng nhiên cười, không nói tiếng nào nữa liền đứng lên, ôm Tô Nhiễm đã ngẩn ngơ từ lâu vào phòng ngủ...






Em đóng kịch giỏi hơn chị mình
Ánh đèn vàng nhạt hắc sáng lên cửa sổ vòm cung, bông tuyết rơi dày lây nhuộm mềm mại cho bóng đêm. Ngọn đèn trong nhà loáng thoáng như đàn đom đóm bay lượn nơi chân trời.
Ngọn đèn nơi phòng ngủ tuy mông lung nhưng Tô Nhiễm trước sau vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt Lệ Minh Vũ, cô chỉ cảm thấy sau lưng mình mềm mại, anh ôm cô đặt lên giường.
Những giọt nước trên cơ thể anh thấm ướt quần áo Tô Nhiễm. Cô nhắm chặt hai mắt, như một chú thỏ sa lưới, rồi không cảm thấy bất kỳ sức nặng nào ép xuống người mình, cô e dè mở mắt.


Snack's 1967