Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 134575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/575 lượt.
Phàm nói, liền mở cửa xe xông ra ngoài.
Bên ngoài là tiếng mưa rơi rào rào, Diệp Phàm ngồi đợi trong xe một lát. Trong đầu cô không ngừng lặp đi lặp lại bài “Mãi mãi”. Nỗi nhớ trong lòng đối với người đàn ông kia bỗng nhiên giống như cơn mưa kéo dài ngoài kia vậy, điên cuồng nảy nở.
Đúng lúc này, Đỗ Hồng Thăng cầm ô trở lại.
“Cảm ơn.”
Diệp Phàm đưa tay ra nhận, nhưng anh lại bỗng nhiên rụt tay trở lại,. Ngay sau đó là một cánh tay khác giấu sau lưng cấp tốc duỗi ra. Một bó hoa hồng đỏ thắm xuất hiện trước mặt Diệp Phàm.
“Anh…” Đỗ Hồng Thăng tỏ vẻ có phần thận trọng, “Thật ra anh muốn đưa cho em lúc nãy cơ. Tiểu Phàm, em làm bạn gái anh nha?”
Diệp Phàm bị dáng điệu bất thình lình này làm cho kinh ngạc đến ngây người. Một lúc sau, cô mới lắc đầu: “Xin lỗi, em…”
“Anh biết làm như vậy rất đường đột, thế nhưng anh thật sự rất thích em. Anh không muốn để bản thân phải hối hận, cho nên anh xin em hãy suy nghĩ kĩ trước khi từ chối được không?” Đỗ Hồng Thăng ngắt lời cô, ánh mắt phản chiếu ánh sáng đèn điện phía đối diện, hết sức chân thành.
Diệp Phàm chợt giật mình trầm trọng.
Cô lần đầu tiên phát hiện, trên thế giới này lại có nhiều người dũng cảm tiến tới tình yêu đến vậy. Chỉ vì họ không muốn để bản thân hối hận, còn cô thì sao? Cô chỉ là bị một câu nói úp úp mở mở liền trở thành một con rùa co đầu. Rồi cô tự suy diễn lung tung, tự thương hại bản thân, tự lừa dối tình cảm của chính mình.
Giây phút này, cô chợt nghĩ đến một câu nói: Thà làm rồi hối hận, còn hơn không làm cũng hối hận.
Bàn tay giống như đang phân vân lại đang suy nghĩ muốn nhận bó hoa dừng lại lưng chừng.
“Xin lỗi, anh là người tốt, có thể tìm được một người tốt hơn em rất nhiều.” Nói xong những lời này, thừa dịp Đỗ Hồng Thăng vẫn còn sững người. Diệp Phàm đẩy anh ra, chạy ra khỏi xe.
Cơn mưa rơi xối xả, trong phút chốc đã xối ướt cả người cô, nhưng cô lại xoay người bắt đầu chạy đi.
“Đợi đã!” Đỗ Hồng Thăng la lớn ở sau lưng cô, “Em đi đâu vậy?”
“Em cũng không muốn để bản thân phải hối hận!”
Trong màn đêm, truyền đến giọng nói của Diệp Phàm, có tiếng mưa ào ào phụ họa, có vẻ vô cùng kiên định.
Đoàn Diệc Phong đang trên đường từ sân bay về nhà, vừa vặn gặp trận mưa lớn bất ngờ trút xuống này. Đồng hồ trên xe taxi chạy gần đúng ba tiếng đồng hồ. Lúc anh về tới nhà trời đã tối hẳn. Trên trời dưới đất đều là nước mưa xối xả, toàn bộ thành phố được trận mưa gột rửa, tất cả chìm trong vắng lặng.
Anh vội vã lên nhà. Lúc móc ra chiếc chìa khóa mở cửa, trong đầu bỗng nhiên nghĩ tới cảnh không lâu trước đây, bản thân cũng từng vội vã chạy từ sân bay về nhà như vậy, lúc anh mở cửa ra liền thấy cô gái ngủ say sưa trên ghế sô pha kia. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Đoàn Diệc Phong cho rằng bản thân đang trở lại ngày hôm đó, Diệp Phàm đang ngủ trên sô pha đợi anh về.
Cửa mở, bên trong căn phòng trống không, hoàn toàn đen kịt.
Đoàn Diệc Phong rất nhanh tỉnh táo trở lại, khóe miệng không khỏi nhếch lên cười khổ: Là do trận mưa này mới khiến tâm trí anh mơ hồ sao? Ấy vậy mà bản thân vốn nguội lạnh đã lâu, gần đây luôn nảy sinh những ảo tưởng hoang đường.
Sau khi tự giễu chính mình, Đoàn Diệc Phong đi vào nhà, tiện tay đóng cửa lại. Anh vứt hết thảy hành lý và chìa khóa trong tay sang một bên, sau đó nới lỏng cà –vạt, vùi cả người vào trong ghế sô pha. Nhà là nơi nghỉ ngơi tốt nhất mỗi khi anh đi công tác trở về, anh ngồi trong phòng khách không bật đèn, lẳng lặng cảm thụ cái mùi vị gia đình này. Mặc dù trong nhà không có ai, thế nhưng lại chứa đầy mùi hương quen thuộc với anh, làm những mệt nhọc đi đường trong suy nghĩ dần tiêu tan…
Tin nhắn kia là của Diệp Phàm, chỉ hai chữ “Ngủ ngon”, thời gian gửi là lúc hai giờ tám phút sáng sớm ngày một tháng năm. Anh hoàn toàn không chú ý đến lúc hai người họ gửi tin nhắn thì đã muộn như vậy. Anh vẫn còn nhớ khi đó mình đang viết một ca khúc, lúc nhận được tin nhắn của Diệp Phàm cũng là lúc anh đang bí bách viết câu được câu không, xóa rồi viết nhiều lần. Nhưng từ khi xem mấy tin nhắn đó, cảm xúc của anh lại tuôn trào trở lại, liền cặm cụi viết. Rất dễ nhận thấy là anh để cô chờ đợi, nhưng khi đó anh vốn không chú ý đến.
Thấy tin nhắn này, Đoàn Diệc Phong không khỏi có chút cảm động trong lòng. Ngón tay dừng trên phím gọi điện thoại, ngưng mắt nhìn hồi lâu, nhưng thật lâu cũng không nhấn xuống.
Anh cứ ngồi ngây ngốc như vậy không biết qua bao lâu, bỗng nhiên chuông cửa vang lên, lúc này mới cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.
Đã trễ thế này rồi, ai lại đến? Anh thả điện thoại sang một bên, đứng dậy đi đến chỗ cửa.
“Xin hỏi, ai đấy?” Anh hỏi qua máy bộ đàm.
Dưới lầu vắng vẻ một mảnh, chỉ có tiếng mưa ào ào.
“Ai nhấn chuông vậy?” Đoàn Diệc Phong lại hỏi, không khỏi nghĩ rằng con cái nhà ai lại đang chơi đùa. Anh đang định ấn nút ngắt microphone, chợt từ trong microphone truyền đến âm thanh sợ sệt của một người.
“Anh Đoàn…”
Tim Đoàn Diệc Phong kêu thịch một tiếng, gần như không n