Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 134562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/562 lượt.

ầu hát.
Ca khúc anh ta hát là một bản nhạc dance, ca từ bình thường. Nhưng bởi vì nó khấy động bầu không khí, cho nên rất hợp với hoàn cảnh. Quang cảnh đặc biệt sôi động, tất cả khán giả dưới sân khấu đều điên cuồng khua tay nhảy múa. Ngay cả Mã Ly ở bên cạnh cũng rất phấn khích, lắc lư quay cuồng.
Anh ta hát liên tiếp ba bài, sau đó MC lên sân khấu, anh ta vẫy tay chào tạm biệt các khán giả yêu nhạc.
Kết quả, người ta thoáng cái xuống sân khấu, thì đám đông người hâm mộ điên cuồng dưới sân khấu bắt đầu hỗn loạn, chen lấn về hướng người kia. Trong cuộc chen chúc này, Diệp Phàm không có cảm giác phương hướng, còn Mã Ly lại rất hưng phấn mà muốn đuổi theo ngôi sao. Hai ngươi cứ như vậy mà tách ra.
Diệp Phàm tìm kiếm trong đám đông một lúc lâu vẫn không thấy Mã Ly, gọi điện thoại cũng không kết nối được. Cô đành phải lộn ngược dòng với đám đông để đi ra ngoài, nghĩ ngồi chờ một lát rồi sẽ liên lạc lại với bạn.
Cảnh tượng thật sự quá lộn xộn, Diệp Phàm rất vất vả mới chen ra được bên ngoài. Cô chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, hai chân mềm nhũn cả ra. Cô không khỏi cảm thán, thì ra theo đuổi ngôi sao lại cần nhiều thể lực như vậy, quả nhiên không thích hợp với kiểu con gái thể chất yếu ớt giống như cô. Cô ước chừng cô nàng điên loạn Mã Ly kia còn đủ sức chơi đùa một lúc nữa, vậy nên cô quyết định tìm một chỗ ngồi nghỉ trước đã.
Diệp Phàm đi về chỗ có ít người, vốn định nghỉ ngơi một lát. Nhưng đúng vào lúc này, cô chạm mạnh với một người đang đi tới.
Đối phương ăn mặc toàn thân một màu đen, áo đen quần đen mũ đen, còn thêm đôi kính đen. Diệp Phàm không nhìn thấy rõ khuôn mặt của người ta, vội vàng cúi người: “Xin lỗi, xin lỗi!” Cô nói xong rồi định bỏ đi, lại bị người ta gọi lại.
“Là em phải không?”
Lúc này cô mới ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt của đối phương, thiếu chút nữa đã la lớn: “Tần…” Rốt cuộc cô thoáng cái đã bị Tần Nặc kéo sang một bên.
“Suỵt!” anh đưa tay làm động tác chớ lên tiếng, cảnh giác nhìn ngó xung quanh. Sau đó anh mới thở phào nhẹ nhõm: “Phù… Làm anh sợ muốn chết, thiếu chút nữa đã bị phát hiện rồi.”
Diệp Phàm thẹn thùng lè lưỡi, hơi có cảm giác không ngờ: “Không phải anh đi hướng bên kia sao?”
Tần Nặc cười xấu xa: “Đó là giả thôi, cái này người ta gọi là dương đông kích tây, lặng lẽ chuồn êm.”
Diệp Phàm tỉnh ngộ: “Đúng đó, trên TV đều diễn như thế.”
Tần Nặc không khỏi cảm thấy vui vẻ, cũng thấy cô gái này rất thú vị.
“Vậy anh mau đi đi, một lát nữa bị người ta phát hiện sẽ không hay đâu!” Diệp Phàm nhắc nhở anh.
“Không sao, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Dám chắc họ không ngờ anh đã đi còn có thể quay lại.”
Thế nhưng anh ngớ ngẩn đứng ở đây cũng vô dụng à! Diệp Phàm lại muốn khóc 囧,“Vậy anh cẩn thận nha, tôi đi đây.”
“Này!” Tần Nặc gọi cô lại.
“Sao vậy?” Diệp Phàm khó hiểu quay đầu lại.
“Em cứ thế mà bỏ đi sao?” Tần Nặc vừa rồi vẫn còn nhận được sự hoan nghênh ngút trời, nay lại bị đả kích bởi thái độ hờ hững của Diệp Phàm.
“Vâng.” Diệp Phàm gật đầu, “Bạn tôi đang ở bên kia chờ tôi mà. Đi nha! Tạm biệt!”
Thân là một ngôi sao, ấy vậy mà ngay cả một cô gái nhỏ cũng không thu hút được, Tần Nặc đứng sững nhìn bóng dáng bước đi quả quyết không quay đầu của Diệp Phàm mà ít nhiều thấy thất bại.
Vào lúc này, Diệp Phàm đã đi được một đoạn bỗng nhiên quay ngược trở lại, khe khẽ nói: “Cái đó, anh có thể cho tôi xin một chữ ký không ạ?”
Ánh mắt Tần Nặc lại phát sáng. Sự chán nản vừa rồi chợt biến mất, thay vào đó là gương mặt sáng ngời. Xem ra bản thân mình vẫn có sức hấp dẫn lắm à!
“Bạn của tôi hình như rất thích anh.” Diệp Phàm giải thích.
Là như vậy sao? Tần Nặc lại lần nữa bị đả kích.
“Có được không ạ?” Diệp Phàm dè dặt hỏi.
“Ừ… Được chứ!” Anh bỗng nhiên nhớ ra gì đó, ánh mắt chợt lóe sáng. Anh lấy ra một cái đĩa CD trong ba lô, kí tên lên rồi đưa cho Diệp Phàm, “Cái này tặng cho bạn của em, phiên bản giới hạn.”
Diệp Phàm nhất thời cảm thấy khó tin. Cô lập tức có một loại nhận thức người nổi tiếng quả thực tốt hơn so với quan niệm trước đây. Nhưng rất nhanh thôi, cô sẽ phát hiện bản thân mình lại mắc sai lầm nữa rồi.
“Anh hỏi này, em và thầy Đoàn đang quen nhau à?” Tần Nặc đến gần, đôi mắt u tối.
Diệp Phàm thoáng chốc ngây người, sao đề tài bỗng nhiên lại chuyển lên người cô vậy?
Đang không vui, Tần Nặc lại nói: “Thật ra anh có một chuyện muốn xin em giúp đỡ.”
Lập tức, Diệp Phàm chỉ biết bản thân đã rơi vào tròng. Vậy là người ta trước tiên tặng cô một lễ vật, sau đó đợi cô nhảy xuống hố, rồi người ta nhận lại một món đồ. Tóm lại cô không thể từ chối sao? “Ơ… Có chuyện gì sao?”
“Em có thể giúp anh nói mấy câu tốt đẹp trước mặt thầy Đoàn. Anh thật sự rất muốn mời thầy viết cho anh một bài hát.”
Quả nhiên!
Diệp Phàm có hơi khó xử: “Cái này, tôi... tôi không thể quyết định…”
“Không sao, em cứ coi như trong lúc trò chuyện thì đề cập đến, lúc bên nhau giúp anh thổi gió nha!”
Anh nói thẳng không chút nào che giấu, mặt Diệp Phàm đỏ ửng ngay tại chỗ, có cảm giác bị lợi dụng. Ngay kh