XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341035

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1035 lượt.

Em chẳng lẽ không có việc gì khác để làm sao?”
Cô chẳng ngại ngần cười nói: “Việc gì cũng không quan trọng bằng anh.”
Lúc đầu anh cũng thấy ngượng ngượng, về sau quen dần thì chẳng để ý tới cái kiểu lập luận không có logic của cô nữa.
Cuối tháng Tư, lớp Tô Cẩn chuẩn bị tổ chức đi chơi, do phải cùng lúc hoàn thành bài báo cáo về điều tra môi trường nên ai cũng phải đi, dự định sẽ trong kỳ nghỉ dài, nhân ngày mùng Một tháng Năm.
Tô Cẩn vội chạy đi tìm Nhan Bác, muốn kéo anh cùng đi, không ngờ anh đã thẳng thừng từ chối: “Anh có chút việc riêng cần giải quyết, lớp em đi chơi thì liên quan gì đến anh? Hơn nữa, không phải em còn phải viết báo cáo sao? Anh đi chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến em.”
Tô Cẩn không cam tâm, lại gần anh nói: “Anh đi cùng em đi! Em đã tìm hiểu trên mạng rồi, ở đó rất đẹp. Em đảm bảo anh sẽ không phải hối hận đâu.”
Nhan Bác nhẹ nhàng trách mắng: “Thôi, đừng lôi thôi nữa, em lo mà điều tra rồi viết bài cho tốt đi.”
Tô Cẩn giận dỗi ngồi sang bên không nói một lời, tủi thân nhìn Nhan Bác, nước mắt không kìm được chảy ra.
Nhan Bác chau mày, sao cô ấy cứ dùng cái chiêu này thế nhỉ? Cái thói hư này có từ khi nào không biết? Cứ kệ cô ấy mà đi thôi. Nhưng tại sao anh không thể cưỡng lại khi nhìn thấy sự tuyệt vọng trong cô?
“Em phải hứa là sẽ hoàn thành bài báo cáo thật tốt đấy!”
Tô Cẩn vội vàng gật đầu.
Nhan Bác lắc đầu hết cách, kéo cô đứng lên: “Đi thôi, đi ăn cơm đã, chuyện này hai ngày nữa rồi tính.”
Anh nói thế, chứng tỏ đã đồng ý đi rồi. Cô sớm biết rõ tính khí của anh.
Tô Cẩn lập tức nhảy lên, thoắt cái đã như con chim nhỏ ríu ra ríu rít: “Chúng mình sáu giờ sáng ngày mùng Một tháng Năm sẽ xuất phát, đi công viên địa chất quốc gia Vân Đài Sơn thuộc thành phố Tiêu Tác, tỉnh Hà Nam…”
Sáng sớm ngày mùng Một tháng Năm, Tô Cẩn là người cuối cùng ra khỏi ký túc xá. Nhan Bác đứng ngoài cửa đợi lâu quá đã mất hết cả kiên nhẫn, liền mắng: “Em không có một chút khái niệm gì về thời gian hay sao? Cả một xe đang đợi em kia kìa!”
Cô vội vã nói: “Em xin lỗi, tối qua hồi hộp quá không ngủ được, sáng ra mọi người gọi nhưng em không nghe thấy.” Giọng điệu nghe có vẻ rất thành khẩn, nhưng nét mặt thì chẳng thể hiện đang biết lỗi chút nào.
Nhan Bác cũng không biết phải làm sao, thấy chiếc ba lô to tướng sau lưng cô, như thể sắp đè bẹp cô đến nơi, liền hỏi: “Chỉ đi có ba ngày, em mang gì mà lắm thế?”
“Toàn đồ ăn thôi, đi đường là ăn hết ấy mà.” Sợ anh lại giáo huấn thêm, Tô Cẩn vội vàng kéo anh đi. “Chẳng phải mọi người đang đợi chúng ta sao, mau đi thôi…”
Nhan Bác rút tay ra, lấy chiếc ba lô trên vai cô xuống, đặt lên vai mình, rồi mới nắm tay cô. Thấy cô cứ ngẩn ra đó, anh hỏi lại: “Vẫn chưa muốn đi à?”
Tô Cẩn hạnh phúc theo anh lên xe, cô bạn cùng phòng đã xí trước cho bọn họ hai chỗ. “Này, hai người ngồi đây đi!”
Nhan Bác giúp cô cất gọn đồ đạc xong, rồi đứng lên nói với mọi người: “Xin lỗi đã để mọi người phải đợi lâu.”
Mọi người đều tỏ ra ái ngại, khách khí nói: “Không có gì, không có gì…”
Là lỗi của cô, vậy mà anh lại đứng lên xin lỗi. Chẳng biết từ khi nào, anh đã trở thành phát ngôn viên của cô, chịu trách nhiệm trước những sai trái của cô thế?
Tô Cẩn không mảy may ý thức được điều đó, ngồi trên xe ngó đông ngó tây, vẻ mặt đầy phấn khích.
Nhan Bác nhìn cô, nói: “Chẳng phải đêm qua em bị mất ngủ sao? Còn lâu mới đến nơi, ngủ một lát đi, không tí nữa em sẽ mệt đấy.”
Tô Cẩn từ chối, quay sang nói với Hà Dao: “Dao Dao, sáng nay cậu đi lúc nào thế, sao không gọi mình?”
“Mình đánh thức cậu thế nào được?” Hà Dao cười cười nhìn Nhan Bác: “Với lại, chẳng phải cậu có người đợi rồi sao?”
Tô Cẩn cứ mải mê tán gẫu: “Muốn ăn gì không? Trong ba lô của mình có nhiều thứ ngon lắm?”
Nhan Bác cứ để mặc cô nói. Chẳng lâu sau, cô chán nói chuyện, ngáp một cái, nói với Nhan Bác: “Em thấy buồn ngủ, em ngủ một tí, nếu có gì hay thì gọi em nhé!”
Nhan Bác gật đầu, cô dựa vào vai anh, rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Nhan Bác thấy thoang thoảng mùi hương trên tóc cô, cũng dần dần nhắm mắt lại.
Chưa đầy một tiếng sau, Tô Cẩn tỉnh dậy, vươn vai một cái, khiến Nhan Bác cũng tỉnh dậy theo, hỏi: “Có mỏi không?”
Bả vai bị cô dựa vào lâu, lại phải giữ mãi một tư thế, giờ tỉnh dậy thấy vừa tê vừa mỏi, nhất là sau khi cô nắm lấy. Nhưng Nhan Bác vẫn nhìn cô mỉm cười. “Không sao, không sao, em chẳng phải đã nói anh đi lần này sẽ không phải hối tiếc sao?”
Đang nói chuyện bỗng nhiên lớp trưởng đứng dậy, nói với mọi người: “Hôm nay là sinh nhật của Tô Cẩn, chúng ta cùng hát bài Chúc mừng sinh nhật đi, chúc cậu ấy sinh nhật vui vẻ, được không nào?”
Lý Đan bắt nhịp, mọi người trên xe người trước người sau cứ thế hát theo nhịp, trong xe rộn ràng tiếng hát vui vẻ của các bạn trẻ.
Tô Cẩn ngồi ngây ra, một lúc sau mới định thần lại được. Thực ra lúc trước cô đã có ý tưởng, sinh nhật lần thứ hai mươi này của mình, cô chỉ muốn tổ chức cùng Nhan Bác thôi.
Nhưng suy cho cùng đây cũng là hoạt động tập thể đầu tiên, cô không thể tìm được lý do gì để từ ch