Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1069 lượt.
g có gì, chỉ vì hai hôm nay ngủ không tốt lắm. Em mau về ký túc đi.” Anh cười.
Bị Nhan Bác đẩy về phía cổng ký túc, Tô Cẩn nhanh chóng quay người kiễng chân, hôn nhẹ lên môi anh, rồi mới đỏ mặt chạy vào ký túc xá.
Nhan Bác cảm thấy ngứa ngứa cổ, ho nhẹ một cái, rồi mới quay người bước đi, không che giấu được nụ cười trên môi.
Thực tế thì kỹ thuật hôn của cô chẳng cao siêu gì cả. Ngày nào anh cũng dạy cô mấy lần, lại dạy lâu như vậy rồi, mà cô vẫn chẳng khác nào gà con mổ thóc, khiến sư phụ như anh đây không sao thỏa mãn cho được.
Nhưng anh cũng dần quen, quen với nụ cười của cô, bàn tay ấm áp của cô, hơi thở của cô.
Ngày hôm sau; Tô Cẩn từ sớm đã đi tìm Hứa Dực Phàm. Vẻ như anh ta còn chưa tỉnh ngủ, tóc rối tinh rối mù, nhìn thấy cô, anh ta dụi dụi mắt nhưng vẫn không cải thiện được gì, hai mắt không khác gì hai đường kẻ chỉ.
“Khó tin thật đấy, thường ngày năm lần bảy lượt vẫn không mời được em, sao hôm nay tự nhiên lại rỗi rãi đến tìm anh thế?”
Tô Cẩn xua xua tay, nói: “Đừng có thấy thế mà tinh vi, mau tút tát lại dáng vẻ điển trai của anh đi rồi đi ăn cơm với em.”
Hứa Dực Phàm gãi đầu gãi tai, cười cười nói: “Sao em biết hôm nay anh rỗi?”
“Em thấy anh cả ngày rảnh rỗi, anh thì có việc gì chứ?” Cô lại đẩy anh ta. “Anh nhanh lên, em đang vội...”
Hứa Dực Phàm sau khi chỉnh trang xong, đúng là điển trai thật. Anh ta mặc chiếc áo phông adidas ngắn tay màu xanh nhạt, đi đôi giày thể thao màu trắng, trông thế này thì có tiện tay vứt đâu cũng vẫn khiến các cô chết mê chết mệt mất thôi.
“Hôm nay là sinh nhật một người bạn thân của em, muốn anh cùng đi làm quen một chút.”
“Nhan Bác à?” Hứa Dực Phàm buột miệng hỏi.
Tô Cẩn liếc anh ta một cái. “Anh ấy không như anh, cả ngày chẳng làm gì, vô công rồi nghề.”
“Trời đất, em nói kiểu gì thế, anh vô công rồi nghề khi nào?!”
Tô Cẩn nhìn vẻ mặt tức giận của anh ta, nghiêm túc nói thêm một câu: “Đến dự tiệc anh đừng có nói lung tung, đừng làm mất mặt em đấy.”
Khi họ đến trường đại học C thì vừa vặn đến giờ ăn trưa. Lâm Tiêu nhận điện thoại xong liền vội vàng chạy ra cổng trường. Trời nắng khiến hai má cô ửng đỏ, cô thở hổn hển hỏi: “Sao giờ này đã tới thế? Mình còn tưởng tối cậu mới đến cơ đấy.”
Tô Cẩn nắm tay Lâm Tiêu một cách thân mật. “Đương nhiên là nhớ cậu rồi. Cậu không phải cũng rất nhớ mình sao, ông chồng nhỏ?”
Lâm Tiêu bị cô gọi thế thì nổi cả da gà, nhìn nhìn phía sau cô rồi hỏi: “Thế ông chồng lớn của cậu đâu? Sao không đến?”
“Anh ấy không có quà thì đưa đến làm gì?” Tô Cẩn kéo kéo Lâm Tiêu thúc giục: “Mau đưa mình đi lấp đầy cái dạ dày trước đi, mình vẫn chưa ăn sáng đây này!”
Vào giờ này, chỗ nào cũng đông như hội, họ đành phải ăn ở nhà ăn sinh viên. Tuy phải xếp hàng, nhưng không đến nỗi chỗ cũng không có.
Lâm Tiêu chạy ra quầy gọi ba suất cơm bình dân. Tô Cẩn nghĩ đây là cơ hội tốt, lập tức đẩy Hứa Dực Phàm đi bê đồ.
Nhìn thấy Lâm Tiêu, Hứa Dực Phàm lập tức nhận ra mục đích của cô khi kéo anh ta đến đây, mặt trông thật khó coi. Nhưng đã đến rồi, cũng không nỡ bắt bẻ cô, đành phải để cô thích làm bà mối thì làm vậy.
“Em đi trước đi, anh qua xếp hàng.” Hứa Dực Phàm lịch sự nói với Lâm Tiêu.
Lâm Tiêu cười cười nhìn về phía Tô Cẩn, hỏi: “Nha đầu kia lừa anh đến đây phải không?”
Hứa Dực Phàm cũng cười. “Cũng không hẳn thế, anh thật sự rất vui.”
Vui vì bị Tô Cẩn lừa hay vui vì bị Tô Cẩn đẩy sang cho người khác chứ?
Lâm Tiêu nhìn đoàn người đang xếp hàng phía trước, trầm ngâm nói: “Thực tế, tình yêu cũng giống như chúng ta xếp hàng mua đồ ăn, cùng một lúc có người đến trước kẻ đến sau. Người xếp hàng trước sẽ có cơ hội mua trước, kẻ đến sau chỉ có thể đợi người trước mặt mình mua xong rồi đi ra thì mới có hy vọng.”
“Kiểu ví von này trước nay anh chưa từng nghe, rất thú vị.” Hứa Dực Phàm mỉm cười.
Lâm Tiêu cười cười. “Gần đây em cũng mới phát hiện ra thôi. Quy luật trò chơi là thế, người phía trước nếu như sau khi đã rời đi rồi mà muốn quay lại mua nữa, anh ta sẽ là người mới, lại thành kẻ đứng sau anh.”
“Nhưng em mua xong rồi thì sẽ rời đi thôi.” Hứa Dực Phàm cảm thấy cô nương này thật thú vị, liền tiếp lời.
“Nếu như em thực sự thích người bán hàng kia, em sẽ mãi ở đây không rời đi, cả đời chỉ ăn ở đây thôi.” Lâm Tiêu quay đầu đi, chỉ là nói cho vui. Nhưng nói xong câu này, rõ ràng ánh mắt cô ấy sáng lên lấp lánh. Biểu hiện ấy, có đứng chỗ Tô Cẩn thì anh cũng nhìn thấy được.
Hứa Dực Phàm sảng khoái, vỗ vỗ nhẹ vào vai Lâm Tiêu, cười nói: “Em và Tô Cẩn đúng là hai chị em, thật giống nhau.”
Hai người sau khi mang đồ ăn quay lại, dường như đã trở thành huynh muội tốt của nhau, để mặc Tô Cẩn một bên.
Dù đó là kết quả cô mong đợi, nhưng hai người cũng không nên qua cầu rút ván như vậy chứ!
Tô Cẩn lấy lại vẻ mặt tươi cười, xen vào giữa bọn họ đang cười cười nói nói, hỏi: “Hai người cười cái gì thế, có vẻ vui nhỉ?”
Hứa Dực Phàm và Lâm Tiêu liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng cười, nói: “Bọn mình sợ cậu thích người bán hàng ăn kia, lại cả đời ở lại không đi nữa.”
“Sao c