Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Tác giả: Vân Nghê

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341558

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1558 lượt.

ng bức ảnh của anh ra, tỉ mỉ ngắm từng cái một. Cô lấy tay sờ vào đôi mắt anh, nói chuyện với anh, nước mắt không ngừng lăn trên má cô, rơi xuống bức ảnh cô đang xem. Cô sợ sẽ làm hỏng những bức ảnh liền vội vàng lấy tay lau đi, nào ngờ lại khiến cho khuôn mặt của anh trong ảnh bị nhòe đi.
Lúc ấy cô đã nghĩ: -Vân Vy ơi là Vân Vy, anh ấy đã đi rồi, mày còn ở đây làm cái gì? Ở đâu có anh ấy thì mày hãy đến đó tìm anh ấy đi!
Thế nhưng cô biết đi đâu đây? Chân trời góc bể, làm sao tìm được một người như anh?
Nếu như tình yêu có thể giữ lại một người, cô sẵn sàng chạy đến trước mặt anh, nói hàng trăm, hàng nghìn lần câu: ‘Em yêu anh, em yêu anh…”
Nếu làm như vậy cũng có thể thể hiện được tình yêu của cô, cô sẵn sàng mang trái tim mình ra cho anh xem: “Anh nhìn đi, đây là tình yêu của em dành cho anh, thế nên anh đừng đi có được không?
Thế nhưng người ấy vẫn đi rồi, có ai muốn nhìn thấy trái tim yếu mềm của cô chứ?
Anh đi nhanh đến vậy, ngay cả cơ hội moi tim ra cho anh xem cũng chẳng có.
Trên chiếc ghế dài trong công viên, cô từng áp vào ngực anh để nghe tiếng tim anh đập rộn ràng. Lúc ấy, dưới ánh mặt trời rạng rỡ, cô còn nghĩ chắc chắn anh sẽ sống lâu hơn mình. Nếu như có một ngày cô già đi, cô chết đi, không thể nào ở bên cạnh anh được nữa, anh cũng sẽ kiên cường mà sống tiếp những tháng ngày không có cô. Lúc ấy anh sẽ biết rằng cô quan trọng thế nào đối với mình, tất cả mọi người trên đời này đều không quan trọng bằng cô. Lúc ấy anh sẽ làm thế nào nhỉ? Nói chuyện với bức ảnh của cô mỗi tối, ôm bức ảnh của cô vào lòng?
Cô bắt chước lối nói trong kinh kịch, chỉ vào ngực anh mà hỏi: -Ở đây là của ai?
Anh cười đáp: -Của em đấy!
Giang Nhan, anh là đồ lừa đảo!
Anh đã không còn, còn có ai sẽ thừa nhận anh là của em nữa?
Vân Vy nhắm chặt mắt lại, thế nhưng những giọt nước mắt vẫn cứ trào ra. Đột nhiên cô nhớ ra rằng nơi cô ngủ tối nay chính là chiếc giường của Giang Nhan. Cô mở choàng mắt ra, đưa tay lau sạch nước mắt trên mặt, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi. Cô cũng không biết ban nãy là mình nghĩ ngợi mông lung hay là đã đem cả kí ức vào trong giấc mơ.
Đều là những chuyện đã qua, hiện giờ Giang Nhan rõ ràng vẫn đang sống rất tốt.
Cô nằm lại giường, trong đầu không còn nhớ đến những kỉ niệm ngày xưa nữa nhưng những tình tiết trong cuốn truyện kinh dị lúc nãy đọc lại hiện về. Cô giống như một độc giả trung thành nhất của cuốn truyện, cẩn thận gõ cửa các tình tiết kinh dị của câu truyện để rồi càng ngẫm nghĩ càng thấy sợ hãi.
Vất vả suốt cả đêm mà cô không ngủ nổi, người đầm địa mồ hôi. Cuối cùng cô đành ngồi dậy, nhẹ nhàng đi ra trước cửa mở cửa ra. Trong phòng quá bức bối, cô thực sự rất muốn uống một chút nước và ra ngoài hóng gió một chút.
Khoảng khắc mở cánh cửa ra…Giang Nhan đang nằm ngủ trên ghế sô pha, đôi lông mi dài khẽ rung rung rồi từ từ mở ra.
-A….- cô áy náy nói: -Tôi đã làm anh tỉnh giấc à?
-Không…- Giang Nhan ngồi dậy khỏi ghế sô pha.
Trông anh chẳng có chút gì giống như người vừa bị đánh thức cả.
-Anh chưa ngủ à?
-Chưa
-Có phải nằm ở ghế sô pha khó chịu quá không?
-Không phải…- Giang Nhan phủ định.
Thế thì vì sao chứ? Chắc không phải là vì có những chuyện rắc rối cứ ập đến giày vò đầu óc như cô đâu nhỉ?
Vân Vy đứng ngây ra ở trước cửa phòng, trông thật yếu đuối và đáng thương. Cô mỏng manh đến mức dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng khiến cho cô tan biến. Dưới ánh đèn mờ mờ, cô bối rối nắm chặt lấy gấu áo, môi khẽ nở nụ cười gượng gạo, đôi mắt đỏ hoe dường như vẫn còn ươn ướt.
-Sao cô còn chưa ngủ?- anh hỏi cô.
-Tôi….- cô thản nhiên nhìn thẳng vào khuôn mặt của Giang Nhan, thầm nhớ lại giấc mơ ban nãy. Cô xoa xoa cánh tay: -Tôi….- cô ấp úng mãi mới nói:-Tôi sợ!- đây là những nguyên nhân khiến cô mất ngủ.
Lông mày của Giang Nhan giãn ra. Anh đã nghĩ là cô sẽ sợ. Nếu mà biết sơm thì có lẽ anh đã cất cuốn sách ấy đi rồi. Lúc đó cũng vì thấy hứng thú với cái bìa của cuốn truyện nên anh hứng lên mua nó về. Ai mà biết được trên giá có bao nhiêu là sách, thế mà cô lại chọn ngay cuốn sách này.
Vân Vy cứ đứng ngây ở đó, không tiến cũng chẳng lùi.
Giang Nhan đi dép vào, nhường một chỗ trên ghế sô pha cho Vân Vy. Vân Vy hiểu ý liền đến ngồi xuống bên cạnh anh.
Anh còn nhớ bức ảnh mà anh đã chụp cho cô. Cô của lúc đó mặt đỏ hồng hào, nụ cười ngọt ngào và rạng rỡ. Thế mà giờ đây, nụ cười ấy đã hoàn toàn không còn.
Giang Nhan đưa cho cô một cái gối dựa lưng. Vân Vy ôm cái gối vào lòng, vẻ mặt đã thư thái hơn nhiều. Cả người cô dường như đều bị cái gối che mất. Có lẽ nếu cô gày thêm chút nữa thì anh chẳng nhìn thấy cô mất.
Anh nhìn cô nói: -Nếu như cô không ngủ được thì chúng ta ngồi nói chuyện vậy!- anh không tự chủ được mình thốt ra câu đó.
Giang Nhan ngoảnh đầu nhìn ra màn đêm đen sì bên ngoài cửa sổ. Bóng đêm khiến cho anh cảm thấy hoang mang.
-Cái gì?- trong giọng nói của cô có chút gì đó bất an.
Giang Nhan cầm chiếc điện thoại bên cạnh lên. Vân Vy tưởng rằng anh xem đồng hồ, nào ngờ anh ấn vào mấ