The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342547

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2547 lượt.

không biết đang suy nghĩ điều gì. Giản Dao nhẹ giọng hỏi: “Anh cho rằng là anh ta sao?”
Bạc Cận Ngôn buông rèm cửa sổ xuống, liếc mắt nhìn cô: “Trước mắt anh không định kết luận vội. Nhưng Lận Y Dương phù hợp với rất nhiều điều kiện của ‘hắn’.”
Giản Dao trầm ngâm trong giây lát. Vừa rồi cô cũng đã nghĩ đến điểm này. Có quan hệ gần gũi với Doãn Tư Kỳ, giàu có, những chuyện ‘hắn’ đã từng làm, Lận Y Dương đều có thể làm được. Từ bối cảnh cho thấy, anh ta chỉ là một công tử nhà giàu bình thường đến không thể bình thường hơn, học vấn cao, trí tuệ cao, ai có thể xác định phải chăng anh ta còn có một bộ mặt khác ẩn giấu dưới bộ mặt vinh quang này?
Giản Dao ngẫm nghĩ một lát, vẫn nói: “Em cho rằng không phải anh ta.”
Đôi mắt dài của Bạc Cận Ngôn khẽ nhíu lại: “Tại sao? Nữ trinh thám của tôi?”
Giản Dao hé miệng cười, ngữ khí lại rất nghiêm túc: “Lời nói của Doãn Tư Kỳ cũng rất có lý. Nếu như Lận Y Dương chính là ‘hắn’, vậy lúc anh ta hôn chị ấy, chị ấy sẽ phát hiện ra.”
Bạc Cận Ngôn yên lặng nhìn cô chằm chằm, đột nhiên lộ ra ý cười: “Kết luận thật kỳ lạ làm sao. Từ một nụ hôn liền có thể phân biệt được một người? Trừ phi Lận Y Dương hôi miệng rất nghiêm trọng, nếu không thì tùy tiện thay đổi một cách thức hôn khác, anh nghĩ Doãn Tư Kỳ sẽ khó có thể phân biệt được.”
Giản Dao hơi giật mình: “Nhưng em vẫn cảm thấy…”
“Ok, chúng ta kiểm chứng thử xem.” Bạc Cận Ngôn nói dứt khoát. Vừa dứt lời, anh đã tiến lên một bước, ôm lấy eo cô, cúi đầu hôn lên.
Sự ẩm ướt ấm áp đặc thù của đàn ông, trong nháy mắt cuốn lấy khoang miệng cô. Nhưng nụ hôn này, hoàn toàn không giống những nụ hôn trước đây.
Trước đây, anh hôn đa số là dịu dàng, triền miên. Ngay cả những khi động tình nhất, cũng là nóng bỏng và nhẫn nại liếm mút cô, tạo cho cô cảm giác tao nhã mãnh liệt.
Còn lần này, tay anh nắm chặt lấy cằm cô, lực đạo hơi mạnh, mang đến cảm giác đau nhè nhẹ. Môi lưỡi của anh cũng vô cùng kịch liệt, hung hăng mạnh mẽ càn quét trong khoang miệng cô, giống như công kích quấn lấy lưỡi nhỏ của cô. Thậm chí còn cắn lấy đầu lưỡi cô, vừa đau vừa ngứa, khí thế áp bức không thể kháng cự. Hoàn toàn giống như biến thành một người khác, nụ hôn vừa mạnh mẽ lại hung tàn…
Sau một lúc, anh mới buông cô ra, trên bờ môi vẫn còn lờ mờ bóng nước, đôi mắt đen láy thâm trầm. Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, Giản Dao lại bị hôn đến thở dốc phù phù, bờ môi phát đau.
“Anh vốn không thích cách thức hôn như thế này, xem ra em cũng không thích.” Giọng điệu của anh bình thản nói: “Nhưng anh nghĩ vừa rồi đã kiểm chứng được, hôn có thể giả trang rất dễ dàng.”
Hơi thở của Giản Dao có chút không ổn định, vừa định lên tiếng, đột nhiên nhớ đến một sự thật.
Trong phòng vẫn còn một người khác nữa!
Cô hơi cứng người. Tuy rằng Bạc Cận Ngôn dùng thái độ nghiên cứu khoa học để hôn cô, nhưng bị đồng nghiệp nhìn thấy, đương nhiên cũng không hay lắm. Cô đảo ánh mắt, quả nhiên nhìn thấy cách đó mấy bước chân, An Nham ở phía sau bàn sách đang ngẩng đầu nhìn bọn họ, vẻ mặt lộ rõ có chút bất ngờ. Nhưng sau khi tiếp xúc với ánh mắt của Giản Dao, anh ta lại cúi đầu không chút biểu tình, tiếp tục bận rộn với máy tính.
Gò má Giản Dao hơi nóng bừng, lúc này mới quay đầu nhìn Bạc Cận Ngôn, thấp giọng hỏi: “Phong cách hôn như thế này, anh lại học được từ trong sách phải không?”
Bạc Cận Ngôn: “Không cần thiết, anh chỉ cần tưởng tượng bản thân mình thành một tên côn đồ thôi.”
Giản Dao mỉm cười: “Nhưng anh vẫn sai lầm rồi.”
Mắt Bạc Cận Ngôn chợt tối lại.
Giản Dao kéo áo của anh, để anh cúi đầu thấp xuống, nhỏ giọng nói bên tai anh: “Mỗi lần anh hôn đến lúc cuối cùng… đều sẽ có một thói quen, nhẹ nhàng đánh lấy lưỡi em từ dưới lên trên một cái. Mới vừa rồi anh cũng vô thức làm động tác nhỏ này.”
Bạc Cận Ngôn ngẩn người một lúc, cúi thấp đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô.
Trầm tư trong giây lát, anh đột nhiên bật cười: “Em đã thuyết phục được anh rồi.” Anh giơ ngón tay thon dài, cọ nhẹ lên mặt cửa sổ, nói: “Doãn Tư Kỳ và Lận Y Dương yêu đương nhiều năm như vậy, bọn họ hiểu nhau chắc chắn thân thuộc hơn chúng ta. Tính tình của Doãn Tư Kỳ trời sinh mẫn cảm tỉ mỉ hơn em nhiều. Chiếu theo suy đoán này, chị ấy quả thực có thể thông qua một nụ hôn, phân biệt ra hai người khác nhau.”
Giản Dao gật đầu, không biết vì sao, nghe anh nói vậy, khiến cô âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ là vì cô cũng không muốn để người bên cạnh bị cuốn vào trong vụ án.
Ai ngờ anh đột nhiên lại nói: “Nhưng điều này cũng không thể chứng minh, Lận Y Dương không phải là ‘hắn’.”
Giản Dao trừng mắt: “Tại sao?” Anh nói như vậy không phải là tự mình mâu thuẫn?
Gương mặt tuấn tú của Bạc Cận Ngôn hiện lên ý cười mờ nhạt: “Em quên mất một khả năng. Hắn có thể là người hai nhân cách.”
Giản Dao hơi ngẩn người.
Cô cũng có đọc sơ những quyển sách liên quan đến người đa nhân cách. Nếu như thật sự là người hai nhân cách, tính cách, sở thích, thậm chí là giới tính nhân cách, đều có thể khác nhau. Vậy thói quen khi hôn, đương nhiên cũng có thể hoàn toàn khác biệ