Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342527

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2527 lượt.

i mắt nhập nhèm nhìn cô gái đang khẽ chau mày trong lòng mình, tim anh có chút đau nhói.
Cuối cùng, một đêm nào đó, Giản Dao đang ngủ say mơ mơ hồ hồ, đột nhiên thấp thoáng nghe thấy một tiếng hát trầm thấp khe khẽ.
Giọng hát này rất quen thuộc, nhưng cô đang đắm chìm trong mơ, nhất thời nghĩ không ra là ai. Bài hát này cũng rất quen, dường như là một bài hát nổi tiếng, chỉ là giai điệu của người hát thì hoàn toàn lệch tông, không đúng một nhịp nào.
Vì vậy giấc mộng tối hôm đó, Giản Dao mơ vô cùng rối rắm. Giọng hát này giống như âm thanh ma quỷ xuyên vào tai, lúc trầm lúc bổng. Cô rất muốn tỉnh dậy nói với người đó, anh hát không đúng rồi, quá tàn phá rồi, quá đau đớn rồi…
Đến khi trời sáng, Giản Dao choáng váng tỉnh dậy, trông thấy Bạc Cận Ngôn đã mặc xong áo sơ mi trắng và quần tây, thân hình như cây cao đón gió đứng bên cạnh giường, cười nhàn nhạt với cô, khuôn mặt anh tuấn như điêu khắc: “Tối qua ngủ thế nào?”
Giản Dao ngồi trên giường, vô cùng buồn bực lắc đầu: “Ngủ không ngon chút nào, em mơ thấy tên biến thái ăn thịt người ‘hoa tươi’.”
Bạc Cận Ngôn giật mình, trong mắt lộ ra mấy phần lo lắng. Kết quả liền nghe thấy cô nói tiếp: “Em mơ thấy hắn đang hát bên tai em, rất khủng bố.”
Trên mặt Bạc Cận Ngôn không chút biểu cảm, qua loa hỏi một câu: “Ồ, hắn hát hay không?”
Vẻ mặt Giản Dao dường như vẫn còn sợ hãi trong lòng: “Dùng câu mà anh thường nói để hình dung, quả thật là một thảm họa.”
Bạc Cận Ngôn yên lặng mất mấy phút, gò má đột nhiên ửng đỏ, anh lập tức sải bước, mặt không chút biểu cảm đi ra cửa. Duy nhất chỉ có giọng nói nhàn nhạt truyền đến từ sau lưng anh: “Anh bảo đảm với em, sau này em sẽ không còn nghe thấy giọng hát của hắn nữa đâu.”
***
Câu chuyện nhỏ số 10
Giọng ca của anh (2)
Trên thực tế, trước khi gặp Giản Dao, trong cuộc đời hai mươi sáu năm của anh, Bạc Cận Ngôn chỉ hát có mỗi một lần.
Một lần, liền chấm dứt vĩnh viễn.
Đó là trong buổi lễ tốt nghiệp tiến sĩ. Tối hôm đó, chủ nhiệm khoa tâm lý tội phạm vô cùng yêu thích văn hóa California, mời nhóm đệ tử yêu dấu cùng đi hát karaoke. Vốn dĩ loại hoạt động này Bạc Cận Ngôn không thèm liếc mắt, nhưng mà chủ nhiệm khoa lại là một trong số những người anh rất yêu thích, cho nên anh cũng miễn cưỡng đi.
Ngồi trong phòng bao dưới ánh đèn chớp tắt âm nhạc ầm ĩ, người nào cũng rất high, cầm lấy micro xoay qua xoay lại khàn giọng hát vang. Chỉ có mỗi Bạc Cận Ngôn ngồi một mình lạnh lùng như ngọc, nhấm nháp ly rượu.
Lúc này có một cô gái đến dỗ: “Simon hát một bài đi!”
“Đúng rồi, trước giờ chưa từng nghe thấy Simon hát!”
Bạc Cận Ngôn chỉ thản nhiên quét mắt nhìn bọn họ một cái: “Không có hứng thú.” Anh quay đầu nhìn chủ nhiệm khoa: “Tôi có thể đi được chưa? Tôi nghĩ, về phương diện lễ nghĩa tối nay tôi đã làm đầy đủ hoàn tất.”
Chủ nhiệm khoa cũng đang uống rất vui vẻ, lỗ mũi to phập phồng, lắc đầu nói: “Không được, hôm nay là party của tôi, cậu hát một bài rồi mới được đi. Đây là nhiệm vụ cuối cùng tôi giao cho cậu. Simon, lẽ nào giọng hát của cậu rất khó nghe nên không dám hát sao?”
Bạc Cận Ngôn cười chế giễu: “Sao có thể chứ?”
Mọi người đều hưng phấn, cũng không ồn ào nữa, đợi người đàn ông gốc Hoa anh tuấn lạnh nhạt này hát.
Bạc Cận Ngôn tỉnh bơ đứng dậy, đi đến trước màn hình cầm lấy micro, chọn một bài hát đang rất nổi ‘You are beautiful’. Tuy đây không phải bài hát anh yêu thích, chỉ là tivi khắp phố đều mở bài này, anh nghe mấy lần liền nhớ.
Còn về việc bản thân hát có hay không? Do trước giờ chưa từng hát, cho nên phán đoán của Bạc Cận Ngôn đối với vấn đề này chính là, đương nhiên là hay rồi.
Tại sao ư?
Nói thừa, loại kỹ năng đơn giản này, sao anh có thể không nắm vững được chứ?
Âm nhạc vang lên….
Bờ môi xinh đẹp hé mở.
“My life is brilliant.” (Cuộc đời tôi tràn ngập ánh sáng)….
Mới vừa hát câu đầu tiên, tất cả mọi người đều chết đứng.
Đây là, đây là….
Hoàn toàn lạc điệu!
Rõ ràng, Bạc Cận Ngôn vừa hát liền cảm thấy không đúng lắm. Nhưng anh tuyệt đối không buông tay rời đi vào loại thời điểm như thế này, anh nghiêm mặt cầm micro tiếp tục hát. Có vấn đề gì chứ? Anh nhất định có thể rất nhanh tìm được cảm giác thôi.
Giọng hát từ trong cổ họng anh không ngừng truyền đến. Chỉ là, lúc bình thường nói chuyện, giọng nói của anh róc rách động lòng người. Lúc này lại lúc trầm lúc bổng lúc nhanh lúc chậm. Biến hóa kỳ lạ tra tấn màng nhĩ của mọi người…
Từ từ, gương mặt của Bạc Cận Ngôn phủ một màn sương đo đỏ.
Từ từ, mọi người bắt đầu cười khẽ, cười lớn, cười điên cuồng, ôm bụng ngã xuống sô pha cười chết đi sống lại… Cả phòng đều cười hô hố, sau đó nhìn thấy vị tiến sĩ thiên tài trước giờ luôn cao ngạo tự phụ lạnh mặt ném micro giận dữ bỏ đi!
Hôm sau, ‘bát quái’ của đại học Maryland nhanh chóng lan rộng.
Các bạn gái, các bạn tin rằng trên đời này có người đàn ông hoàn mỹ?
Đương nhiên là không có.
Tháng trước các bạn đã bình chọn Simon là người đàn ông châu Á hoàn mỹ nhất, hot nhất toàn trường. Không sai, chính là anh ấy. Nếu như m