Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2467 lượt.

i mát lạnh cuồng nhiệt, ở trên gò má cô lưu luyến tùy ý, cực kỳ khiêu khích.
“Anh thì sao?” Anh thấp giọng cười hỏi.
Gò má Giản Dao càng nóng lên, anh rõ ràng hiểu được, ở phương diện này anh luôn hiểu rất nhanh lại cứ hay tự đắc.
“Đáng ghét…” Cô thấp gọng hừ một tiếng, cũng cười xòa. Hai người ghé mặt lại gần nhau, vừa hối hả vừa mỉm cười hòa làm một thể, ôm chặt lấy nhau. Anh cũng không chút chậm trễ, cuối cùng thân dưới cũng tiến thẳng vào, lập tức khiến nụ cười cô khẽ cứng lại, anh lại còn thấp giọng than thở một tiếng, cúi đầu xuống, giam giữ tất cả những tiếng thở dốc kịch liệt của cô.
Đêm nay, đối với đôi tình nhân là ngọt ngào quyến luyến, có thể tạm thời buông xuôi tất cả những chuyện phiền não rối ren của thế gian, chỉ nhìn thấy tình ý chân thật của đối phương.
Mà đối với người nào đó, lại là đêm dài đằng đẵng, trằn trọc khó ngủ.
Doãn Tư Kỳ nằm trên chiếc giường lớn trống rỗng, đã nằm hơn một tiếng đồng hồ, chị lại nhẹ xoa đầu mày, ngồi bật dậy. Nhìn cả căn phòng trống vắng xa hoa, chị có chút bi thương khó nói thành lời.
Đây là ngôi biệt thự giữa chân núi của Lận Y Dương ở Hồng Kông, chị chống đỡ ở đây đã mấy ngày, chỉ là vẫn không chút tiến triển như cũ. Vốn chị muốn trở về đại lục, nhưng lại không muốn làm trái ý của mẹ Y Dương nên lần lữa thêm mấy ngày, bận rộn thị sát sản nghiệp của chị và Lận Y Dương ở Hồng Kông.
Chắc có lẽ là do lo lắng cho Y Dương, mấy hôm nay chị luôn ngủ không ngon, trong đầu cứ mơ hồ hỗn loạn. Tìm đến bác sĩ gia đình, lại nói là do suy nghĩ quá nhiều nên thần kinh có chút suy nhược.
Chị dứt khoát rời giường, một mình đi đến phòng sách, lật xem tài liệu nghiệp vụ.
….
Lúc ánh đèn đột nhiên tắt ngúm, Doãn Tư Kỳ mới ngẩng đầu khỏi máy tính, nhìn vào khoảng không tối đen quanh mình, khẽ nhíu mày.
Biệt thự này có nguồn điện độc lập, trước giờ chưa bao giờ bị cắt điện, không biết đã xảy ra chuyện gì.
“Má Trương, má Trương!” Chị lớn giọng gọi người làm.
Dưới lầu lại không có tiếng người trả lời.
Trong lòng chị hơi hoảng sợ một chút, lập tức đứng dậy trước bàn. Đúng lúc này, bên ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân ‘cộp cộp cộp’.
“Doãn tiểu thư!” Một người đàn ông cao lớn xuất hiện ở trước cửa, có lẽ bởi vì chạy vội, vẫn còn hơi thở gấp: “Vô cùng xin lỗi, biến thế của biệt thự xảy ra chút vấn đề, đã sửa chữa rồi.”
Anh ta cung kính đặt một cái đèn lên trên bàn sách. Doãn Tư Kỳ cũng hơi yên tâm, mượn ánh đèn nhìn sang, thấp thoáng có thể thấy được gương mặt trẻ tuổi thanh tú của người đàn ông.
Cô lễ phép mỉm cười: “Cám ơn, anh là?”
Người thanh niên khẽ cười.
“Tôi là một trong những vệ sĩ bên cạnh Lận tiên sinh ở Hồng Kông.” Giọng nói của anh ta thuần khiết trong vắt, dường như mang đến sức mạnh khiến người ta yên tâm: “Rất hân hạnh, hôm nay được gặp cô.”






Nửa tháng sau, trên chuyến bay đến bang Maryland Mỹ.
Bạc Cận Ngôn thoải mái dựa vào ghế sô pha trong khoang hạng nhất, ngắm Giản Dao ở bên cạnh giúp mình trộn món salad cá ngừ cali, quết mức trái cây lên lát bánh mì. Phó Tử Ngộ ngồi bên cạnh nhìn không nổi nữa, bóp trán nói: “Cậu không có tay à?”
Bạc Cận Ngôn lườm anh một cái, căn bản chả thèm đôi co với anh, tiếp tục dáng vẻ nhàn nhã thưởng thức từng cử chỉ hành động, từng cái nhíu mày nhăn trán và từng nụ cười của Giản Dao.
Giản Dao lại chỉ khẽ mỉm cười.
Đối với loại nhu cầu… không biết phải nói là ấu trĩ, hay là bản năng nguyên thủy này, thỉnh thoảng cô cũng sẽ thỏa mãn anh, chỉ cần bỏ ra chút công sức, đã có hiệu quả như một sự cổ vũ rất lớn đối với anh, vậy tại sao không vui vẻ mà làm? Hơn nữa làm chuyện vui vẻ với người yêu của mình, dù thế nào cũng không ngại nhiều.
“Ở đây cũng không tồi.” Cô nói.
“Có sao?” Anh trả lời: “Trường học quá xấu, người quá đông, quá ồn ào. Chỗ đáng nhắc đến duy nhất chỉ có khoa tâm lý tội phạm là có địa vị dẫn đầu toàn mỹ nhất thôi.”
Giản Dao: “…”
Quả nhiên, hiếm khi tranh thủ được thời gian, đi dạo trong vườn trường để ôn lại kỷ niệm xưa, không khí vốn có chút lãng mạn, vậy mà bị anh thẳng tay quét sạch tưng.
Phó Tử Ngộ đang đi theo sau lưng lại hứng chí bừng bừng, giới thiệu với cô và An Nham một số cảnh quan nổi tiếng trong trường. Cả ba người chỉ ở lại Mỹ hai ngày ngắn ngủi rồi lập tức quay về Hồng Kông để tiếp tục tra án, cho nên tối nay mọi người sẽ cùng nhau ăn cơm.
Đi theo phía sau bọn họ, chính là năm người vệ sĩ. Cảnh sát Trung Quốc không thể tùy ý phái nhân viên xuất ngoại để bảo vệ bọn họ, vì thế Bạc Cận Ngôn trực tiếp để Doãn Tư Kỳ sắp xếp những vệ sĩ trong nhà.
Chỉ chốc lát đã đi đến trước tòa nhà văn phòng của học viện. Bạc Cận Ngôn dừng bước quay người, trước tiên là cúi đầu khẽ hôn nhẹ lên mặt Giản Dao, sau đó quay sang nhìn Phó Tử Ngộ: “Bảo vệ cô ấy cho tốt.”
Phó Tử Ngộ nghẹn lời: “Cậu chỉ đi có mấy phút thôi?”
Vẻ mặt của Bạc Cận Ngôn thản nhiên trả lời: “Tôi đã hứa với cô ấy, trong lúc tra án sẽ không rời khỏi cô ấy 24/24.”
Phó Tử Ngộ: “Cậu còn có thể