Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342363
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2363 lượt.
ừng nói gì cả.”
Người đàn ông này hễ mở miệng liền phá tan bầu không khí.
Bạc Cận Ngôn quay đầu nhìn cô, quả nhiên im lặng.
Trên bờ đê có rất đông thanh niên, mọi người nhanh chóng hòa thành một nhóm chơi đùa vui vẻ. (Tất nhiên không bao gồm Bạc Cận Ngôn.)
Một người đàn ông trẻ tuổi đề nghị xếp pháo hoa thành hàng, mọi người đều cảm thấy ý kiến này không tồi, liền xếp pháo hoa thành một dãy dài để mấy người đồng thời châm ngòi. Trong lúc phân công nhiệm vụ, người đàn ông thấy Bạc Cận Ngôn đứng cô độc một mình, liền nói với Giản Dao: “Bạn cô trông chất thật đấy.” Bên cạnh anh ta có một bé gái tầm năm sáu tuổi, cô bé cất giọng lanh lảnh: “Chị ơi, sao anh kia không đốt pháo? Có phải anh ấy sợ pháo như em không?”
Tất cả mọi người đều phì cười, Giản Dao cũng cười. Cô ngoảnh mặt nhìn Bạc Cận Ngôn, trong đầu vụt qua ý nghĩ, cô lập tức cao giọng: “Bạc Cận Ngôn, anh có thể lại đây giúp tôi đốt mấy quả pháo hoa không?”
Năm người đồng thời châm lửa vào hai mươi quả pháo hoa rất lớn. Việc đốt pháo hoa chú trọng động tác chính xác và nhanh chóng. Giản Dao và những người khác tay cầm bật lửa hoặc que hương ngồi xổm trước hộp pháo, bộ dạng rất khẩn trương. Sau khi châm ngòi, bọn họ sẽ lập tức chạy mất.
Bạc Cận Ngôn mặc áo khoác gió ngồi trước mấy quả pháo hoa, một tay anh đặt ngay ngắn trên đầu gối, bàn tay còn lại cầm cái bật lửa, ngọn lửa nhảy nhót trên ngón tay anh. Anh cúi thấp đầu, thong thả châm ngòi từng quả pháo.
“Anh nhanh lên một chút!” Giản Dao vừa đốt pháo vừa thúc giục Bạc Cận Ngôn.
Anh nhướng mắt nhìn cô, khóe mắt ẩn hiện ý cười nhàn nhạt: “Trò này cũng có thể khiến em căng thẳng?”
Giản Dao lập tức ngậm miệng.
Cả đống pháo hoa được châm ngòi. Đám con trai kêu lên một tiếng, co giò chạy mất. Giản Huyên vừa cười vừa chạy ra xa. Bạc Cận Ngôn cũng làm xong, Giản Dao kéo tay anh, anh mới thong thả đứng dậy. Thấy các sợi dây dẫn tóe lửa, Giản Dao mặc kệ Bạc Cận Ngôn, tự mình bỏ chạy.
Chạy vài bước, Giản Dao liền nghe thấy tiếng ‘bụp bụp bụp’ cực lớn, sau đó là quả pháo bay vút lên bầu trời. Cô quay đầu, pháo hoa như vô vàn ngôi sao đang rơi xuống, như đóa hoa lửa nở rộ, xán lạn đẹp đẽ vô cùng. Tất cả mọi người đều tránh ra xa, chỉ duy nhất thân hình cao lớn của Bạc Cận Ngôn vẫn ở đó, anh sải bước dài từ trong ánh sáng nhiều màu sắc đi ra ngoài.
“Đẹp trai quá!” Bên cạnh có cô gái cảm thán.
Bạc Cận Ngôn không để ý đến một ai, anh ném cái bật lửa cho Giản Dao: “Tôi xong rồi.”
Giản Dao dồn toàn bộ sự chú ý vào pháo hoa rực sáng trên bầu trời, cô tùy tiện đáp: “Được, anh vất vả nhiều. Cám ơn anh.”
Một lúc sau, pháo hoa cháy gần hết, Giản Dao đột nhiên nhớ đến Bạc Cận Ngôn, cô quay đầu ngó nghiêng tìm anh. Bạc Cận Ngôn ở cách cô không xa, anh ngồi xổm xuống trước mặt bé gái. Giản Dao tiến lại gần, nghe thấy anh nói với bé gái: “Cháu bé, cháu cho rằng tôi sợ hỗn hợp lưu huỳnh, bột than củi và kali nitrat đó hay sao? Trên thực tế, tôi đã từng tập gỡ trái bom có lượng thuốc nổ gấp một trăm lần thứ này…”
Giản Dao lập tức kéo Bạc Cận Ngôn đứng dậy, đồng thời nói với phụ huynh bé gái: “Xin lỗi, mọi người đừng bận tâm đến anh ấy…”
Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, chị em Giản Dao đã đốt hết hai thùng pháo hoa, đám đông ở bờ sông cũng dần giải tán. Lúc này, mẹ Giản Dao gọi điện thoại, dặn hai chị em ban đêm đừng ở bên ngoài quá lâu.
Giản Dao cúp điện thoại, quay sang nói với Bạc Cận Ngôn: “Chúng tôi về trước đây, hôm nay rất cám ơn pháo hoa của anh.”
Giản Huyên cũng nói: “Cám ơn anh.”
Bạc Cận Ngôn: “Khỏi cần cám ơn, tạm biệt.” Dứt lời, anh liền quay người đi về nhà.
Đông đi xuân đến, cây bạch quả trong sân trường đã nhú chồi non. Chúng giống tấm màn màu xanh non mỡ, phủ bóng mát xuống lối đi trước tòa nhà ký túc xá nữ.
Trái ngược với cảnh vật bên ngoài, khu ký túc xá nữ của sinh viên năm tư khá vắng vẻ lạnh lẽo.
Phòng ký túc của Giản Dao hiện chỉ còn hai người. Gần đến kỳ tốt nghiệp, mọi người đều hướng tới hiện thực và tương lai. Một bạn nữ ở lại quê nhà thi nhân viên công vụ, học kỳ này không quay về trường, cho tới lúc nhận bằng tốt nghiệp. Một bạn dọn ra ngoài sống chung với người yêu. Người còn lại tuy vẫn ở ký túc nhưng chuẩn bị ra nước ngoài nên bận rộn đến mức chẳng thấy bóng dáng.
Giản Dao về trường hai ba ngày, trở thành người nhàn rỗi nhất. Mỗi ngày cô chỉ đọc sách, lên mạng, tìm hiểu thông tin về công ty mới. Cô còn viết nhật ký, ghi lại quá trình cùng Bạc Cận Ngôn phá án, để nhiều năm sau có thể hồi tưởng lại.
Lúc Phó Tử Ngộ gọi điện thoại, Giản Dao đang nằm trên giường đắp mặt nạ. Phó Tử Ngộ hơi ngạc nhiên khi nghe thấy giọng nói lúng búng của cô: “Em bị đau răng hay bị đánh vào mặt thế?”
Nồi lẩu thơm nghẹt mũi nhanh chóng được đưa lên. Giản Dao giới thiệu: “Cá của quán ăn này được nhập từ bến cảng vào buổi sáng mỗi ngày, thịt dê ở Nội Mông, đều rất tươi ngon.” Cô nhướng mắt nhìn Bạc Cận Ngôn ở phía đối diện: “Anh đã bao giờ thưởng thức món này chưa?”
Hôm nay Bạc Cận Ngôn vẫn mặc comple v