Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.
Cận Ngôn.
Phảng phất đoán ra cảm giác trong lòng cô, anh cất giọng nhàn nhạt: “Em thấy đáng tiếc thay cậu ta?”
“Hơi hơi. Tình yêu bỏ lỡ mới khiến con người ta hối hận cả đời.”
Bạc Cận Ngôn nheo mắt: “Có cần thiết không? Tôi từng đọc tin tức, một đôi tình nhân vào đêm trước hôm kết hôn, người đàn ông ăn đồ nướng, bị chết vì que xiên bằng sắt chọc vào cổ họng.”
Giản Dao: “…”
Một chút xót xa trong lòng nhờ câu nói của anh đã hoàn toàn tan biến.
“Em không cần thiết cảm thán.” Bạc Cận Ngôn nói: “Ngược lại nên khiển trách Mạch Thần. Chính vì sự nhu nhược và hổ thẹn không đúng chỗ của cậu ta, nên sự thật về cái chết của Vương Uyển Vi mới bị lấp liếm.”
Giản Dao ngẩn người, nghe anh nói tiếp: “Em hãy lập tức gọi điện thoại cho Doãn Tư Kỳ, thông báo với chị ấy, chúng ta không thể tiếp tục nhúng tay vào vụ này.”
“Tại sao?”
Bạc Cận Ngôn chỉnh lại tư thế cho thoải mái nhất, đồng thời mỉm cười với cô: “Bởi vì đây là một vụ mưu sát. Tôi phải thông báo cảnh sát lập án điều tra, không thể âm thầm làm theo ý chị ấy.”
Giản Dao giật mình kinh ngạc. Trong đầu cô lờ mờ xuất hiện một số suy đoán, nhưng lại không rõ ràng.
“Tại sao là mưu sát? Hôm qua anh còn nói, di thư do chính tay Vương Uyển Vi viết.”
“Đúng là tôi nói Vương Uyển Vi viết di thư, nhưng chưa bao giờ kết luận cô ta tự sát.” Ý cười ở khóe mắt Bạc Cận Ngôn càng rạng rỡ: “Em không thấy sao? Bây giờ đâu đâu cũng xuất hiện chỗ sơ hở, báo cho chúng ta biết đây là một vụ mưu sát. Hung thủ chính là đồng nghiệp đáng yêu của em.”
Giản Dao nhìn Bạc Cận Ngôn chăm chú, cô không sốt sắng truy vấn.
Những khoảnh khắc như bây giờ luôn là lúc anh rạng ngời nhất. Tuy anh không hoa chân múa tay, vẫn chỉ ngồi yên một chỗ, nhưng khóe mắt và khóe miệng của anh tràn ngập ý cười.
Trông anh chói lọi bức người.
Giản Dao ngồi đối diện Bạc Cận Ngôn. Cô vắt chéo tay đặt lên đùi, nhìn anh chăm chú: “Tôi xin kính cẩn lắng nghe.”
Đối với Bạc Cận Ngôn mà nói, lý do dẫn đến kết luận mưu sát dễ như bài tập nhập môn. Vừa định mở miệng giải thích với Giản Dao, anh liền bắt gặp đôi mắt ngời sáng, bờ môi hơi mím lại, thể hiện sự tập trung cao độ của cô.
Giản Dao nghe rất nhập tâm. Bạc Cận Ngôn cầm tách trà uống một ngụm, huýt một tiếng sáo khe khẽ, nhướng mắt nhìn cô: “Lần sau, em hãy tự giải quyết vụ án đơn giản như thế này. Đừng bắt bộ não của tôi quay về trình độ tư duy của nhiều năm trước.”
Giản Dao đang ‘tiêu hóa’ một cách tỉ mỉ lời nói của Bạc Cận Ngôn. Một lúc sau, cô mới có phản ứng, ngẩng đầu nhìn anh.
Anh vừa thản nhiên nói đến ‘lần sau’. Có lần sau hay không, là do cô quyết định.
Trầm tư vài giây, Giản Dao hỏi: “Anh thấy lời nói của Mạch Thần có đáng tin cậy không?”
Bạc Cận Ngôn đáp: “Đáng tin cậy, bằng không tại sao cậu ta lại kể với chúng ta một cách chi tiết sự việc có thể vạch trần chân tướng mưu sát? Nhật ký của Vương Uyển Vi cũng nói rõ, cuộc sống đau khổ của cô ta trong nửa năm không liên quan đến Mạch Thần.”
Giản Dao gật đầu: “Tôi cũng nghĩ vậy. Blog của Vương Uyển Vi bí mật và đáng tin cậy. Sáng nay nhân viên kỹ thuật khẳng định, không tìm thấy dấu vết blog bị xóa hoặc thay đổi nội dung trong kho dữ liệu mạng, đầu cuối đăng nhập cũng chỉ có máy tính của Vương Uyển Vi.”
“Ngoài ra Mạch Thần cho biết, người chết đeo đôi hoa tai ngọc trai. Nhưng trên ảnh chụp ở hiện trường, cô ta không đeo hoa tai.” Bạc Cận Ngôn nói.
Giản Dao nhớ lại, gật đầu tán thành.
“Em hãy đi kiểm tra vật chứng ở Cục Cảnh sát, xem có đôi hoa tai này hay không?”
“Vâng.”
Lúc này, Bạc Cận Ngôn gọi điện thoại di động: “Hãy đến chỗ tôi ngay.”
Không biết người ở đầu bên kia nói gì, khóe miệng anh ẩn hiện ý cười: “Vậy thì mau kết thúc cuộc họp vô vị của chị.” Ngữ khí của anh trở nên lạnh lùng: “Không có gì quan trọng hơn mạng sống con người.”
***
Khác với bộ váy đỏ mặc hôm ăn cơm, hôm nay Doãn Tư Kỳ diện bộ vest Chanel màu trắng, trông rất duyên dáng và ấn tượng.
Doãn Tư Kỳ ngồi ở chiếc ghế sofa tiếp khách trong phòng làm việc, nghe phân tích vụ án. Sắc mặt chị ngày càng nặng nề.
Người trần thuật là Giản Dao. Bởi vì Bạc Cận Ngôn nói: “Lẽ nào bắt tôi nhắc lại hai lần cùng một nội dung? Đây vốn là công việc của em.”
“… Do đó, chúng ta phải lập tức báo cảnh sát, để họ lập án điều tra, đồng thời tạm dừng công tác của tất cả nhân viên trong phòng.” Giản Dao kết luận.
Dưới cái nhìn chăm chú của Bạc Cận Ngôn và Giản Dao, Doãn Tư Kỳ im lặng một lúc. Sau đó, chị ngẩng đầu, vẻ mặt đã khôi phục sự bình tĩnh: “Cám ơn hai người đã phát hiện ra sự thật, bằng không một người vô tội bỏ mạng oan. Hơn nữa công ty của tôi tồn tại kẻ giết người, đây là điều tôi tuyệt đối không thể tha thứ.”
Giản Dao gật đầu, Bạc Cận Ngôn vẫn vô cảm như thường lệ.
Doãn Tư Kỳ nói tiếp: “Tuy nhiên, vụ này liệu có thể âm thầm giải quyết?”
Giản Dao ngây ra, Doãn Tư Kỳ nhìn Bạc Cận Ngôn: “Được không Cận Ngôn?”
Bạc Cận Ngôn tỏ ra lạnh nhạt, cứ như người trước mặt không phải chị gái của