Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2461 lượt.
hỏi Cục Cảnh sát, Giản Dao đi mua một cái bật lửa đưa cho Bạc Cận Ngôn. Bạc Cận Ngôn đốt sợi tóc đó, nó hóa thành tro bụi tan biến trong cơn gió ngay tức thì.
***
Rời khỏi Cục Cảnh sát, hai người đi công ty của Doãn Tư Kỳ.
Trên suốt đoạn đường, Giản Dao trầm lặng từ đầu đến cuối. Anh tốt như vậy, đến một tấm ảnh, một sợi tóc của cô, anh cũng tìm về cho cô. Anh nói Bùi Trạch thích tóc con gái, lẽ nào anh không thích? Không thích mà anh lau đầu cho cô, còn nghịch tóc cô trong lúc cô ngủ say?
Nếu không thích cô, tại sao anh lại đối xử với cô kiểu đó?
Hoặc giả, anh chỉ coi cô là một người bạn giống Phó Tử Ngộ mà thôi.
“Hôm nay em làm sao thế?” Giọng nói lãnh đạm của Bạc Cận Ngôn bất chợt vang lên.
“Em buồn ngủ…” Giản Dao lẩm bẩm, nhắm nghiền hai mắt.
***
Buổi sáng ngày hôm nay, Doãn Tư Kỳ bận rối tinh rối mù. ‘Con tàu’ phòng ba khách hàng lớn chìm nghỉm, tin tức này muốn giấu cũng không giấu nổi. Doãn Tư Kỳ chỉ có thể triển khai hoạt động cấp tốc đối phó nguy cơ, tranh thủ giảm tổn thất đến mức thấp nhất. Trước sự nghiệp và công việc, chị đã gạt hết tâm tình hỗn loạn với Bạc Cận Ngôn và nụ hôn của tên biến thái giết người ra khỏi đầu óc, khôi phục hình ảnh người phụ nữ quyết đoán trên thương trường.
Mặc dù vô cùng bận rộn nhưng khi Bạc Cận Ngôn và Giản Dao đến nơi, Doãn Tư Kỳ vẫn tiếp họ ngay.
“Tôi xin nói ngắn gọn.” Doãn Tư Kỳ nhìn hai người: “Cận Ngôn, về mặt thủ tục, cậu đã rời khỏi chức vụ. Nguyên nhân do không biết quản lý cấp dưới nên bị tôi cho nghỉ.”
Đáy mắt Bạc Cận Ngôn vụt qua ý cười. Anh gật đầu, đây là sự che giấu tốt nhất.
Doãn Tư Kỳ quay sang Giản Dao. Trước mặt chị là cô gái thanh tú lanh lợi. Ngoài chị ra, cô là người phụ nữ thứ hai có thể tiếp cận Bạc Cận Ngôn.
Doãn Tư Kỳ mỉm cười: “Giản Dao, trong quá trình điều tra vụ án, em có biểu hiện rất xuất sắc. Theo cam kết với Cận Ngôn trước đó, chỉ người của phòng ba khách hàng lớn biết thân phận của em, bây giờ em vẫn chưa bị lộ. Xét về mặt cống hiến của em đối với công ty, bây giờ tôi cho em sự lựa chọn, em có thể đến bất cứ phòng ban nào trong công ty, kể cả văn phòng chủ tịch. Có điều chức vụ căn cứ vào lý lịch của em, bắt đầu từ vị trí thấp nhất. Em thấy thế nào?”
Trong tiềm thức của Doãn Tư Kỳ tồn tại một cảm giác khó có thể diễn tả thành lời. Nhưng chị biết rõ, chị không muốn cô gái trẻ này ở bên cạnh Bạc Cận Ngôn. Bây giờ chị trao cho cô cơ hội phát triển nghề nghiệp tốt hơn, chẳng phải vẹn cả đôi đường hay sao?
Doãn Tư Kỳ nói xong, Bạc Cận Ngôn nhíu mày, Giản Dao lộ vẻ cảm động.
“Cám ơn chủ tịch…”
“Em rất xứng đáng.” Doãn Tư Kỳ mỉm cười.
“Khỏi cần.” Bạc Cận Ngôn cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người phụ nữ. Anh cầm cốc trà nhấp một ngụm: “Hiện tại cô ấy là người của tôi, cô ấy sẽ không làm thuê cho chị.”
Giản Dao ngẩn người. Doãn Tư Kỳ nhìn Giản Dao chăm chú.
Nếu nói bắt đầu từ hôm qua đến giờ, tâm trạng của Giản Dao rất sa sút, thì câu ‘Hiện tại cô ấy là người của tôi’ đã thành công đẩy nỗi phiền muộn của cô lên đến đỉnh điểm.
Ai là người của anh?
Chẳng phải anh bảo cô sau này có bạn trai còn gì?
Giản Dao ngoảnh đầu nhìn Bạc Cận Ngôn, miệng mỉm cười: “Xin lỗi, hình như em không phải là người của anh.” Sau đó, cô quay sang Doãn Tư Kỳ: “Chủ tịch, tôi có thể suy nghĩ vài ngày không?”
Doãn Tư Kỳ gật đầu: “Được, tôi tôn trọng sự lựa chọn của em.”
Lúc hai người phụ nữ nói chuyện, Bạc Cận Ngôn trầm mặc nhìn gương mặt nghiêng của Giản Dao, ánh mắt anh tối lại.
Sáng thứ bảy, Phó Tử Ngộ đang chơi tennis với cô hàng xóm xinh đẹp, đột nhiên nhận được điện thoại của Bạc Cận Ngôn: “Đến đây ăn cơm đi.”
Phó Tử Ngộ hơi bất ngờ.
Nên biết kể từ khi có cô trợ lý vạn năng Giản Dao, Bạc Cận Ngôn sống rất sung sướng, một thời gian dài không nhớ đến người bạn thân là anh. Thậm chí một lần, anh hẹn Bạc Cận Ngôn ra ngoài ăn cơm, còn bị bạn thản nhiên từ chối: “Tôi không đi, Giản Dao đã nấu bữa tối rồi. Cô ấy chỉ chuẩn bị phần cơm của hai người, cậu đừng đến đây.”
Bây giờ, Bạc Cận Ngôn chuyển đổi giới tính, hay bị Giản Dao bỏ rơi?
Là một người rất thích ‘xoáy’ bạn, Phó Tử Ngộ liền bỏ mặc người đẹp, vui vẻ lái xe đến điểm hẹn.
“Tôi ra ngoài hít thở không khí trong lành, không được sao?”
Trong thang máy, Phó Tử Ngộ hết nhìn con số nhấp nháy lại quay sang Bạc Cận Ngôn bên cạnh.
Đến nhà con gái để hít thở không khí trong lành quả là một ý tưởng hay.
Hai người đàn ông đứng trước cánh cửa khép chặt.
Phó Tử Ngộ lại bấm chuông một lần nữa nhưng vẫn không có người trả lời. Anh ngoảnh đầu nhìn Bạc Cận Ngôn: “Chắc công chúa không ở nhà. Cậu gọi điện cho cô ấy đi.”
Bạc Cận Ngôn nhìn chằm chằm lỗ mắt mèo trên cánh cửa, cất giọng khinh bỉ: “Cậu không biết tự gọi sao?”
Phó Tử Ngộ quan sát vẻ mặt bạn, đầu óc anh chợt bừng tỉnh: “Không phải hai người… đang chiến tranh lạnh đấy chứ?”
Bạc Cận Ngôn hơi biến sắc mặt, liếc bạn một cái nhưng không lên tiếng phủ nhận.
Bắt gặp vẻ bất lực của Bạc Cận Ngôn,