XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy

Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy

Tác giả: Hạ Tuyết Duyên

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341212

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1212 lượt.

rầu.
Mặc dù đã đuổi thẳng như vậy, nhưng Tiểu Do không có ý rời đi, cô nghiêng nghiêng đầu, cười nói: "Hình như anh ta cũng thích cậu đấy! Thích cậu như Mục Dã Tình Xuyên."
"Gì cơ?" Suýt chút nữa tim của Hạ Nặc Kỳ nhảy ra khỏi lồng ngực.
02
Ánh mặt trời vàng rực lấp ló sau những đám mây, những chiếc lá của cây ngô đồng đang khẽ lay động trong gió.
Con đường vào lúc chập tối, những chiếc xe taxi như biến thành những chiếc hộp nhỏ, từng chiếc từng chiếc chạy vụt qua bên cạnh Hạ Nặc Kỳ, dường như không có chiếc nào dừng lại.
Cô ra sức vẫy tay nhưng đến khi tay đã mỏi rã rời hết cả ra, mà cũng không gọi được chiếc taxi nào.
Làm sao thế chứ? Hạ Nặc Kỳ bực tức quyết định: "Mình không đi nữa!"
Nhưng lúc định quay người lại, thì tiếng của Tiểu Do lại văng vẳng bên tai cô…
"Thích một người, thì người ở bên cạnh rất dễ nhận ra, giống như fan hâm mộ vậy. Nhìn ánh mắt Lam Tịnh Vũ nhìn cậu, tớ thấy rằng, anh ta cũng thích cậu. Hai người đều có cảm tình với nhau như vậy, thì phải cố mà nắm bắt lấy. Nhưng tình yêu rất dễ làm con người ta tổn thương, tốt nhất cậu nên nói rõ với Mục Dã Tình Xuyên trước, đừng để một kẻ ngốc vì tình yêu như cậu lãng phí thêm thời gian mà theo đuổi cậu nữa."
Hic, bản thân cô chưa nói rõ sao?
Ôi… hình như mình chưa trực tiếp nói thẳng ra người mình thích là Lam Tịnh Vũ!.
Bây giờ, phải nói lại từ đầu? Cô biết nói thế nào đây?
Bỗng nhiên một cơn gió mát lành thổi qua. Dưới ánh nắng mặt trời, dường như Hạ Nặc Kỳ nhìn thấy một cái sợi ren rất đẹp đang bay phấp phới trong gió.
Từ xa xa, cô nhìn thấy một hình dáng trông rất thanh tú, với một mái tóc dài dày như rong biển đang hòa vào dòng người. Nhưng, bỗng chốc lại không thấy đâu nữa!
"Vân Phi, là cô ấy sao?"
Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc, vội vàng dụi dụi mắt, cố nhìn lại một lần nữa… nhưng không nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó nữa!
Trên con đường dòng người vẫn tấp nập qua lại, xe cộ chạy như con thoi, mọi người vội vã ngược xuôi.
Nhưng, rõ ràng là cô nhìn thấy mà! Lẽ nào là cô bị hoa mắt?
"Thật là kì lạ." Hạ Nặc Kỳ nhíu mày hoài nghi, rồi lại nghĩ, "Không thể nào, dù không tận mắt thấy Vân Phi vĩnh viễn ra đi, nhưng nhận được nhật kí của cô ấy, thì rõ ràng cô ấy đã…"
Hạ Nặc Kỳ không thể ngăn được dòng suy nghĩ của mình. Cô vò đầu bứt tai, cố gắng dập tắt những suy nghĩ viễn vông đang lởn vởn ở trong đầu.
Nhìn lên đồng hồ thấy kim đồng hồ đã chỉ đến con số "5" màu ánh bạc, lòng cô chùng xuống.
Chỉ có 10 phút nữa là bắt đầu buổi dạ hội, trừ phi cô mọc thêm đôi cánh hoặc có cách nào biến đổi thời gian, nếu không thì cô chắc chắn đến muộn rồi.
Hạ Nặc Kỳ buồn bã gọi điện thoại, thì đã nghe thấy cái giọng vô cùng lo lắng của Tiểu Do: "Cái gì? Đại tiểu thư ơi, cậu không bắt được taxi thì cứ đứng ở giữa đường đấy, nhất định sẽ có xe dừng lại!"
"Tiểu Do chết tiệt, lẽ nào cậu không hiểu tớ sao, tớ… không muốn đến tham dự cho lắm mà…"
"Hừm!" Phía đầu dây bên kia e hèm một tiếng lạnh nhạt, "Nhưng đã đồng ý với người ta rồi, bây giờ cậu mới từ chối, thì thật là không trượng nghĩa chút nào!"
"Xin cậu đấy, từ đầu đến cuối tớ đâu đồng ý với anh ta là sẽ đi chứ."
"Vậy cậu muốn thế nào? Tớ đã đến trước cửa chỗ dạ hội rồi, rốt cuộc cậu có đến không?"
"Vậy thế này đi, cậu cứ vào trước đi, nói với Mục Dã Tình Xuyên là tớ đến muộn một chút, còn nữa quan trọng nhất là…"
Hạ Nặc Kỳ giả bộ đáng thương. Làm bạn với nhau bao năm nay, cô hiểu rõ nhất Tiểu Do là một người mồm miệng thì rất sắt đá nhưng lòng dạ thì yếu mềm, mỗi lần chỉ cần cô nịnh cho vài câu, là cô ấy sẽ hoàn toàn chấp nhận, đồng ý làm tất cả những yêu cầu kể cả vô lí nhất của cô.
Lần này… cũng không ngoại lệ.
Tiểu Do không thể chịu đựng được cái giọng điệu cầu xin làm ra vẻ đáng thương của Hạ Nặc Kỳ, nó khiến cô toàn thân nổi hết cả da gà. Nhìn cái dáng cao cao đang đứng bên cửa sổ trong hội trường vẻ đang vô cùng sốt ruột chờ đợi, Tiểu Do hạ quyết tâm, sau đó nói qua điện thoại: "Được, tớ sẽ làm theo lời cậu, nhưng tớ nói cho cậu biết, cậu thật là không biết trân trọng!"
Nói xong, cô "Phụp" một cái tắt điện thoại, xốc lại tinh thần, bước vào hội trường.
Hạ Nặc Kỳ đờ người ra, bàn tay cầm điện thoại của cô khẽ đau nhói.
"Híc…" Hạ Nặc Kỳ thở dài.
Chẳng buồn để ý đến ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, cô quỳ xuống, vùi mặt vào giữa hai tay, đôi lông mày lá liễu chau lại.
Chuyện tình cảm làm sao có thể nói rõ ràng được, làm sao có thể khống chế được? Người cô thích là Lam Tịnh Vũ, còn đối với Mục Dã Tình Xuyên vì một vài lời nói cử chỉ của anh nên cô thấy cảm động, chứ hoàn toàn không phải là thích.
Bây giờ đến gặp Mục Dã Tình Xuyên, dũng cảm mà nói ra hết tất cả những cảm xúc của mình cho anh ấy biết!
Ngày mai sẽ đi gặp Lam Tịnh Vũ, thẳng thắn nói ra hết nững suy nghĩ trong lòng cô!
Dù gì thì cũng đã quyết định rồi, không có gì phải lo lắng cả. Phải đối diện thôi, trước sau gì cũng phải đối diện với nó.
Hạ Nặc Kỳ vội vàng quay người, nhưng đúng lúc cô quay người đứng không vững trên bậc thềm, trượt c