Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Đẹp Như Mơ

Hẹn Đẹp Như Mơ

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1386 lượt.

ươi ." Giai Kỳ nghĩ đến những lẵng hoa ở hành lang, bất giác cảm thấy buồn cười, trong một không gian đỏ tươi tím ngắt, đột nhiên lại nhìn thấy một chút màu trắng yếu ớt, do đó liền đưa tay ra cầm lấy, một bông hoa nhỏ, chiếc cành dài dài lại càng hiện lên sự lẻ loi.
Cô hỏi: "Bao nhiêu tiền?"
Chủ cửa hàng nói: "Đi thăm người bệnh đừng chọn loại này, loại hoa này không phù hợp tặng bệnh nhân. Mua một bó bách hợp đỏ đi, vừa đẹp lại vừa có không khí vui mừng."
Cô sững sờ một lúc, nhưng vẫn nói: "Tôi không lấy loại hoa này tặng người bệnh, hoa này bao nhiêu tiền?"
"10 tệ."
Cũng đã mấy năm rồi không mua hoa huệ, trước đây thường hay mua, đi chợ mua thức ăn với Mạnh Hòa Bình, thuận tiên mua một bó, 2 tệ hoặc 3 tệ, không ngờ rằng bây giờ đã là 10 tệ rồi.
Không ngờ rằng Nguyễn Chính Đông nhìn thấy hoa lại rất vui mừng: "Tặng tôi hả?"
Cô tức giận nói: "Lấy đâu ra, tôi mua về nhà cắm."
"Đúng là keo kiệt." Lúc anh tức giận đôi mắt cũng hơi nheo lại, "Lần nào đến cũng tay không, đúng là có lòng tốt!"
"Một nửa hành lang đều là hoa người ta tặng anh, anh vẫn chưa thấy nhiều sao."
Bên ngoài có người đang gõ cửa, không mạnh cũng không nhẹ, thật ra cánh cửa vẫn mở, Nguyễn Chính Đông quay đầu lại, hóa ra là Nguyễn Giang Tây đang đứng trước cửa, dáng người cô vốn dĩ khá cao, đứng ở nơi xa xa giống như là một bông sen, có một vẻ đẹp trong trắng đầy đặn. Nhưng nụ cười ngọt ngào, chỉ mỉm cười nhìn hai người.
Nguyễn Chính Đông hỏi cô: "Tại sao lại đến?"
"Thư ký Trương nói, chiều nay mẹ sẽ đến thăm anh, cho nên cũng bảo em đến, em thấy vẫn còn sớm, nên đến trước." Nguyễn Giang Tây chào hỏi Giai Kỳ, vẫn cười rạng rỡ: "Giai Kỳ," Cô đã gọi tên cô hết sức thân thuộc, "Hoa này thật là đẹp, là hoa gì thế?"
"Là hoa huệ."
"À, vườn hoa trong nhà mình hình như cũng có trồng một ít, nhưng là màu đỏ, giống như là những chú bướm, quả thật rất đẹp."
Nguyễn Chính Đông nói: "Ở nhà là cây hồng anh, đâu phải là hoa huệ."
Giang Tây nói: "Rõ ràng là hoa huệ——rốt cuộc đã bao lâu rồi anh chưa về nhà, chỉ sợ rằng ngay cả cửa nhà mở theo hướng nào anh cũng quên mất rồi."
Đang nói chuyện, điện thoại vang lên, Nguyễn Chính Đông nghe xong điện thoại nhìn Giai Kỳ một cái, nói với Giang Tây: "Thư Ký Trương sắp đưa mẹ đến rồi."
Giai Kỳ cảm thấy không tiện, bởi vì mẹ của Nguyễn Chính Đông sẽ đến, không hiểu vì sao cô có cảm giác hơi bất an., nói : "E rằng tôi phải đi rồi, công ty còn có việc."
Lúc xuống lầu ra khỏi thang máy, đúng lúc tình cờ gặp người khác đi chiếc thang máy còn lại lên lầu, cùng với mấy bác sỹ mặc áo blue trắng, dường như là rất nhiều những ngôi sao vây quanh mặt trăng vậy, đúng lúc bắt gặp đối diện. Lúc đó Giai Kỳ cũng không chú ý lắm, bởi vì điện thoại trong túi reo lên, cô còn ôm hoa, chỉ vội vã đưa một tay ra nghe điện thoại.
Buổi tối Giai Kỳ cùng Châu Tịnh An đi ăn thịt dê nhúng, quán ăn này bọn họ thường hay đến, bởi vì mùi vị ngon, người lúc nào cũng đông nghẹt. Nồi lẩu nhúng nóng hôi hổi, mùi thơm của thịt dê mùi thơm của rau hẹ, còn có mùi thơm đặc biệt của tỏi ngọt............mùi thơm của khói trắng của nước dùng bốc lên mờ mịt. Châu Tịnh An thích nhất quán ăn này, nói rằng cho dù không ăn, chỉ nhìn thôi cũng thấy ấm áp. Giai Kỳ cũng thích nơi này, thích nhất là không khí náo nhiệt, giống như Châu Tịnh An nói vậy, nhìn đã thấy ấm áp. Chiếc tivi trên tường đang phát thời sự, trong quán ăn tiếng người nói ồn ào, nói gì cũng không rõ. Giai Kỳ gắp một đũa thịt dê, vô tình ngẩng đầu xem ti vi, thịt dê quá nóng, nhăn trán thổi phù phù, hỏi Châu Tịnh An: "Nè, người trên tivi là ai thế?"
Châu Tịnh An liếc tivi một cái, nói : "Đó không phải là phu nhân của một ai đó sao?" Lại hỏi. "Sao hả?"
Giai Kỳ lắc lắc đầu, nói: "Không có gì, tôi nhận nhầm người."
Buổi tối cô cảm thấy hơi bất ngờ khi nhận được điện thoại của Nguyễn Chính Đông, vì đã rất muộn rồi, anh lại chẳng có chuyện gì đặc biệt. Giai Kỳ hơi mệt, dựa vào đầu giường lật lật cuốn tiểu thuyết, nghe anh nói chuyện tào lao câu được câu không, nói cô y tá nào đó xinh đẹp. Giai Kỳ cảm thấy buồn cười, ngay cả ở trong bệnh viện anh ta cũng không chịu nhàn rỗi, còn bận rộn tán mấy cô y tá .
Nguyễn Chính Đông nói: "Ai bảo là tôi tán mấy cô y tá chứ, đều là họ tán tôi."
Giai Kỳ bị anh trêu cho cười: "Tại sao anh lại nói chuyện giống như là Bạch Dương vậy?"
Nguyễn Chính Đông hỏi cô: "Bạch Dương là ai?"
Giai Kỳ nói: "Không nói cho anh biết."
Anh yên lặng một lúc, lại hỏi: "Là một người đàn ông hả?"
Giai Kỳ nói: "Đúng vậy, còn là một người đàn ông rất được ấy chứ." Bản thân không nhịn được lại cười: "Là một nhân vật trong phim, anh đừng có mà nghĩ lung tung."
Nói câu đó xong cô lại cảm thấy hối hận, quả nhiên anh vui hẳn lên: "Ai nghĩ ngợi lung tung chứ, tôi chưa từng nghĩ ngợi lung tung bao giờ." Lại hỏi "Cô đang làm gì thế?"
Giai Kỳ hối hận vì đã nói sai, giọng nói lại lạnh nhạt: "Tôi đang đọc sách, sắp ngủ rồi. Anh cũng nghỉ sớm đi, anh là bệnh nhân đừng thức quá muộn, thế nhé." Không đợi anh nói gì, vội