Đấu Tranh Đến Cùng Cho Tình Yêu
Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.
ưới đất chỉ thở dốc, tên đó đi đến gần hơn lại uy hiếp, trong lòng Giai Kỳ vừa lo lắng vừa sợ hãi. Tên đó đang dẫm trên một tràng hạt, nhấc chân lên, cúi đầu nhìn những hạt rơi trên đất, đột nhiên lại dừng lại. Trong lòng Giai Kỳ sợ hãi đến cực điểm, không biết hắn muốn làm gì, tên đó lại nhìn cô với một ánh mắt vô cùng kinh ngạc, dường như vừa kinh ngạc vừa sợ hãi. Giai Kỳ chỉ thở dốc hổn hển. Sự sợ hãi trong mắt kẻ đó càng ngày càng sâu hơn, ánh mắt Giai Kỳ sắc nhọn, nhìn thấy sau lưng hắn có bóng người đung đưa, chắc là có người đến, lập tức kêu lớn: "Cứu với!"
Tên đó toàn thân run rẩy, vứt chiếc túi xách và con dao nhọn đi, quay người co giò chạy mất.
Bây giờ Giai Kỳ mới cảm thấy cánh tay và bên tai đều đau đến thấu xương, dùng tay sờ vào toàn là máu, người đi vào ngõ phố là một bác gái, cũng bị tình cảnh trước mắt làm cho khiếp sợ, một lúc lâu sau mới kêu lên: "Mau đến đây! Mau cứu người! Cô gái! Cô gái! Cô có sao không?.
Đây là lần đầu tiên trong đời, Giai Kỳ bị đi cấp cứu, vết thương không nặng, bên tai bị cắt một vết, trên tay cũng thế, mặc dù vết thương dài, nhưng rất nông, chỉ là máu chảy đầy mặt nên làm người khác sợ hãi. Được cảnh sát 110 lập tức đưa đến bệnh viện gần đó, bác sỹ kiểm tra vết thương cho cô rất tỷ mỉ, nói rằng không cần khâu, khử trùng rồi băng lại là được.
Một đồng chí cảnh sát đứng bên cạnh nói: "Mấy tên cướp giật đó đều là rất liều mạng, cô cũng to gan quá đấy, một cô gái, lại dám xuống xe đuổi theo."
Giai Kỳ nghĩ mà thấy sợ, không hiểu vì sao lúc đó đầu óc lại tức giận liền đuổi theo, nhưng cho đến tận lúc được đưa vào bệnh viện, cô vẫn không quên nhặt chiếc túi lên đem theo.
Cảnh sát hỏi: "Trong túi có không ít tiền hả? May mà lấy về dược, nhưng vẫn phải phiền cô báo cho một con số đại khái, chúng tôi còn viết báo cáo."
Bỗng nhiên trong lòng Giai Kỳ thấy xót xa, nói nhỏ: "Không phải, ngoài điện thoại ra chỉ có chưa đầy 1000 tệ, còn có hai cái thẻ, nhưng trong túi có chìa khóa của tôi.\'
"Cậu và Đinh Đinh đều không sao chứ?"
"Chúng tớ không sao. Tớ cầm bằng lái xe của Anh, chiếc xe đó lái ở bên trái, tớ không dám lái. Những chiếc xe phía sau đều tắc ở đó, mấy người lái xe đều chửi mắng rồi, may mà đúng lúc gặp được Mạnh Hòa Bình đi qua đó, mới giúp đỗ xe vào bên đường.\'
Điện thoại lại quay về tay của Mạnh Hòa Bình, anh nói: "Bọn anh đến bệnh viện đón em."
Giai Kỳ hơi đờ ra, trước đây anh chưa từng dùng giọng điệu đó, dường như không cần hoài nghi.
Tất cả mọi việc ngày hôm này đều khiến cô đờ đẫn, thành phố lớn như vậy, dân số đến hơn 10 triệu người, tại sao lại cứ quay vòng thế này, lại vẫn cứ gặp anh.
Ý tá vừa băng lại cho cô, Mạnh Hòa Bình và Quyên Tử đã đến tìm cô.
Quyên Tử nhìn thấy tai cô quấn kín băng, sợ chết khiếp: "Sao cậu lại bị thương đến mức này? Còn nói là không sao không sao, cậu xem bộ dạng này cậu đi——rốt cục là có nghiêm trọng hay không?"
Giai Kỳ cố gắng lấy tinh thân đùa với cô: "Sợ tớ chỉ còn một tai thôi à? Thực ra bị dao cắt một vết, bác sỹ nói không cần phải khâu, cậu đừng dọa Đinh Đinh."
Mạnh Hòa Bình hỏi bác sỹ, rồi lại đi thương lượng với cảnh sát, cuối cùng mới quay lại bên cạnh cô, nói: "Ký một chữ là có thể đi được rồi."
Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám mộ bộ vest xám, hai màu xám đậm nhạt khác nhau, phối với cavat màu bạc, không hề nổi bật. Không khí ấm trong bệnh viện hơi nóng, cho nên cỏi áo khoác ra, tùy tiện vắt trên cánh tay, đứng nghiêng người nói chuyện với bác sỹ, giọng nói trầm ấm dễ nghe.
Giai Kỳ ký tên vào bản ghi chép xong, anh mới nói: "Đi thôi."
Lên chiếc Chopster của Mạnh Hòa Bình, cô mới hỏi nhỏ: "Cái xe đó........"
Mạnh Hòa Bình đang quay xe, ánh mắt chú ý vào màn hình rađa, thuận miệng nói với cô: "Xe anh giúp em đỗ ở bãi đỗ xe của siêu thị gần con đường đó, em yên tâm, xe của cậu ấy có định vị toàn cầu, không mất nổi đâu."
Giai Kỳ hơi lúng túng, Quyên Tử lén lút cầm tay cô, nói nhỏ: "Xin lỗi, lúc đó tớ hoảng hốt quá."
Giai Kỳ nói: "Là do tớ quá liều lĩnh, bỏ cậu và Đinh Đinh ở lại."
Trên đường về Mạnh Hòa Bình vô cùng yên lặng, Giai Kỳ cố tỏ ra vẻ thoải mái, nói chuyện với Quyên Tử: "Tớ đói quá, đã sắp 8h rồi, hay chúng ta cứ theo kế hoạch cũ đi, đến cửa hàng nhỏ ở bên ngoài cổng Tây." Nói với Mạnh Hòa Bình: "Phiền anh đưa tụi em đến chỗ đỗ xe, em tự mình lái chiếc xe đó về là được."
Cô và Quyên Tử đều ngồi ở ghế sau, nhìn từ gương chiếc hậu chỉ thấy một nửa dưới khuôn mặt của anh, anh dường như còn gầy hơn cả trong ấn tượng của cô, chiếc cằm dưới bởi vì môi mím chặt, đường cong trông rất rắn rỏi. Một lúc sau anh mới nói: "Tay em như thế không thể lái xe được."
Quyên Tử cũng nói: "Đúng đấy, bị thương như thế này, hay là đưa cậu về nhà trước đi."
Anh đèn đường rực sáng không ngừng vượt qua bên ngoài cửa sổ xe, Giai kỳ cúi đầu xuống mới phát hiện vạt áo trước toàn là vết máu, trên chiếc áo khoác màu vàng nhạt là những đốm màu đen nhỏ sặc sỡ, nhìn thấy mà phát hoảng. Hơn nữa trên tai cò