XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Đẹp Như Mơ

Hẹn Đẹp Như Mơ

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.

mơ hồ, nhìn không rõ, phòng khách vô cùng tối tăm vắng lặng, giọng nói của anh hơi có tiếng vọng lại ù ù.
Anh nói: "Tớ quên không mang chìa khóa."
Anh đi lại, chùm chìa khóa đó đặt ở trên bàn trà, anh đi thẳng đến bên cạnh bàn trà, bỗng nhiên Nguyễn Chính Đông tiến lên vài bước, đúng lúc Mạnh Hòa Bình muốn đưa tay ra, Nguyễn Chính Đông đã cúi vai xuống cầm chùm chìa khóa lên.
Mạnh Hòa Bình đeo găng tay, găng tay da màu đen tuyền, da dê mềm mịn, mười ngón tay thon dài.
Vẫn là lúc học đại học, có một hôm, cô ngồi ở bậc thềm của phòng tự học, anh tìm thấy. Bịt mặt cô từ sau lưng, giống như là trẻ con, không nói gì, chỉ không nói gì.
Ngón tay cô ấn vào đôi bàn tay đó, gỡ ra khỏi mặt, tươi cười gọi: "Mạnh Hòa Bình!"
Cô vẫn nhớ, nhớ ngón tay thon dài đó, nhớ mùi thuốc là nhàn nhạt giữa các ngón tay anh, nhớ mười ngón tay anh linh hoạt nhảy múa trên những phím đàn đen trắng.
Quay đầu lại, sẽ có thể nhìn thấy nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời của anh.
Nguyễn Chính Đông đưa tay ra chuyển cho anh chùm chìa khóa
Anh đưa tay ra nhận lấy, đưa tay ra một nửa lại thu lại, tháo bỏ chiếc găng tay bên tay phải xuống, xòe lòng bàn tay ra nhận lấy.
Sau đó nói: "Cảm ơn."
Anh đi rất vội rất nhanh, nhưng cũng không hề quên đóng cửa lớn, men theo cửa đi ra ngoài, sau đó là hàng lang rộng lớn, đi xuống cầu thang, bậc thứ nhất, thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm.
Xe đỗ ở trước cầu thang.
Anh mở cửa xe, không khí trong xe ập vào người, kèm theo mùi hương nhè nhẹ, là nước hoa Tresor mà Giang Tây dùng, mùi vì ngọt mà ngấy, quen thuộc đến mức xa lạ như thế.
Anh cắm chìa khóa vào, nổ máy khỏi động, nới lỏng phanh, ấn ly hợp
Sau đó mở ga.
Tiếng động cơ nổ nhẹ nhàng dần dần có quy luật, bỗng nhiên dừng lại, tắt máy.
Anh lại khởi động lần nữa.
Vừa mới đạp ga xuống, lại bị tắt máy.
Anh quay chìa khóa xe một lần nữa, hàng ngày đều lặp lại vô số lần các động tác đó, mở máy, nới lỏng ly hợp, đạp ga, nhắm mắt vào cũng có thể hoàn thành được tất cả, nhưng sao lúc này lại khó đến như vậy, lòng bàn tay anh toàn mồ hôi, chiếc vô lăng bằng da thật dường như trở nên trơn trượt, trơn đến mức không nắm chắc được..
Chiếc xe bị tắt máy lần thứ ba.
Cuối cùng Giang Tây hỏi anh: "Sao thế?"
Anh không trả lời cô, chỉ ngồi ở đó, dùng bàn tay không đeo găng lau trán mình, dường như muốn lau đi cái gì, chỉ cảm thấy tay và trán đều lạnh buốt, giống như có mồ hôi lạnh.
Một lúc lâu sau, anh lại khởi động xe một lần nữa. Lần này cuối cùng cũng không bị tắt máy nữa, anh lái xe vào con đường. Men theo con đường rẽ ở một chỗ, tòa nhà bị cây che phủ dần dần biến mất sau gương chiếu hậu, dần dần biến mất, biến mất trong tầm mắt.
Hóa ra không mưa, anh cứ lờ mờ nghe thấy tiếng mưa rơi, tiếng mưa rả rích, nhưng hóa ra không hề có mưa, con đường nhựa màu đen kéo dài ra trước mắt, anh không có cách nào quay đầu lại nhìn.Chiếc xe đã đi ra khỏi chiếc cổng sắt của hoa viên. Thuận theo con đường lớn đi ra ngoài, sau đó rẽ ngoặt.
Xe rẽ vào một con đường khác, dường như đột nhiên trở nên rộng rãi sáng sủa, trước mắt đã là con phố phồn hoa.
Hai bên vẫn là những cây ngô đồng Pháp, cành cây khẳng khiu, chiếu bóng vào kính xe, lướt qua nhanh chóng, giống như là nước chảy, bóng của những cành cây lờ mờ, giống như là gợn sóng trên biển.
Lúc này anh mới hỏi: "Đi đâu?"
"Quảng trường Hằng Long," Giang Tây nói: "Lúc nãy không phải đã nói với anh một lần rồi sao."
Anh ồ một tiếng, giảm tốc độ để thuận tiện cho việc chú ý biển báo giao thông, nhưng nhất thời không nhìn thấy biển chỉ thị, thuận miệng hỏi: "Bây giờ phải đi theo hương nào?"
Giang Tây vô cùng kinh ngạc: "Đây không phải là đường Hoài Hải sao, rốt cục hôm nay anh sao thế hả?"
Dường như lúc đó anh mới tỉnh lại, xung quanh đều quen thuộc như thế, kiến trúc quen thuộc, con đường quen thuộc, phương hướng quen thuộc, tất cả đều tuôn trào lên, nhấn chìm anh, dâng trào lên. Nơi sự phồn hoa của thành phố này, đã bao nhiêu lần lái xe qua như vậy, vốn dĩ con đường này đáng lẽ nên quen thuộc như lòng bàn tay. Hơn nữa đốm đỏ nhấp nháy trên màn hình của xe, men theo bản đồ chầm chậm sáng lên, chỉ thị cho anh biết vị trí hiện tại
Khoa học kỹ thuật đã phát triển như vậy, dường như tất cả các ngõ ngách trên thế giới này, cho dù là nơi xa xôi bên kia đại dương, cũng có thể được vệ tinh GPS tìm thấy.
Nhưng có những thứ, rõ ràng là ở ngay bên cạnh, lại không có cách nào tìm được nó.
Giống như tất cả phụ nữ, Giang Tây thích đi dạo phố, Mạnh Hòa Bình rất ít khi đi cùng cô, bởi vì bận, mà bình thường Giang Tây cũng bận, hai người rất ít khi ở cùng nhau, cho dù ở cùng nhau cô cũng không hề giống với những người con gái khác, cứ luôn bám lấy anh không rời ra. Đa phần đều là cô đi dạo phố cùng bạn bè.
Đi mua giày, nhân viên của hàng nửa quỳ trên nền nhà, thử kiểu giày一一cho Giang Tây so sánh xem, đôi giày da Italy rất đẹp, có khắc hoa tinh xảo và hạt thạch anh nhỏ, phát ra mùi hương đặc biệt của da.
Giang Tây hỏi anh: "Đôi nào đẹp?"
Anh quỳ xuống giống