Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342414
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2414 lượt.
hì không nên đi đâu khác ngoài bệnh viện.
Bác sĩ Trương tặc lưỡi hai tiếng,cầm miếng bông khử trùng sạch vết thương gần đó cho anh. Dương Chiêu chỉ nhìn thôi đã cảm thấy rất đau, nhưng Trần Minh Sinh chỉ cúi đầu, không kêu một tiếng nào.
“Cậu đừng có dày vò bản thân mình nữa!” Bác sĩ Trương hung dữ nói, “Lúc đầu ngay cả vật lý trị liệu cậu cũng chỉ tiến hành một nửa rồi không đến nữa, sau đó lại không chịu chăm sóc cho tốt. Cậu còn tiếp tục như vậy sẽ càng ngày càng nghiêm trọng đấy!”
Không biết Trần Minh Sinh là bởi vì chịu đựng đau đớn nên không lên tiếng, hay là bởi vì bác sĩ Trương nói khiến anh không có cách nào phản bác, vì vậy anh chỉ im lặng ngồi dựa vào tường.
“Nhập viện đi, nhiễm trùng rồi.” Bác sĩ Trương đưa ra kết luận cuối cùng.
Lúc này Trần Minh Sinh mới có phản ứng, anh nói: “Không cần, cháu về nhà tự mình tĩnh dưỡng là được rồi.”
“Cậu đừng có ỷ mình còn trẻ!” Bác sĩ Trương hơi tức giận, “Trước đó cậu không làm vật lý trị liệu, nói về nhà tĩnh dưỡng, kết quả thế nào? Ngay cả một hộ lý để chăm sóc cậu cũng không có, không phải tôi hù dọa cậu, cậu còn tiếp tục như vậy sẽ phải cắt bỏ tận bẹn đấy!”
Trần Minh Sinh trầm mặc.
Bác sĩ Trương có lẽ cảm thấy mình hơi nặng lời, ông đành khẽ nói: “Nằm viện để cho hộ lý chăm sóc một chút, tình trạng của cậu bây giờ dùng thuốc cũng không có tác dụng.” Nói xong, bác sĩ Trương bỗng nhiên quay đầu nói với Dương Chiêu, “Cô cũng khuyên cậu ta đi! Cậu ta đến chết cũng vẫn còn ngang bướng!”
Dương Chiêu đột nhiên bị kéo vào cuộc, cô lại càng hoảng sợ, nhìn đôi mắt đang trừng lớn đảo qua đảo lại của bác sĩ Trương, cô đành gật đầu phụ họa: “À… Đúng vậy, anh nằm viện đi, có người chăm sóc mới mau khỏi được.”
“Cậu xem cô gái này hiểu chuyện chưa.” Bác sĩ Trương tìm được đồng minh, cảm thấy tỷ lệ thành công tăng lên không ít. “Cũng không ở lâu đâu, một tháng là được rồi, đây là cơ thể của cậu, khó chịu cũng là cậu chịu mà thôi.”
Trần Minh Sinh im lặng một lúc, cuối cùng thấp giọng nói: “Không cần, bác sĩ kê đơn giúp cháu đi.”
“Aizz…” Bác sĩ Trương vỗ chân thở dài, ông cũng hiểu rõ tính cách của Trần Minh Sinh nên không tiếp tục khuyên bảo nữa.”Tôi đi lấy thuốc, cậu chờ ở đây.”
Bác sĩ Trương đi rồi, Dương Chiêu vẫn đứng tại chỗ, cô cúi đầu nhìn Trần Minh Sinh đang nhịn đau, bỗng nhiên cảm thấy người tài xế taxi này có gì đó không giống với người bình thường.
Bác sĩ Trương lấy thuốc về rất nhanh, đưa một túi lớn cho Trần Minh Sinh.
“Thuốc uống, thuốc bôi tôi nói với cậu cả rồi, cách dùng cậu cũng đã biết.” Ông vẫn muốn khuyên Trần Minh Sinh nằm viện, “Tiểu Trần à, cậu đừng miễn cưỡng chịu đựng, mấy ngày sau nếu không bớt sưng viêm thì nhất định phải quay lại, đây không phải chuyện đùa đâu.”
Trần Minh Sinh gật đầu: “Dạ cháu biết rồi, cám ơn bác sĩ.”
Bác sĩ Trương thở dài, ngồi xuống bàn làm việc viết gì đó. Trần Minh Sinh kéo ống quần chống nạng đứng lên. Dương Chiêu nhìn anh hỏi: “Giờ đi sao?”
Bác sĩ Trương lên tiếng: “Đi đâu, chờ ở đây, truyền thuốc giảm sưng đi.”
“… Hôm nay thật sự làm phiền cô.”
“Không có gì.”
Một túi dịch truyền trong bao lâu?
Dương Chiêu nhìn túi dịch nhỏ xuống từng giọt.
Chắc khoảng hai mươi phút. Cô nhớ rất rõ, có một lần cô bị bệnh phải đến bệnh viện truyền dịch, cô mang túi dịch đến khu hút thuốc. Từ lúc bắt đầu truyền đến lúc rút kim ra, cô hút được hai điếu thuốc. Dương Chiêu hút một điếu thuốc khoảng mười phút, thời gian này rất chuẩn.
Lúc Dương Chiêu chuyển túi dịch lên trên, cô ngạc nhiên phát hiện Trần Minh Sinh đang ngủ.
Bàn tay bị châm kim của anh vắt lên bên phải chiếc ghế, dựa lưng vào tường, cúi đầu ngủ.
Trong phòng vô cùng im ắng.
Dương Chiêu không nhìn túi dịch nữa mà bắt đầu nhìn người đàn ông đang ngủ say này.
Dáng vẻ cúi đầu của anh nhìn hơi u sầu, thực tế cả người Trần Minh Sinh khiến người ta có cảm giác bị áp lực, Dương Chiêu không thể tả rõ cảm giác này.
Một lát sau, bên ngoài phòng có tiếng bước chân, Dương Chiêu lập tức quay đầu lại ra hiệu với bác sĩ Trương đang bước vào phòng. Bác sĩ Trương cũng phản ứng mau lẹ, không làm ồn. Dương Chiêu muốn nói Trần Minh Sinh đang ngủ, bác sĩ Trương khẽ gật đầu, ông giúp Dương Chiêu giữ túi dịch, khẽ nói với cô: “Ai da, đi lâu quá, cô giữ có mỏi không?”
Dương Chiêu lắc đầu, “Không sao ạ.”
Tuy rằng miệng nói không sao, nhưng lúc bác sĩ Trương cầm túi dịch trong tay, Dương Chiêu vẫn xoa xoa bả vai.
Bác sĩ Trương khẽ nói: “Thuốc này có tác dụng giảm đau và an thần, cậu ấy ngủ cũng là bình thường.”
Dương Chiêu gật đầu.
Vẫn phải truyền dịch nên bác sĩ Trương rảnh rỗi, hỏi chuyện Dương Chiêu.
“Cô là hàng xóm của Tiểu Trần?”
“Dạ, cháu tên Dương Chiêu, bác sĩ gọi cháu là Tiểu Dương đi.”
“À, được được.” Bác sĩ Trương và Dương Chiêu đến bàn làm việc nói chuyện, tránh đánh thức Trần Minh Sinh.
“Tiểu Dương, cháu quen Tiểu Trần lâu chưa?”
Dương Chiêu dừng một chút rồi trả lời: “Cũng chưa lâu ạ, cháu vừa mới chuyển nhà