Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342417
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2417 lượt.
iêu đứng trong một đám phụ huynh, bị chen đẩy có hơi choáng váng, nhưng cô không lùi bước. Cô cảm thấy cô phải đứng ở hàng đầu tiên.
Cô đã thấy Dương Cẩm Thiên, Dương Cẩm Thiên cũng nhanh chóng phát hiện ra cô.
Dương Cẩm Thiên mặc một chiếc áo ngắn tay sạch sẽ đứng trong đám đông. Cậu mang ba lô, tuy vẫn còn rất trẻ, rất non nớt, nhưng lại toát lên vẻ đẹp bừng bừng sức sống.
Bàn tay Dương Chiêu đang vẫy cậu bỗng khựng lại. Cô nhìn khuôn mặt tươi cười của Dương Cẩm Thiên phía xa xa, bỗng có một nỗi xúc động khôn xiết.
Cậu đã biến thành ánh dương rạng rỡ, ít nhất cậu cũng đã nghe lời cô, quay về nơi cậu vốn thuộc về.
Dương Chiêu vẫn còn nhớ rõ ngày đó.
Đó là ngày công bố kết quả thi của Dương Cẩm Thiên.
Trước đó cậu đã đăng ký nguyện vọng một là Đại học hàng không vũ trụ Bắc Kinh. Dương Chiêu nhìn cậu điền đơn dự thi, nói với cậu: “Xem ra tâm trạng không tồi nhỉ.”
“Vâng.” Dương Cẩm Thiên cười hì hì nhìn Dương Chiêu, “Chị, chị có muốn em học đại học không?”
“Đó là chuyện của em.” Dương Chiêu hững hờ.
“Em thích chứ?”
Dương Cẩm Thiên không trả lời ngay, một lát sau mới thấp giọng nói: “Vâng.”
Dương Chiêu nheo mắt, sờ đầu Dương Cẩm Thiên, “Thích là được.”
Dương Cẩm Thiên hình như có chút ngượng ngùng, cậu rụt cổ lại, “Ai da, nhột.”
Buổi chiều nhà trường công bố kết quả thi, Dương Chiêu dẫn Dương Cẩm Thiên đến trường.
Ở cổng trường học đã đông nghịt người, phụ huynh dẫn con em vây quanh bảng dán thông báo. Có người gọi điện thoại, có người nói chuyện phiếm, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Sau khi xuống xe, Dương Cẩm Thiên nói với Dương Chiêu: “Chị, em đi vào xem một chút, chị ở ngoài chờ em là được rồi.”
Dương Chiêu gật đầu, “Ừ.”
Dương Cẩm Thiên không tra điểm qua điện thoại, mà lựa chọn tự mình đến trường xem điểm. Cậu thích cách trực tiếp này.
Trước lúc Dương Cẩm Thiên chen được vào trong đám người, liếc mắt nhìn Dương Chiêu, lúc đó cậu thấy Dương Chiêu cúi đầu, hình như đang nhìn điện thoại di động.
Dương Cẩm Thiên chen ra được khỏi đám người, đứng trước bảng thông báo.
Cậu nhanh chóng phát hiện ra tên của mình, điểm hơi kém một chút so với cậu dự đoán.
Dương Cẩm Thiên cười, cậu không quá vui vẻ, đây là kết quả đã nằm trong tính toán của cậu.
Chẳng qua là cậu đang nghĩ Dương Chiêu nói rất đúng, cảm giác dự tính được trước mọi thứ thực sự rất tốt.
Dương Cẩm Thiên quay đầu gọi Dương Chiêu, cậu giơ cao cánh tay, muốn để cho Dương Chiêu thấy mình. Cậu vội vã muốn để cho Dương Chiêu biết tin tức tốt lành này đầu tiên.
Nhưng cậu từ từ phát hiện, Dương Chiêu hình như không hề nhìn cậu.
Trong đám đông, Dương Chiêu hơi cúi đầu. Dương Cẩm Thiên chỉ có thể nhìn thấy một bên mặt cô, mái tóc đen đã che khuất mất đôi mắt của cô. Cậu nhận ra chị cậu đang gọi điện thoại.
Trời tháng sáu quang đãng khô ráo.
Dưới bầu trời trong xanh, Dương Cẩm Thiên đứng giữa đám người đông đúc yên lặng nhìn một bên mặt Dương Chiêu, trong lòng cậu tuôn trào một dòng cảm xúc.
Cậu nhớ tới trước đó mình đã nói với Dương Chiêu.
“Chị, rồi sẽ có chuyện khiến chị vui vẻ.”
Luôn là như vậy.
Dương Chiêu nhớ rõ ngày hôm đó, đó là ngày công bố kết quả thi của Dương Cẩm Thiên.
Đúng vào ngày hôm đó, cô nhận được điện thoại của Văn Lỗi.
Giọng nói của Văn Lỗi rất thấp, nội dung cuộc nói chuyện giữa họ cũng rất đơn giản, Văn Lỗi hỏi cô: “Là… chị dâu phải không?”
Dương Chiêu không biết số điện thoại của Văn Lỗi, nhưng cô có thể cảm nhận được.
“Cậu là Văn Lỗi.”
“Dạ phải.” Văn Lỗi ngập ngừng, “Chị dâu, chị…”
Dương Chiêu im lặng chờ cậu ta nói hết.
Nhưng Văn Lỗi dường như phân vân với nội dung trò chuyện tiếp theo, có lẽ cậu ta cho rằng khi Dương Chiêu nhận được điện thoại của cậu, sẽ vội vàng hỏi tình hình của Trần Minh Sinh. Nhưng giọng nói của Dương Chiêu rất lạnh lùng, cô thậm chí không hỏi một câu nào, điều này làm cho Văn Lỗi hơi hoảng hốt.
Đợi một lúc, Văn Lỗi không nhịn đươc nữa, cậu ta hơi sốt ruột, “Chị dâu, chị còn… chị còn quan tâm đến anh Sinh không?”
Dương Chiêu sửng sốt, cô há hốc mồm, nhưng không trả lời Văn Lỗi.
Cô cảm thấy có một số việc cô không thể nói rõ được.
“Hiện tại anh ấy thế nào?” Dương Chiêu trực tiếp mở lời.
Cuối cùng cô đã đặt câu hỏi, Văn Lỗi cắn răng nói: “Nếu chị… em nói là nếu chị không còn quan tâm anh ấy nữa, em sẽ không nói cho chị đâu, anh ấy…”
“Hiện tại anh ấy thế nào?” Dương Chiêu hỏi lại một lần nữa.
Văn Lỗi bị giọng nói thản nhiên của Dương Chiêu làm cho càng nóng nảy hơn, tiếng nói của cậu ta cũng trở nên lớn hơn. Cậu không gọi chị dâu nữa,mà nói thẳng: “Tôi hỏi chị còn quan tâm đến anh ấy không! ? Anh ấy, anh ấy vẫn… làm sao chị có thể…”
Ở giữa mùa hè ấm ấp, nhưng tay Dương Chiêu lại lạnh toát.
Nếu như là Trần Minh Sinh— Dương Chiêu nghĩ nếu như là Trần Minh Sinh, anh nhất định chỉ cần nghe cô nói câu đầu tiên thôi, anh đã có thể nghe ra sự nhớ nhung, sự lo lắng của cô.
Giữa tiếng gào thét của Văn Lỗi, Dương Ch