Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342456
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2456 lượt.
oa một lúc lâu mới đứng dậy được.
Cô nhìn đồng hồ, đã bốn giờ.
Dương Chiêu không muốn ngủ tiếp.
Cô vào toilet rửa mặt, sau đó trở lại phòng ngủ thay quần áo, ngồi hút thuốc trên giường.
Rèm cửa sổ không thả xuống, cô nhìn bóng đêm tối đen bên ngoài, đầu óc trống rỗng.
Đêm đã khuya, khói thuốc lượn lờ quanh cô, Dương Chiêu lặng im ngồi chờ mặt trời mọc.
Ngày hôm sau, Dương Chiêu đưa Dương Cẩm Thiên đến trường.
Trong xe rất im lặng.
Dương Cẩm Thiên ngồi ghế sau, nhìn chăm chú chiếc ghế trước mặt.
Lúc xuống xe, Dương Cẩm Thiên giữ cửa xe nhìn Dương Chiêu. Dương Chiêu hỏi cậu: “Sao vậy?”
Dương Cẩm Thiên hiểu chị cậu sẽ không hỏi, không nói bất cứ điều gì.
Cô không gọi điện cho Trần Minh Sinh. Cô có cảm giác nếu Trần Minh Sinh biết cô tới đây thế nào cũng nghỉ làm. Dương Chiêu rút chìa khóa, mở cửa xe định đi dạo một lúc.
Khoảng sân này khác hẳn khu cô đang sống.
Tám giờ rưỡi, khu Hoa Khải Kim chắc chắn rất yên tĩnh. Khu cô ở có hai kiểu —— một là đã đi từ sáng sớm trước trước tám giờ rưỡi, hai là giờ đó vẫn trong mộng đẹp.
Các gia đình ở khu Hoa Khải Kim sẽ không tụ họp dưới sân… Dương Chiêu đến trước một bàn cờ, có hai ông lão đang ngồi chơi cờ. Bàn cờ là một tấm ván gỗ cũ, phía trên vẽ những đường ngang dọc.
Bên cạnh bàn cờ có hai ba người đứng xem, vừa cười vừa trò chuyện, bàn luận về ván cờ.
Dương Chiêu đi một vòng, nhìn thấy con mèo lần trước đang nằm dưới hàng rào gỗ.
Nó vẫn mang theo bộ dạng chẳng chút sức sống, nằm bò trên mặt đất. Có lẽ phát hiện có người đến, nó giật mình uốn người. Dương Chiêu không biết nó có mở mắt nhìn cô hay không, chỉ biết nó uốn éo người xong liền nằm im, không thèm động đậy nữa.
Dương Chiêu ngồi xuống bên cạnh, nhìn nó một hồi, cảm thấy bản thân cũng rất mệt.
Cô lại lôi điện thoại ra —— mới được hai mươi phút.
Dương Chiêu trở lại xe, cô nằm xuống ghế sau nghỉ ngơi.
Ngủ trên xe thật không thoải mái, mỗi lần Dương Chiêu sắp chìm vào giấc ngủ, bên cạnh lại vang lên tiếng con nít cười đùa. Vất vả lắm mới quen được một chút, sắp chìm vào giấc ngủ say thì lại vang lên tiếng reo lớn của ai đó ——
“Chiếu tướng ——! Ha ha ha ha!”
Dương Chiêu: “…”
Cô hít sâu một hơi, ngồi dậy.
Cô rút điện thoại ra, nhắn tin cho Trần Minh Sinh.
【 Trần Minh Sinh, em là Dương Chiêu. 】
Tin nhắn trả lời rất nhanh.
【 Ừ, sao vậy em? 】
Dương Chiêu do dự một chút, cuối cùng không chịu nổi cơn đau đầu, hỏi luôn ——
【 Anh đang ở đâu? 】
Trần Minh Sinh trả lời ——
【 Ở nhà. 】
Dương Chiêu: “…”
Cô gọi điện thoại cho anh.
“A lô ?”
“Anh đang ở nhà hả?”
Trần Minh Sinh ừ một tiếng, Dương Chiêu lại nói: “Hôm nay anh không đi làm sao?”
Trần Minh Sinh trả lời: “Hôm qua anh chạy ca đêm.”
Dương Chiêu không nói gì, bóp trán mình.
Trần Minh Sinh hỏi: “Em đưa em trai đến trường rồi à?”
Dương Chiêu: “Đưa rồi.”
Trần Minh Sinh tiếp tục: “Anh ở nhà chờ đi đón em.”
“Không cần đâu.” Dương Chiêu với người lấy túi xách ở phía trước: “Em đến tìm anh.”
Dương Chiêu lên lầu, Trần Minh Sinh đã đứng chờ ở cửa.
Anh vẫn mặc chiếc áo lót mỏng màu đen, quần dài màu xám nhạt quen thuộc.
Trần Minh Sinh đưa Dương Chiêu vào nhà, hỏi: “Sao em tự lái xe đến đây?”
Dương Chiêu nói: “Em đưa Tiểu Thiên đi học rồi qua luôn.”
Trần Minh Sinh tính toán thời gian, lại hỏi: “Vậy em đến được một lúc rồi.”
“… Ừ.”
“Sao không gọi điện cho anh?”
“Em sợ anh đang đi làm.” Dương Chiêu nói.
Trần Minh Sinh mỉm cười: “Sau này, muốn tìm anh thì cứ gọi điện cho anh.”
“Được.”
Đây là lần thứ hai Dương Chiêu đến nhà Trần Minh Sinh. Trần Minh Sinh đưa cô vào phòng ngủ, rót cho cô một cốc nước ấm.
Dương Chiêu nhận lấy, uống một ngụm.
Trần Minh Sinh đứng trước mặt cô, Dương Chiêu ngửa đầu nhìn anh.
Hôm nay, cô mặc một chiếc áo lông cừu màu xám, tóc buộc lên, khuôn mặt thuần khiết. Trần Minh Sinh nhìn một lúc, đưa tay vuốt tóc cô.
Dương Chiêu cảm giác được bàn tay ấm áp của anh, bất chợt cúi đầu, rụt cổ lại.
Đúng lúc này, bụng Dương Chiêu kêu ọt ọt, âm thanh tuy nhỏ nhưng trong căn phòng im lặng nghe rất rõ ràng.
Mặt Dương Chiêu ửng đỏ.
Nhưng Trần Minh Sinh lại không biểu hiện gì, anh hỏi Dương Chiêu: “Em chưa ăn sáng à?”
Dương Chiêu gật đầu: “Chưa.”
Trần Minh Sinh hỏi cô: “Em muốn ăn gì, anh nấu cho em.”
Dương Chiêu giương mắt: “Có món gì?”
Trần Minh Sinh hỏi lại: “Em muốn ăn gì?”
Dương Chiêu nói: “Mì gói.”
Trần Minh Sinh khẽ cười: “Sao cuối cùng em lại chọn mì gói?” Anh chống nạng quay người ra khỏi phòng. Dương Chiêu cầm cốc nước theo sau anh.
Bếp nhà Trần Minh Sinh nhỏ đến đáng thương, hai người cùng vào rất chật. Trần Minh Sinh nói với Dương Chiêu: “Hay là em lên nhà chờ đi, làm xong anh mang lên cho em.”
Dương Chiêu hỏi anh: “Em ở đây có làm phiền anh không ?”
Trần Minh Sinh lắc đầu, “À không.”
“Vậy em ở đây.” Dương Chiêu nói.
Trần Minh Sinh lấy một gói mì giấy trong tủ gỗ, đặt sang bên cạnh. Sau đó lại