Tác giả: Nhĩ Nhã
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2373 lượt.
cũng khó mà mua được sự trong sạch.”.
Nguyên Bảo Bảo dù có ngây thơ đến đâu cũng hiểu được Đường Nguyệt Yên đang chỉ tang mắng hòe để chửi kỹ nữ kia rồi. Mà ý của nàng ta cũng rất rõ ràng, ý muốn nói thân phận mình là công chúa hoàng gia tôn quý, sao có thể có cùng gu thưởng thức với đám kỹ nữ bán thân kia được, lại còn tiện thể mắng thêm kỹ nữ kia đúng là không biết xấu hổ, làm xấu mặt cả phụ mẫu mình.
Nguyên Bảo Bảo cũng bất đắc dĩ – Bản thân nàng cũng xuất thân phú quý, nhưng mà bản chất vẫn tương đối chất phác, cũng biết những người thuộc tầng lớp dưới này cũng không dễ chịu gì, đặc biệt là kỹ nữ, ai mà không muốn được như Nguyệt Yên có thân phận được ngàn cưng vạn chiều như thế chứ? Một số người bị lưu lạc phong trần nhưng bản thân họ cũng đâu có muốn vậy, những người tự cam lòng bị đẩy xuống bùn đen như thế, đa số cũng đều có nguyên nhân thảm thương cả, những lời nói nặng nề như vậy, trong lòng kỹ nữ kia hẳn đau đớn lắm đây.
Mày lúc này, sắc mặt kỹ nữ kia cũng đã trắng bệch cả rồi, liếc mắt nhìn Đường Nguyệt Yên vừa chọn đàn mà vẻ mặt lại làm như chẳng có gì xảy ra hết.
Lúc này, Đường Nguyệt Như cùng Hạ Mẫn cũng cầm cầm phổ từ trên lầu đi xuống.
Hai nàng cũng không nghe được đoạn đối thoại ban nãy, thấy Nguyệt Yên vẫn đang chọn đàn, Nguyệt Như bèn hỏi: “Yên nhi, chọn được cây nào chưa?”.
“Vẫn chưa.”. Nguyệt Yên nhõng nhẽo: “Hoàng tỷ, tỷ chọn giúp muội một cây đàn tốt đi.”.
Đường Nguyệt Như gật đầu đi xuống.
Lúc này đám Đường Tinh Trị cũng đã đến cửa rồi.
Đường Tinh Trị và Hồ Khai nhấc xe lăn của Bạch Hiểu Nguyệt xuống khỏi xe ngựa, đẩy nàng vào trong.
Sầm Miễn đã nhìn thấy Đường Nguyệt Như đang mềm mại từ tốn đi xuống, tâm trạng cũng khẩn trương hơn.
Thạch Minh Lượng vỗ vai hắn, ý bảo – Bình tĩnh đi!
“Ca, sao giờ mọi người mới tới vậy?”. Đường Nguyệt Yên thấy Đường Tinh Trị tới, bèn đi từ phía sau lưng Nguyên Bảo Bảo ra, gọi Đường Tinh Trị.
Mà đúng lúc này, kỹ nữ kia lại đột nhiên tiện tay cầm lấy một nghiên mực trên bàn lên, ném về phía nàng.
Thế nhưng lúc nào cũng đúng lúc đến thế, Đường Nguyệt Như vừa đi từ trên lầu xuống, lại nghe thấy một tiếng gió rít gào lao tới khiến nàng bị giật mình, chưa kịp hiểu là có chuyện gì xảy ra thì đã nghe thấy có người kêu lớn: “Cẩn thận đấy!”.
Mọi người đều giật mình.
Đường Nguyệt Như cũng cảm thấy có người phi đến chỗ mình, sau đó thì ngã xuống… nhưng nàng cũng không bị ngã đau, vì đã ngã vào trong ngực một người nào đó rồi.
Cảnh tượng hỗn loạn lên, sau đó lại nghe thấy “oành” một tiếng.
“Á!”. Hạ Mẫn xuống ngay sau lưng Đường Nguyệt Như nhìn thấy rất rõ ràng, nhanh chóng hô to: “Tiểu vương gia.”.
Thì ra, ban nãy lúc cái nghiên mực mà kỹ nữ kia ném sắp sửa đập trúng Đường Nguyệt Như thì Sầm Miễn liền phóng đến đỡ cho nàng, sau khi bị đập trúng thì mới bất cẩn đẩy ngã Đường Nguyệt Như, cho nên hắn vội vàng làm đệm thịt cho nàng.
Hạ Mẫn chạy xuống lầu đỡ Sầm Miễn.
Lúc này Nguyệt Như cũng đã hồi phục tinh thần lại rồi, quay đầu lại nhìn thì thấy Sầm Miễn nằm trên cầu thang, một tay cẩn thận đỡ lấy nàng, tay kia thì che đầu, hỏi nàng: “Tỷ có bị ngã không?”.
Nguyệt Như nhìn hắn chằm chằm một lúc lâu, sau đó hoảng hốt kêu một tiếng: “Á! Mau gọi lang trung đến!”.
Thì ra ban nãy Sầm Miễn đã bị nghiên mực đập trúng đầu, máu chảy đầy nửa bên mặt.
Nguyệt Như bị dọa cho sợ hãi, móc khăn tay ra chặn lại vết thương cho hắn.
Đường Tinh Trị vội vàng đi gọi người.
Hiểu Nguyệt cũng bị dọa sợ, trong lầu cũng nhốn nháo cả lên, Hồ Khai chỉ kỹ nữ kia một cái: “Ngươi làm cái gì vậy?!”, còn nói với tiểu nhị còn đang choáng váng trong cầm quán kia: “Còn không mau bắt nàng đến quan phủ!”.
“Không sao, không sao.”. Sầm Miễn che đầu ngồi dậy, vừa đỡ Nguyệt Như vừa tiện thể kiểm tra xem nàng có bị thương hay không: “Cũng không quá đau.”.
Hạ Mẫn và Thạch Minh Lượng cũng biết y thuật, cùng đến kiểm tra giúp hắn.
“Vết thương không quá lớn, nhưng mà bị thương cũng không nhẹ đâu.”. Thạch Minh Lượng cầm lấy chiếc khăn tay Nguyệt Như đưa mà chặn lại vết thương cho hắn.
“Thầy thuốc đến rồi!”. Cát Phạm đến Hồi Xuân Đường ở đối diện tìm thầy thuốc tới, nhanh chóng xử lý vết thương cho Sầm Miễn.
Nguyệt Như ngồi bên cạnh dùng khăn tay lau máu cho hắn, trong đôi mắt đẹp đã cũng đã phủ mờ hơi sương rồi, mắt rơm rớm nước.
Sầm Miễn đâu còn nhớ gì đến đau với chả đớn nữa chứ, chỉ mải nhìn chằm chằm Đường Nguyệt Như đang đau lòng bên canh, hắn không có nhìn lầm đâu! Nguyệt Như đang đau lòng vì hắn đấy.
Trong lòng Hiểu Nguyệt cũng khó hiểu, sao lại xảy ra chuyện thế này? Nhìn sang Đường Nguyệt Yên, thấy nàng đang cúi đầu nhìn nghiên mực dính máu bên chân, trên mặt cũng không có biểu lộ gì.
“Các ngươi buông ra, ta chỉ lỡ tay mà thôi, ta muốn ném nàng ta!”. Kỹ nữ kia bị mấy tiểu nhị bắt lấy định đưa đến quan phủ thì giãy giụa, chỉ Đường Nguyệt Yên nói: “Ngươi là công chúa thì giỏi lắm sao? Ngươi đã tự mình kiếm được chén cơm nào chưa? Ta không trộm không cướp đâu đến lượt ngươi tới nói ta không sạch sẽ chứ? Nương