Tác giả: Nhĩ Nhã
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342367
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2367 lượt.
ta mất sớm, ngươi còn nương, ngươi mệnh tốt, ngươi vênh váo cái gì?”.
Đường Nguyệt Yên vẫn im lặng không nói, cúi đầu nhìn vũng máu dưới đất.
Đường Tinh Trị nhìn trái nhìn phải một chút, thầm nghĩ sao kỹ nữ này lại muốn dùng nghiên mực đập Nguyệt Yên?
Chuyện càng lúc càng ồn ào hơn, mọi người vây xem cũng càng lúc càng nhiều.
Hiểu Nguyệt nghe thấy có người nói ở sau lưng: “Ái chà, ồn áo thế hả?”.
Hiểu Nguyệt ngớ người, quay phắt đầu lại thì thấy người đứng sau lưng lần này không phải Trình Tử Khiêm mà là Sách La Định.
“A?”. Hiểu Nguyệt vừa mừng vừa sợ: “Sao ngươi lại…”.
Sách La Định sờ cằm, chỉ Sầm Miễn: “Ta đi ngang qua thì nghe thấy ồn ào, sao mặt tiểu tử kia lại đầy máu thế?”.
Tâm trạng Hiểu Nguyệt tốt hơn hẳn, Sách La Định nói là đi ngang qua, mà lối này lại không phải đường đến quân doanh, điều này chứng tỏ hắn đi tìm mình. Nói qua chuyện ban nãy một lần, Sách La Định gật đầu một cái: “À…”.
Nháy mắt cái người vây xem xung quanh càng lúc càng đông, rõ ràng là kỹ nữ kia vừa nãy bị mấy câu nói khó nghe kia làm nhục, sĩ khả sát bất khả nhục mà, xem ra nàng đã bị chọc trúng chỗ đau rồi, giãy giụa càng kịch liệt hơn.
Cũng có không ít người đồng cảm với nàng.
Đường Tinh Trị nhìn Hồ Khai một chút, ý bảo – Nữ nhân này cứ điên điên khùng khùng như vậy, hay là báo quan đi?
Hồ Khai lại nhìn Thạch Minh Lượng một chút, Thạch Minh Lượng lắc đầu một cái – Đừng làm to chuyện, chẳng may truyền đến hoàng cung, Tinh Trị lại bị đánh nữa.
Mọi người còn đang khó nghĩ thì lại nghe thấy Sầm Miễn nói: “Thương lượng chút đi, dù sao người cũng không bị đập trúng mà.”.
Mọi người ngẩn người, á khẩu.
Đường Nguyệt Như bị hắn chọc cho vui vẻ: “Đệ không phải là người à!”.
Sầm Miễn suy nghĩ một chút, cũng đúng, bèn cười nói: “Đệ là nam nhân mà, không sao cả, dù có bị đập trúng mặt cũng là chuyện nhỏ mà thôi, mấy cô nương các tỷ không sao là tốt rồi, không nên ồn ào, tổn thương hòa khí.”.
Đang nói chuyện thì thầy thuốc cũng đã xử lý vết thương cho hắn xong rồi, máu trên mặt cũng được lau sạch.
Trên đầu Sầm Miễn quấn một vòng băng trắng, hắn đứng dậy, nói với tiểu nhị đang bắt giữ kỹ nữ kia: “Buông tay đi, buông tay đi.”.
Mấy tiểu nhị nhìn nhau, nhưng mà vẫn thả tay ra, ban nãy họ cũng nghe Hạ Mẫn gọi rồi – Đây là Tiểu vương gia.
Sầm Miễn nhìn kỹ nữ kia một chút, nói: “Mau về đi.”.
Thấy kỹ nữ kia vẫn còn nghiến răng nghiến lợi, Sầm Miễn nói với nàng: “Nàng ấy còn nhỏ tuổi nên chưa hiểu chuyện, ngươi đừng cho là thật, nhanh về đi thôi.”.
Lúc này xem ra kỹ nữ kia cũng đã nguôi ngoai phần nào rồi, liếc nhìn Sầm Miễn một cái rồi quay người rời khỏi.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Hiểu Nguyệt nhìn Sách La Định một chút.
Sách La Định sờ cằm – Đứa nhỏ này đúng là hiền lành ghê, Quế vương thì khí phách như thế sao lại có thể dạy ra được một cậu con trai lương thiện thế này nhỉ?
“Không còn chuyện gì nữa rồi.”. Cát Phạm sơ tán đám người đang vây xem kia đi, tiện thể trả cho tiểu nhị trong cầm quán chút bạc, nhờ bọn họ tìm người đến dọn dẹp lại một chút, còn bồi thường cho cái nghiên mực bị đập vỡ kia, còn dặn dò tiểu nhị không được ăn nói lung tung.
Tiểu nhị đương nhiên làm theo.
Đường Nguyệt Như vẫn lo lắng cho thương tích của Sầm Miễn, vừa định bảo hắn về nghỉ ngơi một chút thì lại thấy Đường Nguyệt Yên đi tới.
Sầm Miễn thấy Nguyệt Yên đi đến trước mặt mình, nhìn gương mặt khó chịu kia cũng khó hiểu, thầm nghĩ chẳng lẽ bị chuyện vừa rồi dọa sợ à?
“Ai cho ngươi nói mấy lời đó? Ngươi mới là đồ nhỏ tuổi chưa hiểu chuyện đó, ai cần ngươi thay ta xin lỗi hả?!”. Vừa nói Đường Nguyệt Yên vừa đẩy Sầm Miễn một cái.
Đương nhiên Sầm Miễn cũng không bị nàng đẩy ngã, chỉ lùi về sau một bước mà thôi, tay che đầu, vẻ mặt mờ mịt nhìn nàng, dáng vẻ cũng phát ngốc luôn rồi.
“Nguyệt Yên!”. Đường Tinh Trị cảm thấy rất không tốt, kéo Đường Nguyệt Yên: “Muội làm loạn đủ rồi đó, còn phải phiền đến Sầm Miễn giúp muội giải vây. Sao muội không nhìn kỹ một chút xem đây là chỗ nào, giữa đường giữa chợ còn đi gây gổ với một kỹ nữ, muội là công chúa đó, có biết không hả?”.
Đường Nguyệt Yên quay lại hung dữ trừng Đường Tinh Trị: “Huynh còn giúp người ngoài mắng muội nữa?”.
Đường Tinh Trị há miệng: “Chuyện này… chẳng phải là huynh sợ muội gặp chuyện không may sao.”.
Đường Nguyệt Yên xoay người bỏ đi, nàng cũng không khóc, vẻ mặt còn hung dữ nữa.
Đường Tinh Trị nhìn xung quanh một chút, liếc nhìn Bạch Hiểu Nguyệt sau lưng Sách La Định.
Hiểu Nguyệt nhanh chóng xua tay với hắn: “Ngươi mau đuổi theo đi, một mình nàng ấy bỏ đi như vậy nhỡ xảy ra chuyện gì đó.”.
Đường Tinh Trị bất lực, dậm chân một cái rồi đuổi theo tiểu muội nhà mình.
Cát Phạm và Hồ Khai nhìn nhau một cái, im lặng hỏi trời, chuyện gì xảy ra thế này.
Thạch Minh Lượng ôm lấy cây đàn Tiêu Mộc màu đen kia, hỏi chưởng quầy: “Đàn nay bao nhiêu bạc vậy?”.
Hạ Mẫn lườm hắn: “Ngươi vẫn còn tâm trạng mua đàn nữa?”.
Vẻ mặt Thạch Minh Lượng rất thành thật: “Thì vốn dĩ đến đây để mua đàn cho Sầm Miễn mà, đàn