Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342374

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2374 lượt.

hư vậy, nhưng lại có Sách La Định đẩy xe lăn rồi nha! Tối đến lại là hội hoa rồi, sẽ cùng Sách La Định đi, còn tiện thể hóng hớt chuyện của đại ca nàng cùng Sầm Miễn, Nguyệt Như, Nguyệt Yên nữa nhá…
Chỉ tiếc tâm tình phơi phới này của Bạch Hiểu Nguyệt lại bị một tin dữ làm hỏng mất luôn.
Bạch Hiểu Phong sầm mặt đến nói với nàng: “Xong rồi, Hoàng hậu đi dạo thư quán, bảo nương đi cùng.”.
...
Hiểu Nguyệt há to miệng: “Cái gì?”.
“Hôm qua nương vào cung uống trà cùng Hoàng hậu nương nương, sau khi trò chuyện mấy câu xong lại nói mấy ngày không gặp muội rồi, lại không thấy muội về nhà.”. Bạch Hiểu Phong bất lực: “Người vừa mới nghe nói sáng nay Hoàng hậu muốn đến thăm thư quán thì nói muốn cùng đi, muội xong đời rồi, ta cũng không giữ bí mật giúp muội được nữa đâu!”.
“Làm sao bây giờ!”. Hiểu Nguyệt kéo tay áo Bạch Hiểu Phong: “Muội muốn đi hội hoa nữa! Nếu bị nương kéo về nhà trong bộ dạng thế này thì nhất định sẽ bị cấm cửa đấy!”.
Bạch Hiểu Phong bị nàng kéo tay áo cũng nói: “Muội hỏi ta ta biết hỏi ai đây? Lát nữa có khi ta cũng bị mắng nữa đấy, cha mà biết có thể ta còn bị ăn đòn nữa.”.
“Không phải chứ.”. Vẻ mặt Hiểu Nguyệt đưa đám: “Ca nghĩ cách đi.”.
“Biện pháp duy nhất bây giờ chính là…”.
Hai người vừa quay đầu lại, đúng là không ngoài dự đoán, Trình Tử Khiêm đang nấp phía sau nghe lỏm.
“Phu tử, ngươi có biện pháp à?”. Hiểu Nguyệt vội vàng nói.
“Cô bỏ trốn với Lão Sách đi, thế nào?”. Trình Tử Khiêm vừa mới nói xong, Bạch Hiểu Phong đã muốn đạp cho hắn một cước bay ra ngoài rồi, nhưng mà Hiểu Nguyệt lại rất nghiêm túc mà nâng cằm nghĩ: “Ừ, cái này à…”.
“Muội đừng có mà nghĩ đến chuyện đó!”. Bạch Hiểu Phong cảnh cáo.
“Tiểu thư, tiểu thư.”.
Lúc này, Tiểu Ngọc lại chạy vào nói “Nguyên Tiểu thư cùng nhóm Thất công chúa muốn đi mua y phục mặc hôm hội hoa, hỏi cô thích loại như thế nào, bọn họ bảo sẽ mua về cho cô.”.
Bạch Hiểu Nguyệt vừa nghe xong đã như gặp được cứu tinh vậy: “Bảo họ chờ ta, ta cũng đi!”.
Cho nên, nửa canh giờ sau, Sách La Định rất bất đắc dĩ phải ngồi trước xe ngựa. Hắn ngồi ngoài cửa xe, một gia đinh nơm nớp lo sợ ngồi bên cạnh đánh xe, các cô nương thì ngồi đầy cả trong xe.
Hôm nay đúng là Sách La Định đã gặp phải tai bay vạ gió. Sáng sớm hắn đã định đi ăn điểm tâm xong, nghĩ hôm nay dù sao cũng không phải lên lớp cho nên chuẩn bị đến quân doanh chơi một ngày. Hắn vốn định chọn người đến dạo núi Đại Bình một lượt, xem có phát hiện ra chút đầu mối nào của lũ sơn tặc kia không.
Ai mà biết vừa mới ra đến cửa đã bị Bạch Hiểu Nguyệt chặn lại, nói muốn hắn đi đẩy xe.
Sách La Định cũng bất lực, đoán tiểu thư này không đi mua sách cũng đi mua bút, chẳng thể ngờ, chờ đến khi một xe đầy các cô nương đi tới rồi lại nói là muốn đi mua quần áo. Sách La Định định trốn đi, nhưng Bạch Hiểu Nguyệt lại giữ chặt không buông… cho nên, vị Đại tướng này chẳng còn cách nào khác là buồn bã mà đưa các cô nương đi mua trang phục.
Xe ngựa dừng lại trước cửa hàng quần áo lớn nhất hoàng thành, Sách La Định dõi mắt nhìn thử, được ghê… toàn là con gái!
Sách La Định chỉ biết im lặng kêu trời, nhưng mà vẫn còn phải đẩy xe cho Bạch Hiểu Nguyệt cho nên chẳng còn cách nào khác là bất đắc dĩ nhắm mắt tiến lên.
Xe lăn của Hiểu Nguyệt rất nặng, phải hai gia nô mới có thể đẩy được, nhưng Sách La Định lại chỉ cần một cánh tay cũng đã có thể nâng lên hạ xuống dễ dàng, mấy cô nương còn tính hôm nay sẽ mua rất nhiều đồ, Sách La Định sẽ cầm mỏi tay cho xem.
Đẩy xe lăn của Bạch Hiểu Nguyệt vào cửa hàng quần áo, Sách La Định đã cảm thấy chóng cả mặt rồi… Mấy cái loại vải hoa kia nhìn còn đau mắt hơn cả mê hồn trận nữa, cơ bản chẳng cách nào nhìn kỹ được. Sách La Định bắt đầu cảm thấy, cần quái gì đến trận Ngũ Hành hay trận Bát Quái gì gì đó, lúc cần thì cứ vác cái trận Vải Hoa này ra, có khi còn hữu dụng hơn cả ấy chứ.
Chủ tiệm y phục vừa thấy khách quý đến bèn lập tức đóng nửa bên cửa để các cô nương thoải mái chọn quần áo.
Sách La Định muốn tìm góc nào đó chợp mắt một lát, hoặc sẽ ở trên xe ngựa chợp mắt cũng được, nhưng mà Hiểu Nguyệt lại muốn hắn đẩy đi ngắm quần áo, Sách La Định phát sầu rồi, đẩy xe của Bạch Hiểu Nguyệt mà cứ thế đi xem từng khúc vải hoa một.
Hiểu Nguyệt vừa xem lại vừa hỏi hắn: “Cái này được không? Có phải cái kia tốt hơn không? Ngươi thích cái nào?”.
Sách La Định bị quay đến mất cả phương hướng luôn, thầm than, mình đã tạo nghiệt gì để đến nỗi bị đày đọa đến độ phải đi chọn vải hoa với một đám cô nương thế này chứ.
Sách La Định ôm một đống quần áo đã chọn xong ra ngoài, đặt vào trong xe ngựa, ngồi xuống lấy hơi một cái thì thấy đối diện có quán trà, quyết định đi sang uống chén trà, nghỉ một lát rồi lại quay về tiếp tục chuyển quần áo.
Vào quán trà ngồi xuống rồi, Sách La Định ném hai nhân lạc vào miệng, còn đang nhai thì lại nghe thấy mấy đứa nhỏ bên đường vừa tung đá vừa hát đồng dao, hình như đang chơi trò gì đó.
Sách La Định uống trà nghe hát, mấy câu khác hắn không nghe rõ lắm, chỉ nghe được hai câu cuối, cái gì mà “co


XtGem Forum catalog