Tác giả: Nhĩ Nhã
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2352 lượt.
ng là không hổ danh muội muội của Bạch Hiểu Phong, rất khôn ngoan.
Đám học sinh vẻ mặt nghi ngờ nhưng cũng ngoan ngoãn trở về Hải Đường Trai tiếp tục ôn bài.
Trong lúc đó, Đường Tinh Trị đã mấy lần bò dậy mò đến cửa xem một chút, ban đầu mới chỉ có một nửa người ngã xuống, về sau đã ngả hơn phân nửa, đến lúc trời lặn thì tất cả những người đánh bạc với Sách La Định ở trong sân đều ngã hết cả rồi… vò rượu rỗng chất thành núi nhỏ trên sân.
Sách La Định vỗ tay một cái, khoanh tay dùng mũi chân đá mấy tên đã say như chết nằm trên mặt đất, xác định bọn họ đã bất tỉnh nhân sự cả rồi.
Nguyên Bảo Bảo tò mò, chạy ra liếc nhìn, kêu “Á” một tiếng rồi cứ thế che mắt chạy.
Bởi vì đám quỷ say rượu nằm trên mặt đất đều trần trùng trục, chỉ còn mỗi cái khố mà thôi.
Sách La Định quay đầu lại, ngoắc ngón tay gọi Đường Tinh Trị.
Đường Tinh Trị nhắm mắt đi qua, lại thấy Sách La Định đưa cho hắn một tờ giấy: “Này, giấy nợ của ngươi.”.
Đường Tinh Trị nhận lấy tờ giấy, vừa liếc cái đã kinh ngạc mà nhìn Sách La Định: “Sao ngươi lại đòi về được?”.
“Gậy ông đập lưng ông thôi!”. Sách La Định toét miệng cười: “Ta nói thẳng với bọn chúng Bạch Hiểu Phong đi kiếm tiền rồi, bảo ta đón bọn họ, dù sao thì ai cũng nhàn rỗi, hay là đánh bạc chút chơi đi… Bọn chúng thua ta đến táng gia bại sản luôn, kể cả cái khố kia cũng là ta cho bọn chúng mượn ráo, bốn mươi vạn lượng này đương nhiên ta cũng thu về rồi.”.
Đường Tinh Trị trợn tròn mắt nhìn hắn: “Ngươi là thần bài chuyển thế à? Một mình mà lại có thể thắng được nhiều người như thế sao?”.
Sách La Định bĩu môi: “Lúc ông đánh bạc thì bọn chúng còn mặc tã mà.”.
“Ý ngươi là lúc ngươi mặc tã đã biết đánh bạc rồi á?”. Đường Tinh Trị vẻ mặt ngây ngô.
Sách La Định bĩu môi, cũng lười quan tâm đến hắn, xoay người đi: “Lão tử chết đói rồi, đi ăn tô mì đã.”.
Trong lòng Đường Tinh Trị cũng giật mình một cái – Sáng nay Sách La Định cũng chưa ăn sáng, đánh bạc một mạch đến tận bây giờ…
Đường Tinh Trị cảm thấy rất có lỗi, đưa tay gãi đầu: “Ta mời ngươi ăn cơm nhá?”.
Sách La Định quay đầu lại nhìn hắn một cái, lúc này lại có mùi mì thịt bò thơm phức truyền đến.
Sách La Định ngẩng mặt: “A! Đói!”.
Bụng bọn Đường Tinh Trị cũng réo ầm ĩ – Thật ra thì tất cả mọi người đều chưa ăn gì hết.
Lại thấy Bạch Hiểu Nguyệt mang theo mấy gia nô cùng nha hoàn đang bưng một nồi mỳ thịt bò to đùng nóng hổi đến.
Mọi người đều hạnh phúc, cầm đũa gõ bát không ngừng kêu dọn cơm thôi, dáng vẻ thục nữ công tử gì đó đều biến sạch.
***
Lúc ăn mì, Đường Tinh Trị nhân lúc mọi người không chú ý liền xé giấy nợ, cũng yên lòng hơn.
Lúc này, Sách La Định bưng bát đến ngồi cạnh hắn, hỏi hắn: “Này, sớm muộn gì đám người kia cũng sẽ tỉnh, ngươi có thể đòi được giấy nợ về nhưng khó mà đảm bảo bọn chúng sẽ không lan truyền ra ngoài.”.
Đường Tinh Trị ăn cũng chẳng thấy ngon nữa, nhìn Sách La Định: “Ngươi có biện pháp gì không?”.
“Há, có tiến bộ nhỉ, không biết phải hỏi người khác, nhưng mà thái độ hơi kém một chút, cần phải lấy lễ đối đãi hiền tài chứ.”. Sách La Định húp mỳ sùm sụp: “Giải quyết dứt khoát chứ sao, làm thịt hết.”.
“Vậy sao được?”. Đường Tinh Trị giật mình.
“Tương lai ngươi có thể làm vua của vạn người, vô độc bất trượng phu, giết có mấy người thôi mà ngươi sợ cái gì chứ, ngộ nhỡ sau này đánh giặc còn chết nhiều người hơn thì sao đây, một buổi công thành cũng có thể để lại vạn cốt khô.”. Sách La Định nhai thịt bò mà chậm rì rì nói.
“Không được!”. Đường Tinh Trị sưng mặt lên.
“A, vậy chẳng còn cách nào khác, cứ để bọn chúng lan truyền ra ngoài đi.”.
Đường Tinh Trị cau mày.
“Suy nghĩ chút đi.”. Sách La Định cười xấu xa: “Người không vì mình trời tru đất diệt đó!”.
Đường Tinh Trị nhìn hắn một lúc thật lâu, lắc đầu: “Sẽ có biện pháp, dù sao cũng không được giết.”.
Sách La Định nghe xong, cười, lại húp sùm sụp hết chỗ mỳ trong bát, đặt bát mỳ xuống, chỉ vào bát mỳ của Đường Tinh Trị: “Nhanh ăn hết đi, ăn xong sẽ có biện pháp.”.
“Ngươi thật sự có biện pháp sao?”. Đường Tinh Trị sửng sốt.
Sách La Định cười lạnh: “Ngươi thật sự cho rằng chó mèo nào cũng có thể làm Đại tướng quân hả? Hôm nay sẽ cho ngươi mở rộng tầm mắt chút!”.
Nói xong liền đứng lên, híp mắt cười với Bạch Hiểu Nguyệt bên cạnh nồi mỳ: “Thêm một bát nữa!”.
Bạch Hiểu Nguyệt nhanh chóng múc mỳ cho Sách La Định, tất cả mọi người đều phát hiện thịt bò trong bát của Sách La Định còn nhiều hơn cả mỳ nữa, lại cúi đầu nhìn mấy miếng thịt bò nát vụn đến đáng thương trong bát của mình, tập thể nhịn không được mà bĩu môi – Hiểu Nguyệt cô nương thiên vị.
Ăn uống no say rồi, Đường Tinh Trị thấy Sách La Định bảo bọn gia nô kéo bốn chiếc xe đẩy bản rộng tới thì không hiểu lắm: “Làm gì đây?”.
Sách La Định chỉ đóng vò rượu rỗng bể nát trên đất kia, nói: “Chuyển hết lên xe đi.”.
Đường Tinh Trị sửng sốt, nhìn bốn xung quanh xem: “Bảo ta chuyển á?”.
“Không phải chẳng lẽ bảo ta à?”. Sách La Định đạp cho hắn một đạp: “Đi mau!”.
Đường Tinh Trị xoa cái chân bị đạp đến đau, chạy