Tác giả: Nhĩ Nhã
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.
dù gác đầu trên vai Sách La Định, hỏi hắn: “Có phải có chuyện gì không ổn không?”.
Sách La Định từ tốn đi về phía trước, nói: “Ban nãy đã bảo nàng ăn một miếng thịt chó mà nàng lại không ăn.”.
Hiểu Nguyệt giật tóc hắn.
Sách La Định cắn răng, chẳng biết là do bị kéo tóc đau quá hay là đang nhẫn cười nữa, tiện thể còn bổ sung một câu: “Mùi vị thịt chó đó rất ngon!”.
Hiểu Nguyệt trừng hắn: “Ngươi còn muốn ăn nữa, ta ghét nhất là người ta ăn thịt chó! Sau này không cho phép ăn.”.
Sách La Định cười khan mà gật đầu: “Được, được.”.
“Tiếp đó thì sao, nói chuyện nghiêm chỉnh đi.”. Hiểu Nguyệt hỏi.
“Ta đang nói chuyện nghiêm chỉnh mà.”. Sách La Định trả lời cực kỳ khí khái: “Thịt con chó kia cực kỳ ngon!”.
Hiểu Nguyệt nheo mắt nhìn hắn.
Sách La Định đặt nàng xuống, đưa tay ấn bên trái trán của nàng, nói: “Ngốc.”.
Hiểu Nguyệt xoa trán mình mà nhìn Sách La Định, không hiểu gì ráo.
“Nàng còn nói hắn bị điên, người điên lại có được thủ nghệ giỏi như vậy, nấu được một nồi thịt chó thơm ngon đến thế à?.” Sách La Định bĩu môi: “Lại còn nhớ phải cho thêm xạ hương vào nồi thịt chó nữa, hòa thượng điên á? Có mà là trù tử điên thì có.”.
Hiểu Nguyệt che trán ngẩn người, một lúc lâu mới hỏi: “Ngươi cảm thấy đại hòa thượng đó giả điên à? Tại sao phải giả điên lại còn phá giới nữa?”.
“Thật ra thì ban nãy trên núi còn có những người khác nữa.”.Vẻ mặt Sách La Định khó giấu được dáng vẻ cẩu thả lại xen chút tinh ranh.
“Ai vậy?”. Hiểu Nguyệt cau mày: “Tiểu hòa thượng có nhắc đến nữ quỷ áo trắng, trùng hợp thế sao? Người hãm hại đại ca ta cũng là một nữ quỷ áo trắng, lần này còn có liên quan đến đại ca ta… liệu hai chuyện này có quan hệ tới nhau không?”.
“Về thư quán trước đã.”. Sách La Định phất tay một cái: “Tối nay ta lại tới xem lần nữa.”.
“Ta cũng đi!”. Hiểu Nguyệt hăng hái.
“Nàng đi làm gì?”. Sách La Định toét miệng: “Cô nương còn muốn theo nam nhân nửa đêm lên núi sao?”.
“Lên núi ban ngày với lên núi giữa đêm có gì khác nhau hả?!”. Hiểu Nguyệt không chịu yếu thế.
“Á…”. Sách La Định ngẩng mặt ngẫm nghĩ.
“Lại nói tới, chuyện này còn có liên quan đến danh dự và an toàn của đại ca ta, ai biết có người muốn hại hắn hay không!”. Hiểu Nguyệt giật tay áo Sách La Định kéo thẳng về thư quán: “Vừa đúng lúc, ta có một bộ y phục màu đen còn mới, vẫn chưa có dịp nào dùng đây!”.
Khóe miệng Sách La Định méo xẹo, cô nương này chẳng quan tâm đến chuyện gì hết, chỉ chú ý mỗi chuyện y phục mình mặc có đẹp hay không mà thôi…
Trở lại thư quán, Hiểu Nguyệt chạy đi tìm đại ca mình nhưng mà Bạch Hiểu Phong lại bị Hoàng thượng triệu vào cung rồi, nghe nói là Hoàng hậu có mấy cuốn kinh phật, cả hoàng thành này có khi chỉ mình Bạch Hiểu Phong đọc là hiểu được mà thôi, cho nên Hoàng hậu mời hắn vào cung giúp bà dịch kinh văn, phải ba ngày nữa mới về.
Hiểu Nguyệt không tìm được đại ca mình thì càng gấp gáp hơn, lại chạy về tìm Sách La Định, liền thấy trong sân… Sách La Định đang nói chuyện với Trình Tử Khiêm.
Hiểu Nguyệt chạy đến chỗ hai người thì nghe thấy hình như hai người đang nói chuyện về phương trượng Tịnh Viễn.
“Lai lịch của hòa thượng kia trong sạch chứ?”. Sách La Định khoanh tay hỏi.
“Qủa đúng là cao tăng đắc đạo.”. Tử Khiêm bắt đầu nhớ lại: “Kỳ quái, trước đây không lâu vẫn còn tốt mà.”.
“Đúng vậy.”. Trình Tử Khiêm gật đầu, sau đó “vụt” cái chạy ra ngoài, chỉ lát sau đã cầm một cuốn sách mà “vút” cái trở về: “Ban đầu hòa thượng Tịnh Viễn làm quan, cần mẫn liêm chính thương yêu dân chúng, làm việc rất hiệu quả, cũng được coi là tiền đồ vô lượng. Nhưng mà sau đó hắn lại đột nhiên gặp nạn lớn, hình như lúc trên đường hồi hương thăm người thân thì gặp phải lũ lớn, khiến cho ái thê và con nhỏ đều qua đời. Từ đó về sau hắn đi tu làm hòa thượng, tính cách cũng thay đổi, vô cùng hòa nhã vui vẻ. Hắn rất nhiệt tình giúp đỡ người khác, trong miếu Tử Ngọ còn có không ít những người gặp cảnh khốn cùng nữa. Tóm lại là mấy chục năm liền lão hòa thượng này đều làm quá nhiều việc thiện đến độ có nói cũng không hết, cho nên từ khắp mọi nơi, mọi người đều rất yêu quý hắn.”.
Hiểu Nguyệt ở bên cạnh gật đầu lia lịa.
Sách La Định suy nghĩ một chút, vẻ mặt đột nhiên như hiểu ra gì đó, không nặng không nhẹ mà “ha” một tiếng.
Hiểu Nguyệt và Trình Tử Khiêm đều cùng nhau nhìn hắn – Ha cái gì?
Sách La Định vắt chân sờ cằm, dáng vẻ cực kỳ lưu manh: “Lý do khiến cho đến giờ mà chuyện này vẫn chưa bị truyền ra ngoài chỉ có một mà thôi.”.
Hiểu Nguyệt và Trình Tử Khiêm nhìn nhau một cái, ngoan ngoãn đến ngồi cạnh bàn, xem hắn có cao kiến gì.
“Chính là kiếp nạn này của miếu Tử Ngọ mới xảy ra chưa đến ba ngày mà thôi!”. Sách La Định nhướng mày một cái: “Vì mấy ngày nay chuyện của Bạch Hiểu Phong quá vang dội cho nên mới không truyền đến.”.
“Nhưng mà hòa thượng ở sườn núi kia nói là chuyện xảy ra khá lâu rồi mà.”. Hiểu Nguyệt không hiểu.
“Ta cũng nghĩ nếu chuyện đã xảy ra lâu vậy thì không thể không có người biết