Tác giả: Nhĩ Nhã
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342396
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2396 lượt.
chuyện này được.”. Trình Tử Khiêm gật đầu một cái: “Giải thích tốt nhất cho chuyện này chính là hòa thượng kia nói dối.”.
Hiểu Nguyệt ngẩng cằm: “Sao hắn phải nói dối…”.
“Tiểu hòa thượng đó dù có trọc đầu nhưng cũng không thể cho đó là hòa thượng thật.”. Sách La Định nói.
Hiểu Nguyệt kinh ngạc: “Sao ngươi biết?”.
“Nhìn rất rõ mà.”. Sách La Định hững hờ trả lời.
“Nói thấy rõ là sao?”. Hiểu Nguyệt nghiêng đầu, tỏ vẻ khó hiểu.
“Chậc.”. Sách La Định cảm thấy chuyện này có vẻ khó mà giải thích, ngắc ngứ hồi lâu mới nói: “Chính là… cách hòa thượng nhìn người khác sẽ không giống với người bình thường, có hiểu không? Đặc biệt là lúc nhìn nữ nhân.”.
Hiểu Nguyệt vẫn tiếp tục không hiểu: “Không giống nhau thế nào?”.
Sách La Định sờ mũi, có vẻ rất khó mở lời.
Hiểu Nguyệt thấy hắn không nói thì càng tò mò hơn: “Có chuyện gì vậy?”.
“Ài, Hiểu Nguyệt cô nương.”. Trình Tử Khiêm chống cằm híp mắt cười, giải thích giúp Sách La Định: “Nam nhân nhìn nữ nhân dĩ nhiên là phải khác hòa thượng nhìn nữ nhân rồi, bình thường mỗi khi nam nhân nhìn thấy mỹ nữ cho dù thế nào đi nữa thì cũng sẽ có phản ứng. Mà hòa thượng thì lục căn thanh tịnh, nhìn thấy nữ nhân cũng sẽ không có phản ứng gì, cho dù thấy nữ nhân rất đẹp thì cũng không mặt đỏ tim đập… đương nhiên, cho dù lục căn vẫn chưa thanh tịnh thì vẫn sẽ có chút cố kỵ đi.”.
Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái: “Vậy rốt cuộc thì sao?”.
Sách La Định nhìn trời: “Bình thường nàng thông minh lắm mà, sao lại đột nhiên ngây ngốc thế hả? Lúc hòa thượng kia nhìn thấy nàng, cả mặt hắn đều hiện ra ý tứ rất rõ – Oa, mỹ nữ nha! Vậy nàng nói hắn có phải là hòa thượng thật hay không?”.
Hiểu Nguyệt chống cằm, hình như thực sự rất vui mà lầm bầm: “Ha? Mỹ nữ à…”.
Sách La Định nhìn nàng dễ tiếp thu như thế, cũng có chút buồn cười: “Chẳng phải là mỹ nữ sao.”. Nói xong đứng lên, nói là đi tìm chút đồ ăn, ăn no để buổi tối còn có sức lên núi điều tra xem rốt cuộc đám đầu trọc kia muốn giở trò quỷ gì, cứ thế, hắn như một làn khói biến mất vô tung.
Chờ đến khi Sách La Định đi rồi, Trình Tử Khiêm vẫn thấy Hiểu Nguyệt chống má híp mắt cười còn rạng rỡ hơn cả hoa mai nở đầy sân kia nữa.
“Này, cô nương.”. Tử Khiêm quơ bút trước mắt nàng: “Ý tứ, ý tứ chút!”.
Cuối cùng Hiểu Nguyệt cũng hồi phục tinh thần lại, ngồi ngay ngắn lại, tiện thể còn ho khan một tiếng, nhìn xung quanh một chút mới nhận ra Sách La Định biến mất rồi, cau mày hỏi: “Người đâu rồi?”.
“Đi ăn cơm rồi.”.
Hiểu Nguyệt cau mày, sơ ý cái đã để hắn chạy mất: “Vẫn chưa nói rõ mà, hòa thượng kia có vấn đề gì, đó là ai chứ? Việc gì phải giả làm hòa thượng lừa gạt chúng ta.”.
“Ừ, ta có thể đoán được lão Sách băn khoăn điều gì.”. Trình Tử Khiêm nói: “Hắn nhìn người rất chuẩn, nhất là nhận biết người xấu người tốt, nếu hắn đã cảm thấy hòa thượng kia có vấn đề thì nhất định sẽ có vấn đề. Mặt khác, ta còn khá lo lắng một chuyện khác.”.
“Cái gì vậy?”. Hiểu Nguyệt thấy dáng vẻ của Tử Khiêm rất nghiêm túc thì có chút lo lắng mơ hồ.
Tử Khiêm cười: “Cô thử nghĩ một chút mà xem, chuyện lần này có liên quan đến đại ca cô, nếu như không phải là Tam công chúa ra kỳ chiêu để hóa giải chuyện của đại ca cô thì đây có lẽ chính là đòn thứ hai người ta chuẩn bị để giáng xuống đại ca cô rồi, cái tội góp phần vào việc là hại Tịnh Viễn sư phụ đức cao vọng trọng lại có lòng từ bi đến bị điên ấy…”.
Đôi hàng lông mày của Hiểu Nguyệt nhíu chặt, quả nhiên là lại có quan hệ tới đại ca của nàng! Có phải đại ca của nàng đã đắc tội ai nên mới bị người ta báo thù như vậy? Hơn nữa, Hiểu Nguyệt hiểu rõ Bạch Hiểu Phong, mặc dù bình thường đại ca nàng có vẻ rất lễ độ nhã nhặn, nhưng cũng không phải là người chịu thiệt, lần này huynh ấy… hình như biết rõ nguồn cơ nhưng lại không muốn nói toạc ra, vì sao vậy?
***
Sách La Định ăn uống no say rồi, còn cầm theo chút đồ ăn khuya từ tửu lâu về, cách xa đã nhìn thấy ở trên bậc thềm ngoài cửa thư quán Hiểu Phong, Bạch Hiểu Nguyệt mặc bộ váy màu đen, hai tay chống cằm mà ngẩn người ngồi đó.
Sách La Định lắc đầu một cái, nửa đêm rồi mà cô nương này còn mặc một thân đen thui ngồi ngoài cửa, không sợ sẽ hù dọa người khác à.
Đi tới gần, quan sát cẩn thận một cái, Sách La Định nhếch mày – Bạch Hiểu Nguyệt mặc màu đen có vẻ trưởng thành hơn so với những bộ y phục khác một chút, cũng mang đến chút hương vị của nữ nhân.
Nhưng mà hắn đã đi đến trước mặt nàng rồi mà cô nương kia vẫn còn đang ngẩn người.
Sách La Định chắp tay sau lưng, khom lưng xuống nhìn nàng.
Hiểu Nguyệt vẫn hai mắt đăm đăm như cũ.
Sách La Định cũng chẳng biết nàng đã ăn cơm chưa nhưng vẫn lấy một chiếc bánh bao còn nóng hổi từ đống đồ ăn khuya mới mua về kia lắc lắc trước mắt nàng.
Hiểu Nguyệt đưa tay, tóm lấy bánh bao gặm.
Sách La Định nhìn nàng chằm chằm, lại thấy nàng vừa ngẩn người vừa gặm bánh bao.
“Này!”.
Nhịn không được hắn gọi nàng một tiếng, Hiểu Nguyệt bỗng ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Sách La Định: “Ngươi về rồi à?”.
Sách La Định dở khóc dở cười: “Chưa về thì ai cho nàng bánh bao