Tác giả: Nhĩ Nhã
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342431
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2431 lượt.
p bỗng nhiên đi tới, cảm thấy khó hiểu – Đây chẳng phải là Bạch Hiểu Nguyệt của Thư quán Hiểu Phong sao?
Nhưng mà khi hai người vẫn còn lơ tơ mơ không hiểu mình gặp số đào hoa hay là sao thì… thấy Hiểu Nguyệt đưa hai tay giữ lấy mép bàn, “rầm” một tiếng hất ngược cái bàn lên, nhấc chân đạp thư sinh kia một cước, khiến hai thư sinh giật mình mà ngả luôn từ trên ghế xuống.
Mọi người xung quanh cũng phát ngốc luôn.
“Tiểu thư!”. Hai nha hoàn vội vàng chạy đến kéo Bạch Hiểu Nguyệt, thầm nghĩ – Tiểu thư điên rồi!
Bạch Hiểu Nguyệt bị hai nha đầu giữ lại nhưng vẫn còn tiếp tục đạp một thư sinh khác, miệng thì chửi: “Đám người các ngươi có mắt như mù! Đàn bà miệng rộng! Đã nói cái chết của Cẩu Thanh là tai nạn, lão nương đây chính mắt nhìn thấy!”.
Mọi người ở chỗ này cũng hoảng sợ mà bỏ chạy tán loạn, thầm nghĩ, Bạch tiểu thư nổi điên rồi!
Bọn nha hoàn vội vàng kéo người chạy lại.
Bạch Hiểu Nguyệt vừa bị kéo đi còn vừa kêu: “Đừng để ta lại nghe thấy các ngươi nói hươu nói vượn nữa! So với hắn các ngươi là cái thá gì!”.
Trên đường chính lại bắt đầu ồn ào.
Ở tửu lâu đối diện, Trình Tử Khiêm ngồi trên lầu hai vừa xém náo nhiệt bên dưới, vừa soàn soạt ghi chép. Viết được mấy chữ lại lắc đầu chậc chậc, nói với Sách La Định đang gặm lê ngồi đối diện mình trong phòng: “Lỗi của ngươi đấy, đường đường một đại gia khuê tú như vậy lại bị nói thành một con nhỏ đanh đá rồi.”.
Sách La Định gặm lê cười: “Đại gia khuê tú cũng không đáng yêu bằng con nhỏ đanh đá.”. Nói xong tiếp tục gặm lê cồm rộp.
Chuyện của Cẩu Thanh là một biến cố bất ngờ, nhưng mà dù sao thì cái chết bi thảm của hắn cũng đã trở thành một giai thoại.
Có một số tin đồn nếu lan truyền quá lâu sẽ khiến cho người ta dễ chán, khi sự cuồng nhiệt qua đi, con người thường yên tĩnh lại, sau khi tỉnh táo hoàn toàn cũng sẽ nghiệm ra rất nhiều đạo lý.
Chuyện lần này đã tạo ra sự phân hóa trong hàng ngàn người hâm mộ Bạch Hiểu Phong tại hoàng thành, rất nhiều người vẫn còn để ý đến chuyện quan hệ không rõ ràng chẳng biết là thật hay giả giữa hắn và Diêu Tích Hi năm xưa. Mà những nhận xét về con người Bạch Hiểu Phong cũng biến từ khen thành có khen có chê.
Còn đối với Sách La Định, người dân Hoàng thành ngoại trừ vẫn còn chê trách ra thì hình như cũng đã bắt đầu tò mò hơn.
Có người bắt đầu tìm hiểu quá trình trưởng thành của Sách La Định, quá khứ đầy truyền kỳ của hắn hoàn toàn khác với cuộc sống của Bạch Hiểu Phong, cũng khiến cho không ít người hứng thú. Có người lại bắt đầu sùng bái Sách La Định, đặc biệt là một số nam nhân đều cảm thấy hắn sống quá phóng khoáng, không dựa vào gia thế mà tự mình vươn lên, cũng coi như là một anh hùng.
Sách La Định xoa cổ: “Suốt cả buổi sáng đều là chi hồ giả dã, có quỷ mới không buồn ngủ ấy, lúc nào mới thoát khỏi cái cuộc sống này đây!”.
“Sách La Định.”.
Từ bên ngoài viện, Bạch Hiểu Nguyệt xách theo cái giỏ chạy vào.
Sách La Định ngẩng đầu nhìn, thấy tinh thần Bạch Hiểu Nguyệt có vẻ không tệ, chỉ hơi gầy hơn trước thôi.
“A, Hiểu Nguyệt.”. Trình Tử Khiêm thấy tinh thần Hiểu Nguyệt rất thoải mái, bèn híp mắt cười hỏi thăm nàng: “Được ra khỏi nhà rồi à?”.
“Ừ!”. Hiểu Nguyệt đi đến bên cạnh Sách La Định, liếc nhìn: “Chép thế nào rồi?”.
“Ha.”. Sách La Định tiếp tục ngáp: “Đi đâu à?”.
“Đi mua ba ba.”. Hiểu Nguyệt nghiêng đầu cười lộ ra hai hàng lê qua.
Sách La Định giật khóe miệng: “Điên à, chạy đi xa thế để mua rùa đen…”.
Sách La Định còn chưa nói hết đã bị Hiểu Nguyệt cốc một cái: “Đã nói là ba ba, ngươi muốn ăn đòn sao!”.
Sách La Định xoa đầu nhìn Hiểu Nguyệt, thầm nghĩ ba ba với rùa thì khác gì nhau?
“Đi.”. Hiểu Nguyệt kéo Sách La Định: “Tối chép tiếp.”.
Sách La Định cau mày, thầm nói đi mua rùa thà chép tiếp còn hơn.
Hiểu Nguyệt thấy hắn ngồi im không dậy, nheo mắt lại: “Có đi hay không?”.
Sách La Định nhìn trời, không thể đắc tội Tiểu phu tử được, chẳng còn cách nào khác là thở dài đứng lên.
Hiểu Nguyệt xách giỏ vui vẻ đi ra ngoài.
Tử Khiêm ngậm cán bút suy nghĩ, Hiểu Nguyệt tự mình đi mua ba ba, chắc là mua về để nấu canh bồi bổ cho Thạch Minh Lượng sắp sửa đi thi rồi. Nhưng mà muốn mua phải đi rất xa, phải đi hết phố Đông Hoa nữa.
Gần đây phố Đông Hoa rất đông đúc, cũng có nhiều người đến tham dự cuộc thi lần này mà…
Nghĩ đến đây Tử Khiêm liền cười tít mắt, cảm thấy mình cứ đi theo có khi lại có chuyện để xem, cho nên le te chạy như điên theo.
Vừa mới ra khỏi thư quán, Sách La Định đã thấy không khí hơi khác thường, đám người rảnh rỗi trước kia hình như càng hưng phấn hơn trước thì phải.
“Này.”. Sách La Định tiến lên hai bước đến bên cạnh Bạch Hiểu Nguyệt, hỏi: “Đám người này làm gì vậy?”.
Hiểu Nguyệt liếc hắn một cái: “Này cái gì? Ta không có tên à?”.
Sách La Định đành phải chắp tay lắc lắc với nàng: “Tiểu phu tử.”.
Hiểu Nguyệt mím môi, có vẻ không hài lòng: “Sau này đừng có gọi phu tử nữa, già chết.”.
Sách La Định hỏi thầm trong bụng, nha đầu này hôm n