Tác giả: Nhĩ Nhã
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342412
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2412 lượt.
i yểu điệu, người cô nương ta thích không ở đây, cô nương không muốn yểu điệu!”. Nói xong chạy vào trù phòng tiếp tục tìm đồ ăn.
***
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ nghênh đón, Sách La Định cùng Trình Tử Khiêm rời khỏi hoàng cung, sau lưng còn có cả Sầm Miễn.
Sầm Miễn nói ở trong Hoàng cung không thú vị nên muốn theo hai người về thư quán.
Quế vương cùng Hoàng thượng giao Sầm Miễn cho Sách La Định chăm sóc, bảo hắn mang người đến thư quán, an bài ở đó, trong thư quán cũng nhiều thanh niên sẽ vui vẻ hơn, ở hoàng cung lắm quy củ.
Rời khỏi hoàng cung, tinh thần Sầm Miễn hưng phấn hẳn, sau khi nói chuyện mấy câu với Trình Tử Khiêm thì thân thiết, Sách La Định không thích nói nhiều, tính cách buồn chán, không nhiệt tình nổi.
Trình Tử Khiêm là một tên quỷ tinh ranh, Sầm Miễn thì không phải người mưu mẹo, chỉ qua vài ba câu đã bị dụ nói ra sạch… Sầm Miễn luôn hỏi thăm tình hình dạo này của Tam công chúa. Lúc nói về biểu tỉ Nguyệt Như của hắn thì vẻ mặt mơ màng. Ngay cả tên tính tình buốn chán như Sách La Định cũng đã nhìn ra, tiểu tử này thích Hoàng tỷ Đường Nguyệt Như của mình, lại còn thầm thương trộm nhớ đến mười mấy năm nữa, nhưng mà có vẻ Đường Nguyệt Như lớn hơn hắn không ít tuổi đâu.
Mọi người vừa vào đến thư quán, lại nhìn thấy Bạch Hiểu Nguyệt đang cầm một vỉ bánh bao hấp, vừa ăn vừa chơi đùa cùng con chó cảnh Tuấn Tuấn.
Sách La Định nhanh chân chạy vào, nhìn thấy bèn hỏi: “Bánh bao nhân gì đấy?”.
Bạch Hiểu Nguyệt miệng ngậm đầy bánh bao vừa nhìn thấy hắn liền xoay người chạy vào trong, chỉ để lại Tuấn Tuấn đang vẫy đuôi với Sách La Định.
Sách La Định yên lặng gãi đầu – Nha đầu này càng lúc càng khó hiểu.
“Sao vậy?”. Trình Tử Khiêm khó hiểu.
Sách La Định xua tay một cái: “Chắc là sợ ta cướp mất bánh bao hấp đi.”.
“Ha.”. Sầm Miễn đứng bên cạnh phì cười, thật ra thì ban nãy hắn vừa nhìn đã phát hiện ra rồi. Bạch Hiểu Nguyệt giả nam đi theo đoàn nhân mã của Sách La Định thỉnh thoảng có ngẩng đầu nhìn bóng lưng rộng rãi vững chắc của Sách La Định, vẻ mặt yêu mến vô cùng. Mà ánh mắt này hắn lại rất quen thuộc nên đã biết cô nương này thích vị tướng quân này rồi, nhưng mà Sách La Định cũng ngây ngốc thật, xem ra tường thành vẫn còn dày lắm.
Lúc này, Bạch Hiểu Phong đi từ bên trong ra.
Trình Tử Khiêm giới thiệu: “Bạch phu tử, đây là Tiểu vương gia Sầm Miễn, sẽ đến thư trai học một thời gian.”.
Bạch Hiểu Phong gật đầu một cái, bảo quản gia chuẩn bị phòng cho Sầm Miễn.
Sầm Miễn nhìn Bạch Hiểu Phong – Đây chính là Bạch Hiểu Phong à, quả nhiên là nhân vật phong lưu, khó trách… Biểu tỷ Nguyệt Như của hắn lại thích.
Bạch Hiểu Phong quay đầu lại, có chút khó hiểu, ánh mắt Sầm Miễn nhìn hắn hình như có chút địch ý.
Sách La Định thấy chẳng có chuyện gì liên quan đến mình nên định đi về phòng, lại thấy ở bên cạnh giả sơn, Trình Tử Khiêm ngồi xổm viết gì đó, vẻ mặt hăng hái.
“Ngươi điên à.”. Sách La Định khoanh tay bất lực nhìn hắn: “Lại có chuyện gì hay để viết nữa sao, sao mà cái bản mặt cười của ngươi nó lại đê tiện thế.”.
“Ngươi thì biết cái gì.”. Tử Khiêm hưng phấn đến hai mắt phát sáng: “Cái loại chuyện ngươi thích ta lại không thích, ta thích ngươi ngươi lại không thích, ngươi thích hắn hắn lại chỉ thích ta, ta không thích hắn ta chỉ thích ngươi vậy mà ngươi lại không thích ta mà hắn lại chỉ thích ta… quá đặc sắc! Loại chuyện đặc sắc thế này loại người ngu đần như ngươi đương nhiên sẽ không hiểu!”.
Khóe miệng Sách La Định co giật, lắc đầu bỏ đi – Không nên đọc quá nhiều sách đâu, người đọc nhiều đều sẽ bệnh đấy!
Sầm Miễn vào thư quán Hiểu Phong rồi mới biết Tam công chúa vừa lướt qua mình, Đường Nguyệt Như mới vào cung rồi…
Sầm Miễn vừa sắp xếp lại đồ đạc vừa bất đắc dĩ than thở - Biết vậy ban nãy không nên quá nóng vội, cứ ở trong cung chờ, bởi vậy mới nói, nhiều khi chuyện duyên phận cũng không chuẩn lắm…
“Sầm Miễn.”.
Ngoài cửa có một người gọi hắn…
Sầm Miễn quay đầu lại, thấy một thanh niên mặc áo gấm chạy vào, dáng người rất cao tinh thần sáng láng, tướng mạo cũng tuấn lãng, có mấy phần giống Hoàng thượng…
“Ừm…”. Sầm Miễn hơi ngẫm nghĩ một chút, gật đầu: “Chuyện Cẩu Thanh quả thực có chút đáng tiếc, nhưng mà…”.
“Nhưng cái gì?”. Đường Tinh Trị cười hỏi: “Có phải muốn nghe chuyện đồn đại của Bạch phu tử và Diêu Tích Hi không?”.
Sầm Miễn lắc đầu một cái: “Ta chỉ không nghĩ ra, tại sao từ đầu đến cuối lại chỉ có Sách La Định bị mắng chứ? Hắn chưa từng làm chuyện xấu nào, ngược lại, nghe lời ngươi nói người này lại rất thông minh và thú vị, tại sao tất cả những tin đồn về hắn trong hoàng thành, thậm chí cả bên ngoài hoàng thành đều xấu như vậy?’.
“A…”. Đường Tinh Trị nháy mắt mấy cái, sờ cằm – Đây chính là vấn đề cực kỳ khó hiểu, hay là do Sách La Định có cái mặt khiến người ta không thể thích nổi nhỉ? Hoặc là tính cách hắn có chút tệ?
“Nếu nói như vậy, Nguyệt Như tỷ tỷ vì Bạch phu tử mà bỏ ra không ít tâm sức nhỉ?”. Sầm Miễn cảm thán một câu: “Thật là khó có